lúc sau mới đáp ứng
một câu ngắn gọn. Tựa đầu vào ngực Vị thiếu, lại kéo tay hắn đặt lên
trên bụng mình, nhìn không thấy biểu tình. “Nhất định… Tương lai chúng
ta nhất định sẽ có một hài tử vừa khỏe mạnh vừa đáng yêu.”
“Ừ!
Chúng ta… Liên Dong?” Vị Thiếu Quân cảm thấy Hách Liên Dung đang run
rẩy, cường ngạnh nâng mặt nàng lên, đã thấy nàng không biết từ lúc nào
thì rơi lệ, căn chặt môi dưới, khóc không thành tiếng. “Làm sao vậy? Sao lại khóc?”
Nhìn bộ dáng hắn vạn phần khẩn trương, Hách Liên dung nhịn không được khóc rống lên, gắt gao ôm hắn, luôn mồm kêu tên hắn.
Vị thiếu sợ hãi, nâng mặt nàng lên, cùng nàng đối diện. “Rốt cuộc làm sao vậy? Nói với ta!”
“Ta…” Hách Liên Dung ngậm môi, khẽ nghẹn một chút, lại hấp hấp mũi, nhờ vào
động tác này bình ổn lại cảm xúc, mới cúi mắt nói: “Ta chỉ cảm thấy
thấy, vì sao chúng ta cứ gặp phải tai bay vạ gió như vậy? Chúng ta cùng
Vệ Vô Hạ rốt cuộc có thù gì? Hắn muốn Vị gia suy bại thì thôi đi, ngay
cả chàng cũng không buông ta, cứ nhớ lại tối hôm đó chàng nằm ở trên
đất, gọi thế nào cũng không tỉnh dậy, ta rất sợ hãi.”
“Vệ Vô Hạ…Hắn nhưng đúng là có lý do.”
Vị Thiếu Quân lau nước mắt của nàng, chưa nói nguyên nhân đã dặn dò trước, “Nhưng mà chuyện này đừng để lộ ra ngoài, ta chỉ nói với Thiếu Dương và nàng.”
Hách Liên Dung không nghĩ rằng Vị Thiếu Quân sẽ biết được nguyên nhân trong đó, bởi vì hắn vẫn luôn không đề cập tới chuyện này.
Vị Thiiesu Quân nắm chặt tay, ôm Hách Liên Dung sat lại, “Buổi tối ngày
hôm đó, ta cũng hỏi hắn như vậy, hắn nói… khối ngọc kia cũng không phải
bởi mã tặc chém mà vỡ, chỉ cần bà nội cẩn thận nghĩ lại.”
“Bà nội?” Hách Liên Dung kinh ngạc, việc này có liên quan đến lão phu nhân sao?
“Bởi vì khối ngọc kia đúng là bởi vì bà nội làm vỡ.” Vị Thiếu Quân buông một tiếng thở dài, “Lại nói tiếp, khối ngọc kia vốn là vật của Vị gia, là
ông nội ta đưa cho tổ mẫu Vệ Vô Hạ làm vật đính ước.”
“Đính… ước?” Này quả nhiên là một đoạn nghiệt duyên kéo dài ba thế hệ sao?
“Đúng vậy, lúc ông nội ta còn trẻ mới vừa thành lập Vị Tất Tri, ông thường
thường bôn ba bên ngoài, cùng một vị công nương cũng có đoạn tình duyên, vốn hứa hẹn muốn thú nàng, ai ngờ về đến nhà, mới biết được trong nhà
đã định cho mình một cuộc hôn nhân khác. Ông nội vốn định từ hôn, nhưng
mà song thân trong nhà đều không đồng ý, càng ép ông nội lập tức thành
thân. Sau thì vị cô nương đó tìm tới cửa, nguyện ý không cần danh phận,
làm thiếp cũng bằng lòng, nhưng bà nội không muốn, hơn nữa tổ huấn Vị
gia cũng có cấm bỏ thê, không được nạp thiếp, bà nội càng có lý do, liền đi tìm cô nương kia… ép nàng rời đi.”
“Sau đó thì sao?” Hách
Liên Dung mặt nhăn mày nhíu, “Chỉ như vậy thì sẽ không khiến Vệ Vô Hạ
hận như vậy đi? Chẳng lẽ… vị cô nương kia khi rời đi đã mang thai? Chính là phụ thân Vệ Vô Hạ sao?”
“Không chỉ… như vậy.” Vị thiếu đột
nhiên trở nên khó nói, “Bà nội hẳn là từ chỗ ông nội nghe được chuyện
này, bởi vì ông nội nói chuyện của cô nương đó với người trong nhà, khi
đó ván đã đóng thuyền, cho dù phá vỡ tổ huấn cũng là chuyện phải làm,
nhưng sau đó chuyện này cũng không bị công bố với bên ngoài, xuất hiện
trước mặt vị cô nương kia không phải kiệu hoa đỏ thẫm, mà là bà nội… bà
còn mang theo một chén thuốc phá thai.”
“A…” Hách Liên Dung hô
nhỏ một tiếng, một kiều đoạn không ăn năn hối lỗi, chính thất đánh đuổi
tiểu thiếp cùng hài tử, trong vở kịch nào cũng có thể dễ dàng thấy được, “Vậy Vệ Vô Hạ lần này tới đây chính là đặc biệt tìm bà nội báo thù
sao?”
“mấu chốt là vị công nướng kia bị ép uống thuốc sẩy thai,
nhưng thai nhi trong bụng nàng không có mất đi, chỉ sinh non hai tháng,
hơn nữa… đứa nhỏ sinh ra, một mắt không nhìn thấy, đó là phụ thân Vệ Vô
Hạ.”
Vậy thực sự thê thảm, nhưng này mới chỉ là nửa trước câu
chuyện, nửa sau câu chuyện chính là phụ thân Vệ Vô Hạ làm tiểu thương
bán trà, trong nhà ngay lúc hơi chút khởi sắc thì gặp phải mã tặc tập
kích, chặt đứt một ta, cũng chặt đứt mọi kỳ vọng đối với tương lai của
hắn.
“Vậy… Nếu hài tử đã sinh ra, bà ấy vì sai không quay lại tìm ông nội?”
“Bởi vì khi đó bà ấy cho rằng chính ông nội đã phái bà nội đến, năm đó hai
bà nói gì cũng không ai beiets, nhưng mà nghĩ rằng bà nội hẳn có biện
pháp khiến bà ấy tin tưởng việc bản thân làm đều là ý của ông nội.”
Vị Thiếu Quân nhu nhu thái dương, “Sau đó công nương kia đi rồi, tự mình
nuôi nấng hài tử, nàng hy vọng hài tử của mình một ngày kia có thể trở
nên nổi bật, có thể hãnh diện quay trở về nhận thức tổ tông, hài tử đó
từ nhỏ đã được dạy loại tư tưởng này, ai biết lại cực khổ cả đời, cũng
không thể như nguyện. Vốn Vệ Vô Hạ không biết chuyện này, phụ thân cùng
bà nội hắn cũng chưa từng nói đến, thẳng đến khi tỷ tỷ hắn nhập cung, bà nội hắn lúc cảm khái mới nhắc đến việc này, tuy rằng lão phu nhân đã
thực thông suốt, nhưng lại đâm sâu cừu hận vào lòng Vệ Vô Hạ.”
Hách Liên Dung sau khi xong run sợ thật lâu, đột nhiên lại nói: “Tất cả đều
là Vệ Vô Hạ nói đi? Có thể sự thực năm đó không phải như vậy.”
“Không phải như vậy thì cũng không
