oại cảm xúc sầu lo không chắc chắn này
mối ngày làm phiền hắn, khiến hắn cảm thấy sắp phát điên rồi.
Đừng đả kích hắn nữa. Hắn kỳ thực cũng không kiên cường như vẻ bề ngoài hắn
cố tỏ ra vậy đâu. Nhiều năm như vậy, hắn thật sự chỉ làm tốt đúng một
chuyện, cố gắng đạt được sự tán thành của mọi người. Hắn nghĩ muốn lấy
lại cả địa vị mà Vị Thiếu Quân đã đánh mất. Hắn biết hắn gánh vác không
chỉ có ước vọng của chính mình, còn có của Vị Thiếu Quân nữa. Cho nên
hắn không cho phép bản thân yếu đuối, không cho phép bản thân phạm bất
kỳ sai lầm nào.
Nhưng lần này… thực sự không thể đi? Bất luận cố
gắng thế nào, liều mạng thế nào, khi giải quyết mưu đồ ác ý kia, khi xu
thế thay đổi sở hữu ruộng đất đang ở trước mặt… thực sự không được đi?
Hắn từng trải qua cảm giác nhất thời không thể thừa nhận như vậy, nhưng mà
mà còn có Vị Thiếu Quân ở cạnh hắn, không trước mặt hắn cảm thấy tự
trách cùng áy náy, chỉ toàn lực giao tranh, có hiệu quả hay không, có
thành công hay không, đã không còn quan trọng.
Vị Thiếu Dương từ
trước đến nay đều biết, ca ca của hắn so với hắn vĩ đại hơn nhiều lắm,
so với hắn càng có tư cách kế thừa, so với hắn càng có trách nhiệm, cũng vẫn luôn dùng phương thức đặc biệt yêu thương hắn, bảo hộ hắn.
Nếu không có Vị Thiếu Quân, bản thân sẽ lập tức suy sụp không chừng, may mắn huynh ấy đã trở lại.
“Là Vệ Vô Hạ. Thiếu Quân đoán được Vệ Vô Hạ sẽ tới núi tiểu Minh, đi tìm
hắn chất vấn, bị hắn đánh thành như vậy. Một mình tẩu không cách nào
mang chàng xuống núi, lại không dám rời đi, chỉ có thể chờ có người đi
qua… mới có thể trở về.”
Hách Liên Dung không dám nhìn thẳng vào
mắt Vị Thiếu Dương, sợ hắn phát hiện điều gì rồi truy hỏi, may mà mọi
người nghe xong lời này, tất cả phẫn hận đều quy kết trên người Vệ Vô
Hạ, càng bận chiếu cố lão phu nhân đang đau lòng muốn chết, xem nhẹ lý
do sai lầm chồng chất do nàng đưa ra, khiến Hách Liên Dung an tâm một
chút.
Sau lại không có tin tức gì tệ hơn, hơn nữa muốn đối phó Vệ Vô Hạ không biết khi nào lại ra tay, cho nên một số chuyện không nên để mọi người biết, để nó vĩnh viễn chìm xuống, không cần trở thành một bế
tắc không thể giải quyết.
“Nhị tẩu cũng để đại phu nhìn xem, sắc mặt của tẩu rất kém.”
Hách Liên Dung vội vàng từ chối hảo ý của Vị Thiếu Dương, “Gió trên núi mạnh quá nên có chút cảm lạnh, lát nữa để Bích Liễu nấu cho tẩu chút trà
gừng là được rồi.” Dứt lời, nàng cười cười, “Tẩu cũng không muốn uống
loại khổ dược này.”
Tuy rằng nhìn bộ dáng nàng không quá tốt,
nhưng Vị Thiếu Dương vẫn do dự gật đầu. Biết được tính mạng Vị thiếu
không đáng lo ngại, hắn lại vội vàng chạy đi làm chuyện nên làm, cho dù
tương lai của Vị Tất Tri không thể đoán được, hắn cũng tuyệt đối không
thể buông tha.
Vị Thiếu Dương đi rồi, Hách Liên Dung cũng mất
tinh thần, mỗi một động tác đều cảm thấy được mồ hôi lạnh chảy đầy
người, trong tai nghe được âm thanh mọi ngừi nói chuyện, lại không nhập
được vào đầu, lực chú ý không thể tập trung.
Nàng biết bản thân
không thể chống đỡ nữa, lấy cớ đau đầu từ biệt nữ quyến có mặt, bảo Bích liễu đỡ chính mình tìm đến một căn phòng xa xôi khác, đem phương thuốc
trên người giao cho nàng, lại dặn nàng thầm nặng tìm đến chút thuốc.
Bích Liễu tất nhiên muốn hỏi, Hách Liên Dung thở dốc, mới cười cười, “Không
có gì, hôm qua ở trên núi phát hiện bản thân tới nguyệt sự, chịu không
nổi hàn khí, bụng đau tới khó chịu, ta không nghĩ chỉ chút chuyện ấy lại khiến mọi người lo lắng, trước khi về nhà phải tìm người bốc thuốc,
uống mấy thang thì tốt rồi.”
“Nguyệt sự?”
“Đúng vậy, sợ
bóng sợ gió một hồi, may mà chưa tuyên bố với mọi người.” Bích Liễu biết việc này, cũng là nàng đi gọi đại phu, nghĩ muốn giấu nàng tự nhiên
không đơn giản như vậy, “Mai đi đi.” Đầu Hách Liên Dung choáng đến lợi
hại, “Đừng khiến người khác chú ý.”
Bích Liễu mang theo nghi hoặc rời đi, Hách Liên Dung cơ hồ gục xuống trên giường đồng thời chìm vào
bóng tối, không biết là ngủ hay đã hôn mê, hôn thiên địa ám, lại lần nữa tỉnh lại đã là buổi chiều ngày hôm sau.
Bích Liễu vẫn ở bên cạnh nàng, hốc mắt hơi hồng hồng, không giống thức đêm, mà như là đã khóc.
Thấy Hách Liên Dung tỉnh lại, cũng không nói nhiều, vội bưng bát dược
nóng đến, “Đều là đung cách thủy, dược hiệu sẽ không mất đi nhiều. Nô tì còn hâm canh gà, lát nữa thiếu phu nhân uống một chút.”
Hách
Liên Dung gật gật đầu, chống người dậy uống thuốc, cẳm thấy tinh thần
hôm nay tôt hơn rất nhiều, tứ chỉ chỉ có chút vô lực đến khó chịu, những cũng đành vậy, đứng dậy xuống giường, “Nhị thiếu gia thế nào? Đã tỉnh
chưa?”
Bích Liễu vội vàng tiến lại đỡ nàng, “Đêm qua đã tỉnh,
nhưng lại lập tức ngủ, đại phu nói nhị thiếu gia ngoại trừ vết thương
trên người, một nguyên nhân khác khiến hôn mê là do trong lòng có phiền
muộn, hiện tại đã không còn gì đáng ngại.”
“Lão phu nhân còn ở đó sao?”
“Dạ, hôm qua khuyên bà trở về nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm lại tới.”
“Có… hỏi ta không?” Hách Liên Dung có chút lo lắng, dù sao mình cũng ngủ cả
một ngày, thực dễ khiến người ta cảm thấy khôn