Pair of Vintage Old School Fru
Thịt Thần Tiên

Thịt Thần Tiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212201

Bình chọn: 8.00/10/1220 lượt.

ận chân núi nghênh đón. Có ba người ăn mặc

theo lối thương nhân ở trong Quan đã chờ Dung Trần Tử được hai ngày nay, giờ nghe nói hắn quay về, cũng theo xuống núi đón hắn. Dung Trần Tử vừa đi lên núi vừa cùng bọn họ nói chuyện, sau đó hỏi han tình hình trong

Quan gần đây ra sao, biết mọi thứ vẫn bình an vô sự hắn mới yên lòng.

Diệp Điềm đi theo phía sau Dung Trần Tử, Hà Bạng thì lại đi phía sau

Diệp Điềm, nàng cũng chẳng muốn đi cùng, chưa đi được bao lâu mà chân đã đau rồi. Tất cả các đệ tử đều ở cả đây, lại trước mặt khách khứa, Dung

Trần Tử thân là sư phụ, đảm trách chức vụ Tri quan, nên không tiện bế ẵm nàng, chỉ đi xa xa phía trước, cũng không màng gì tới nàng.

Cô nàng cực kì không vui, miệng cong lên đến mức treo được cả một

bình dầu. Dung Trần Tử quay đầu nhìn lại mấy bận, không hề để lộ ra rằng bước chân mình đang chậm lại chờ nàng, nhưng giờ chân cô nàng đang đau

nên thành ra sai thời điểm, quả thực nàng không thể theo được nữa. Dung

Trần Tử tuy vẫn hỏi lí do mấy vị khách đến đây, nhưng hai tay thì lại

thọc vào trong ống tay áo rộng rãi, âm thầm gấp một lá bùa màu vàng, gấp xong cũng không nhiều lời, tự mình thả xuống dưới đất. Lá bùa sau khi

được thả xuống cũng không thấy có gì kì lạ, chỉ là lúc Hà Bạng đi qua

thì đột nhiên có một làn khói nhẹ bốc lên, rồi biến thành một con lừa

nhỏ toàn thân màu mận chín. Con lừa giấy được gấp vô cùng sinh động, Hà

Bạng liền cảm thấy vui vẻ ngay, vuốt ve nó một cách thích thú không ngơi tay.

Con lừa nhỏ xinh lại rất linh hoạt, đường núi gập ghềnh mà nó đi

không hề khó khăn chút nào. Nhìn kĩ lại thì còn phát hiện ra bốn chân

của nó cách mặt đất vài tấc, nhưng đi lại vẫn rất vững chắc.

Vào trong Quan, Thanh Huyền lấy nước về hầu Dung Trần Tử rửa mặt chải đầu. Lúc hắn rửa mặt vẫn theo thói quen cũ, vắt khăn thật khô rồi lau

mặt và tay cho Hà Bạng. Hà Bạng nhìn xuống dưới chân mình, cũng may đôi

hài bằng tơ tằm kia rất mềm mịn, nên chân nàng không bị xước, chỉ hơi

hơi sưng đỏ thôi.

Dung Trần Tử lau sơ qua cho nàng xong, liền đi vào mật thất thay quần áo. Hà Bạng nằm bò ra lên giường hắn, đung đưa đôi chân nhỏ đọc cuốn

“Sưu thần kí”.

Dung Trần Tử thay quần áo xong đi ra, nàng kéo tay áo hắn, ngẩng đầu

lên nhìn, giọng nói ngọt ngào mềm mại: “Tri quan, ngươi nhớ về sớm nhé”.

Dung Trần Tử thấp giọng ừ một tiếng, nhìn thấy khuôn mặt nàng đỏ hây

hây, mịn màng như một trái táo chín, lại thấy xung quanh không có ai,

mới cúi xuống nhẹ nhàng thơm lên má nàng một cái, rồi vuốt ve mái tóc

dài của nàng, sau đó mới xoay người bước ra khỏi cửa.

Dung Trần Tử vừa đi, Thanh Huyền liền bê thức ăn vào, Hà Bạng kéo hắn lại, làm nũng: “Thanh Huyền, ta muốn ăn canh chim cu gáy hầm nấm!”.

Vẻ mặt Thanh Huyền vô cùng khó xử: “Bệ hạ, nơi này là đạo quan, chỉ

có thể ăn chay. Thiện đường vốn chỉ làm ba bữa một ngày, giờ vì bệ hạ mà đã đặc biệt rút ra hẳn một nhóm luân phiên phụ trách việc ăn uống hàng

ngày cho người rồi. Với lại, chim cu gáy là động vật, tiểu đạo không dám phá hỏng thanh quy đâu, sư phụ mà biết nhất định sẽ mắng!”.

Hà Bạng không nghe: “Vậy ngươi không thể đi mua một con mổ sẵn rồi à? Mặc kệ, bổn tọa muốn ăn canh chim cu gáy hầm nấm!”.

Thanh Huyền sợ nàng, vội vàng gật đầu: “Được, được, được, tiểu đạo đi bắt chim cu gáy!”.

Lúc ấy, Hà Bạng mới vui vẻ trở lại, giơ bàn tay trắng trẻo lên: “Thanh Huyền, ngươi là tốt nhất, đi mau, đi mau!”.

Thanh Huyền vừa đi vừa khổ sở nghĩ ngợi. Lúc đến thiện đường hắn gọi

Thanh Vận lại, do dự hỏi: “Đệ có thể… khụ khụ, nặn bột mì có hương vị

của chim cu gáy không?”.

Bên trong Hà Bạng nhấp nhổm không yên, thì bên ngoài cũng chẳng thái bình gì.

Dung Trần Tử cùng ba người thiện tín đang đàm luận chuyện chó điên ăn thịt người ở Lý Gia Tập, thì đột nhiên, Thanh Tố bước vào bẩm báo với

hắn: “Sư phụ, bên ngoài có người muốn gặp người”.

Dung Trần Tử nhìn vẻ mặt kì lạ của hắn, liền hiểu chuyện đó không

tiện nói ra ở đây, còn tưởng Hà Bạng lại náo loạn gây chuyện gì đó, nên

không khỏi thấp giọng hỏi: “Nàng ấy muốn gì thì cho nàng ấy cái đó, đừng tranh cãi với nàng ấy”.

Thanh Tố khẽ lắc đầu: “không phải nàng ấy”.

Dung Trần Tử liền đứng dậy, nói vài câu với ba vị khách đang ngồi,

rồi đi ra cửa. Lúc bước vào thiên điện nơi vị khách đang chờ, Dung Trần

Tử không khỏi ngạc nhiên. một cô gái đang đứng trong phòng khách, tuổi

tầm mười hai, mười ba, đôi chân nhỏ được bó gọn gàng trong đôi hài Kim

Liên [1'>, khuôn mặt còn mang theo nét ngây thơ của một nụ hoa e ấp chưa

nở.

[1'> Hài Kim Liên, còn được gọi là Kim Liên tam thốn – gót sen ba tấc, là đôi giày trong tập tục bó chân thời phong kiến của Trung Quốc. Đây

là một hủ tục dã man, hành xác, vì người phụ nữ phải bó chân khi mới chỉ là một bé gái từ 2 đến 5 tuổi, phải trải qua những cơn đau đớn, thậm

chí dẫn đến hoại tử và tử vong. Việc bó chân được xem là một giải pháp

để kiểm soát và củng cố đức hạnh của nữ giới.

Dung Trần Tử ngay lập tức nhận ra cô gái mới đến, hỏi: “Lưu tiểu thư? Sao cô lại đến đây?”.

Sắc mặt nàng ta phờ phạc, u sầu: “Dung Tri quan”. Giọng nói