g đến sau này, hai vị còn trẻ, không sợ không có cơ hội.”
“Ngươi không chẩn sai?”
Đại phu sửng sốt nửa ngày, mới cẩn thận mở miệng, “Cho dù công tử không tin lão phu, cũng nên nhìn thấy bộ dáng của phu nhân, hai tháng đầu mang thai, thai
nhi rất yếu ớt, té ngã hoặc dùng sức quá mức đều có thể dẫn đến sinh
non, theo mạch tượng của phu nhân, mặc dù không mất nhiều máu, nhưng hao tổn sức lực quá độ, mạch tượng ngắn ngủi hỗn loạn, tất nhiên đã làm
chuyện rất tiêu tốn thể lực, lại phát hiện có chút muộn, cho nên mới…”
“Thân thể của nàng hoài… hoài thai đã bao lâu?” Sắc mặt Vệ Vô Hạ khó coi muốn chết, một loại cảm giác bị trêu trọc dâng lên từ đáy lòng. Có thai? Như vậy lúc ở trong núi vì sao nàng lại cố ý đánh lạc hướng mình?
“Ước chừng khoảng nửa tháng.”
“Nàng biết không? Ta nói… nàng có biết bản thân đã có thai sao?”
“Này khó mà nói được, thế nhưng nhìn bộ dáng công tử không biết chuyện này,
nếu phu nhân sớm đã biết, sao lại không nói cho công tử? Cho nên chắc
cũng không biết.”
Có thể vậy sao? Cho dù nàng không nhất định sẽ
nói cho mình lý do, nhưng nếu nàng đã biết mình có thai, thì sẽ không
làm như vậy đi?
Ít nhất, giải thích này có thể khiến cho lòng Vệ Vô Hạ thoải mái một chút.
Hách Liên Dung không biết mình ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy cả người rã rời
không có lấy một chút khí lực, trong bụng cứ xoắn lại, giống như có gì
đó đang dần dần mất đi.
Cơn ác mộng trong trí nhớ tựa như thủy
triều ập đến, trong mắt dần dần tích lại gì đó, lại tại lúc nhìn thấy
người bên giường mà cố gắng kìm lại.
“Tỉnh?” Vệ Vô Hạ không biết
vì sao hắn lại phải ngồi cả đêm trong này, chỉ cảm thấy nếu Hách Liên
Dung tỉnh lại, nàng sẽ không muốn một mình cô đơn.
“Thiếu Quân đâu?” Âm thanh Hách Liên Dung giống như bị sỏi đá mài mòn, vô cùng khó nghe.
Ánh mắt Vệ Vô Hạ lóe lóe, mày không tự giác nâng lên, “Nàng hình như nên hỏi bản thân thế nào rồi trước.”
“Ta?” Hách Liên Dung nhớ lại nhưng không được một chấn động cực nhỏ cũng đủ
khiến cho nàng cảm thấy thân thể như muốn tan ra, hơi hơi thở hổn hển,
trên trán tràn đầy mồ hôi lạnh, nàng liền buông tha cho việc hồi tưởng
này, ánh mắt dời về phía Vệ Vô Hạ giống như đang giằng xé giữa nói hay
không nói, “Kết quả xấu nhất có thể thế nào? Cùng lắm không làm mẫu thân được nữa.”
Lòng Vệ Vô Hạ trong nháy mắt kia bị vỡ thành hai nửa, huyết sắc trên mặt nhanh chóng biến mất, “Nàng biết bản thân có thai?”
Hách Liên Dung cong lên thành nụ cười cực nhỏ cực nhẹ, trong mắt cũng là
châm chọc đùa cợt, “Ngươi không phải vẫn mong chờ kinh hỉ sao? Cảm giác
tốt chứ?”
“Nàng biết! Lại còn làm như vậy!” Vệ Vô Hạ không biết
bản thân lên án điều gì, chỉ cảm thấy tay chân lạnh lẽo đến chết lặng,
lần đầu tiên có cảm giác tan tác, không thẻ chấp nhận.
Hách Liên Dung nhưng không trả lời hắn, mi mắt hạ thấp, nhẹ giọng nói: “Ta muốn gặp Thiếu Quân, ta muốn về nhà.”
“Hắn biết không?” Hai tay Vệ Vô Hạ nắm chặt lại, chặt đến trắng bệch, “Hắn
biết nàng có thai không? Hắn có biết nàng vì nhất thời tức giận mà thà
rằng hy sinh hài tử của chính mình không!”
Hách Liên Dung mặt không chút thay đổi, trong mắt là sự tĩnh mịch, “Liên quan gì đến ngươi?” Hách Liên Dung vẫn bị Vệ Vô Hạ giữ lại một ngày, chờ nàng có thể miễn cưỡng xuống giường mới đi.
Vị Thiếu Quân vẫn hôn mê bất tỉnh như cũ, miệng vết thương trên người chỉ
đơn giản bôi chút dược, cũng không được chiếu cố thích đáng.
Khi
bọn họ rời đi Vệ Vô Hạ cũng không xuất hiện, chỉ phái xe ngựa, lại để
cho nha hoàn kia đi theo. Hách Liên Dung lại không để nha hoàn kia lên
xe, chỉ lấy phương thuốc đại phu cấp cho mình kia. Ngồi trong xe, để Vị
Thiếu Quân gối lên đùi mình, đầu ngón tay nhẹ nhàng mớn trớn mi gian
hắn,một giọt nước trong suốt rốt cuộc chậm rãi chảy xuống, rơi xuống bên môi, gò má Vị Thiếu Quân,
Chỉ có lúc này, ngồi sau màn xe, không có ai rình coi, Hách Liên Dung mới cẩn thận, không tiếng động chảy
xuống nước mắt cả đời mình.
Đáy lòng chậm rãi nổi lên trăm thứ
cảm xúc chua chát hỗn loạn, mỗi lần xuất hiện, lại khiến trái tim như bị ai đó bóp chặt. Cuối cùng, chỉ còn lại cảm giác chết lặng, thân thể
không còn cảm giác tồn tại, chỉ còn nơi ngực đau đớn như bị ai đó dùng
chùy đánh vào, một chút lại một chút, thâm nhập vào tận xương tủy. Nhưng nàng lại không cho sự đau đớn này được nói ra, liều mạng kìm nén, hai
vai run rẩy, không cho nỗi đau này quá mức tê tâm liệt phế.
Khi Hách Liên Dung mang Vị Thiếu Quân trở lại Vị phủ, người trong Vị phủ đã gấp đến sứt đầu mẻ chán.
Bọn họ mất tích hai ngày, ngay tại lúc này đây, đối với Vị gia mà nói là một đả kích không nhỏ, may mà, bọn họ đã trở lại.
Vị Thiếu Dương rốt cuộc đánh mất vẻ trầm ổn đoan trọng của mình, trên
người cư nhiên còn mặc bộ xiêm y mặc lúc Hách Liên Dung rời đi hai ngày
trước, trong mắt tràn đầy tơ máu, giống như thật lâu chưa có nghỉ ngơi.
“Nhị tẩu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” An bài tốt cho Vị thiếu, Vị Thiếu Dương khẩn caaos truy vấn.
Hai ngày nay hắn nghĩ đến mọi khả năng, thậm chí còn nghĩ bọn họ có phải đã rời nhà bỏ trốn hay không, cái l