người hơn hai mươi tuổi thôi."
Tây từ phòng nói vọng ra: "Trẻ quá cũng không được vừa không biết việc
lại không yên tâm chút nào."
"Nhưng nhiều tuổi cũng không hẳn là tốt. Người giúp việc của ông giáo sư
tầng trên ý, tuổi cũng đâu còn nhỏ, hơn bốn mươi tuổi rồi mà cũng chẳng biết sống gì cả. Mình thích ăn thịt,
bữa nào cũng nấu thịt ăn, làm cho ông ấy huyết áp cứ tăng lên..."
Quốc và Hàng cùng vào dọn bàn ăn, Hàng nói "Anh rể liệu có thể
mời chị Hạ quay lại không?"
Bố Tây nói luôn: "Lúc này con mới nhớ tới người ta... Hàng, con đừng tưởng chỉ mình con
là người tài. Nghành nghề nào cũng có nhân tài, Hạ chính là nhân tài của ngành
này đấy!"
"Chị Hạ trách con à?" Hàng hỏi "Đúng là lỗi
tại con. Nhưng không nên chỉ trách con. Mọi người đều có phần trách nhiệm
mà."
Lời Hàng nói đúng vì thế chẳng ai nói gì nữa. Quốc vội nói vào:
"Đều là hiểu nhầm thôi mà, giải thích rõ ràng là được, để con gọi điện về nói với cả
nhà"
Mẹ Tây đi từ nhà vệ sinh ra cũng nói thêm với thái độ không
nhiệt tình cũng chẳng lạnh lùng: "Không cần miễn cưỡng. Nếu được thì tốt, không được cũng
không sao."
Cơn giận lại đến trong lòng Quốc, nhưng Quốc cố nhẫn nhịn
không nói lời nào. Hôm ấy sau khi ăn cơm, hai vợ chồng Quốc ra về, mẹ Tây mới
nói rằng thằng Quốc lại
có việc gì đó muốn nhờ Tây. Bố Tây phê bình vợ quá chủ quan, thành kiến, nhưng
bà chẳng nói gì, nét mặt thể hiện rõ ba chữ: Cứ đợi xem!
Trưởng phòng phát hành tới. Khải Đoạn rất hài lòng với bản kế hoạch của nhà xuất
bản, hiện giờ đang bàn chị tiết cụ thể. Chi tiết quan trọng hơn cả là mời khách tới. Vì quy mô của một
buổi họp báo cao hay thấp, sức tuyên truyền lớn hay nhỏ là phụ thuộc vào chất
lượng khách tới. Trưởng phòng tới tìm Tây, nhờ Tây thông qua mối quan hệ của
Quốc mời một trong số các vị lãnh đạo cấp cao ở công ty tới dự, chủ tịch hội
đồng quản trị tới là tốt nhất. Tây đành phải gọi cho Quốc nhưng văn phòng chẳng có ai, di động
cũng không bắt máy, Tây đành báo lại là thôi vì cũng có nhiều vị khách quý tới
rồi, thiếu một người cũng chẳng sao. Song trưởng phòng không đồng ý, bảo đã làm phải làm cho
thật chu đáo, thập toàn thập mỹ, công ty đó là một tập đoàn đa quốc gia, sức ảnh hưởng rất lớn. Nghĩ một lúc sau anh ta nói
tiếp: "Cứ tiếp tục liên lạc với
chồng em nhé, chủ tịch hộ đồng quản trị tới được thì tốt nếu không thì bảo
chồng em tới". Tây
giật mình hét lên: "Anh ấy thì không được! anh ý chỉ là giám đốc giám sát thôi..."
"Quan trọng là hệ thống sau lưng anh ấy chứ. Có thể hiện
giờ anh ấy đang họp nên không tiện nhấc máy, hay em nhắn tin đi, nói đây là
sách của bố em bảo anh nhất định phải đến!"
Trong lúc đó, Giai liên tục nhận điện thoại: "...Chúng
tôi vẫn chưa bắt đầu, mời quý đài, yên tâm, nhất định sẽ mời mà." Dập máy rồi Giai quay sang
nói với trưởng phòng: "Anh à bao giờ chúng ta
thông báo cho báo chí?"
"Việc này chúng ta cũng phải tính toán. Cuộc họp báo làn
này có giới hạn, báo chí truyền hình cũng giới hạn, vì vậy cần phải cân nhắc
nên mời ai. Phải nghĩ cho thật chu đáo mọi thứ nếu không sẽ thành người có lỗi.
Các em nghĩ xem, báo chí biết đi đâu tìm cơ hội thế này chứ, cùng lúc gặp quá
nhiều nhân vật nổi tiếng và lắm tiền"
Tây khẽ hỏi: "Càng nhiều càng tốt mà, đúng không?
Trưởng phòng lập tức phản đối: "Không đúng! Phải gió hạn số người. Nếu mà càng
nhiều càng tốt, ai đến cũng được, kết quả sẽ ra sao? Cá rồng lẫn lộn. Có cá
rồng cũng không thích. Mà rồng không thích nhiều cá để làm gì? Lúc nãy tôi đã
suy nghĩ một chút, chúng ta nên lựa chọn một báo đài có uy tín nhất, làm đơn vị
truyền tin độc quyền".
Trưởng phòng đi rồi Tây vẫn âm ỉ sướng. Sở dĩ Tây vui sướng
như vây là vì không ngờ chồng mình cũng được liệt vào danh sách những người nổi
tiếng. Cái anh trưởng phòng này quan hệ rất rộng, có năng lực khác người, đó
đúng là đặc quyền cuả anh ta. Chợt Tây thấy kính nể và khâm phục chồng vô cùng.
Giai cười vang lên và nói: "Tây à, có phải bạn rất tự
hào vì Quốc được làm lãnh đạo đúng không?"
"Ừ, bạn thấy mình tầm thường lắm hả."
"Ừ."
Tây cười tít cả mắt và nói: "Chúng ta đều tầm thường, chúng ta
ai chẳng mong chồng ngày một thăng quan tiến chức để được nương bóng quan lớn,
làm quý phu nhân! Nếu thực sự có ngày đó việc đầu tiên mình làm là..." Bỗng
quay sang hỏi Giai "Bạn thử đoán xem?"
"Mua nhà... ô tô... hay kim cương." Tây đều lắc đầu. Giai lại
cười nói: "Nếu không thì đi mua hai bát, uống một bát, đổ một bát"
"Bạn ý, xem cả đời này chỉ làm biên tập sách cho nhà văn thôi chứ
không tự làm nhà văn được, không có được sự tưởng tượng của một nhà văn, không
có tưởng tượng cả từ cuộc sống hiện thực. Nếu mình mà có được ngày đó, việc đầu
tiên mà mình làm là, thôi... việc. Sau đó, ngày nào cũng ngủ tới khi tự thức dậy, năm nào
cũng ra nước ngoài chơi..."
"Và sinh cho anh ấy một đàn con nữa chứ! Ở Thụy Sỹ sinh một đứa, Pháp sinh một
đứa, Mỹ một đứa. À đúng rồi còn Ý một đứa nữa nữa chứ, nếu sinh ở đó thì có thể
mang quốc tịch Ý luôn, đến lúc đó gia đình bạn thành liên hợp quốc thu nhỏ rồi..." Sau đ