Old school Easter eggs.
Thiếu Phu Bất Lương

Thiếu Phu Bất Lương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214242

Bình chọn: 7.5.00/10/1424 lượt.

g thích hợp.

“Hỏi

qua, nô tì nói thiếu phu nhân tới kỳ, lại ở trên núi bị nhiễm lạnh, bụng vô cùng đau đớn, lão phu nhân còn cho đại phu đến xem.”

“Cái gì?” Động tác Hách Liên Dung dừng lại, “Khi nào?”

Bích Liễu nhìn nàng, không biết vì sao trên mắt lại hiện lên vẻ đau thương

nén giận, nhanh chóng xoay người sang chỗ khác, hấp hấp mũi nói: “Nô tì

nói với đại phu kia, thiếu nãi nãi đã tìm người xem qua, phương thuốc

cũng đã có.”

“Bích Liễu…” Xem biểu hiện của nàng, Hách Liên Dung

không khó đoán ra nàng đã biết điều gì, dù sao phương thuốc đó, nàng khi đi bốc thuốc chỉ cần lưu ý hỏi một câu, tự nhiên biếc được phương thuốc này bốc cho bệnh gì, nhưng nàng lại thuận theo mình, bảo toàn lời nói

dối của mình.

“Thiếu phu nhân vẫn nên nghỉ ngơi cho tốt, lát nữa

ăn chút gì đó, chờ nhị thiếu gia lại tỉnh, nô tì lập tức đến đây báo cho người.” Bích Liễu dọn chén thuốc, không ngẩng đầu, thanh âm đã sớm bị

biến đổi.

Vị thiếu tỉnh lại giữa đêm, tất cả mọi người đều ở

trong phòng hắn, kể cả Hách Liên Dung. Buổi chiều nàng ăn vài thứ, cảm

thấy có chút khí lực, liền vội vã tới nhìn hắn, ngồi bên giường nắm tay

hắn, một tấc không rời.

Nghe người khác nói những chuyện xảy ra,

Vị Thiếu Quân nhẹ nhàng nắm lấy tay Hách Liên Dung, đôi mắt không lúc

nào rời khỏi dung nhan tái nhợt của nàng, sau đó nhếch môi, chậm rãi

nghiêng người đi.

Hắn không muốn nói chuyện, mọi người cũng có

thể nhìn ra, thấy hắn tỉnh cũng không lo lắng nữa, thấp giọng dặn dò vài câu, rồi đều rời khỏi Thính Vũ hiên.

Hách Liên Dung không đi tiễn bọn họ, mà ngồi gần lại, sờ sờ tóc Vị Thiếu Quân, “Muốn ăn chút điểm tâm không?”

Vị Thiếu Quân giật giật, vẫn đem mặt vùi vào trong chăn, thân thể hơi hơi

cuộn lại, không nói lời nào, tay nắm lấy đầu ngón tay Hách Liên Dung.

Hách Liên Dung đột nhiên hiểu được ý của hắn, khổ sở vẫn kìm nén một lần nữa trào dâng, leo lên giường nằm phía sau hăn, nhẹ nhàng ôm lấy hắn, ôn

nhu nói khẽ. “Thiếp không sao, thật đấy.”

Hắn đang lo lắng cho

nàng, tự giận mình khiến nàng phiền hà, hiện tại không biết rõ chân

tướng hắn còn tự trách như vậy, Hách Liên Dung không dám nghĩ tới, nếu

đem chân tướng nói cho hắn biết, hắn sẽ bi thương đến mức nào. Thân thể Thiếu Quân hồi phục rất nhanh, không quá hai ngày thì đã sinh long hoạt hổ.

Trong khoảng thời gian này hắn vẫn cho rằng mình làm rất tốt, lại thủy chung

không nghĩ tới mình đã xem nhẹ Hách Liên Dung nhiều lắm. Nhưng nàng cũng không bực tức, không có lấy một câu oán hận, không nói tiếng nào cố

gắng quản lý Vị gia, cố gắng ủng hộ mình, tuy rằng không lên tiếng,

nhưng bất cứ khi nào cần nàng, sẽ phát hiện nàng ở ngay bên cạnh.

“Thực xin lỗi, ta về sau sẽ không xúc động như vậy nữa.” Ngoan ngoãn dựa vào

thành giường, nhẹ nhàng ôm lấy Hách Liên Dung, Vị thiếu không biết nói

ra lần thứ bao nhiêu.

“Chàng nói nhiều ta nghe cũng thấy phiền.”

Hách Liên Dung ôm lấy tay hắn thật chặt, “Ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, Vị

Tất Tri bên kia cũng không biết Thiếu Dương có vội hay không đâu, ngày

mai quay lại hỗ trợ, những chuyện khác đừng nghĩ nhiều, chỉ cần chúng ta cố gắng, cho dù kết quả không được như ý nguyện cũng là chuyện không

còn cách nào khác.”

Vị Thiếu Quân nghe lời gật đầu, hôn hôn thái dương của nàng, “Yên tâm đi, ta về sau thực sự sẽ không….”

Hách Liên Dung khẽ nhéo hắn một cái, đang muốn nói chuyện, Bích Liễu bưng

một nồi thuốc đi đến, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Người sống trên đời nào có

nhiều cái về sau như vậy, không để ý cái trước mắt, chẳng lẽ đợi tới lúc “về sau” mới hối hận?”

“Bích Liễu!” Hách Liên Dung quát nàng một tiếng, Bích Liễu không thèm nói lại, đặt bát tới trước bàn, cẩn thận

múc ra chén, đưa tới bên giường.

Vị thiếu bị Bích Liễu nói như

vậy, cũng hiểu được chính mình có lỗi, không dám cãi lại, đứng dậy nhận

thuốc, nói: “Sao lại hầm canh gà? Liên Dong trúng lạnh mất máu, phải bổ

huyết mới đúng, đây là bổ sung thể lực đi?’

“Cũng không phải cho

ngươi uống…” Bích Liễu nói một câu như vậy mới cảm thấy bản thân có chút quá đáng, nén nửa câu sau vào, lúc lâu sau mới nói: “Đại phu phân phó,

chúng ta phải nghe theo mới phải.”

Sắc mặt Bích Liễu không tốt đi ra ngoài, Vị thiếu ngượng ngùng khuấy khuấy bát thuốc, cẩn thận thổi

nguội, đút Hách Liên Dung uống, mới mếu máo nói: “Hai ngày nay nàng ta

không biết bị làm sao, giống như cái gì cũng muốn đâm thọc ta.”

Hách Liên Dung cảm thấy buồn, nàng tất nhiên hiểu được vì sao Bích Liễu lại

có thái độ như vậy, nhưng nàng vẫn cười cười. “Tha ta bênh vực kẻ yếu

đâu, nha hoàn của chàng đã hoàn toàn biến thành của ta.”

“Ta cũng biết lỗi của mình rồi a.” Vị thiếu đút Hách Liên Dung uống dược, lại

dùng tay áo lau lau khóe miệng nàng. “Cho nên hai ngày nay ta biểu hiện

thực tích cực đâu. Ta cùng đại phu hỏi qua, hắn nói đến kỳ mà chịu lạnh

đối với thân thể nữ tử ảnh hưởng rất lớn, không nhanh chóng điều trị

tương lai rất dễ dàng ảnh hưởng tới việc thụ thai. Nàng gặp đại tẩu

chưa? Hai ngày nay thỏa mãn thấy ai cũng cười. Chúng ta phải nhanh chóng cố gắng mới được.”

“Ừm.” Hách Liên Dung một