nghi ngờ.
“Thiết!” Càng nghĩ càng cảm thấy không cam
lòng, Vệ Vô Hạ cảm thấy hành vi đi theo nàng hiện tại của nàng ngu không chịu nổi, hắn thực đã làm người xấu, vì sao còn mong muốn nàng tán
thành, cảm kích?
Tức giận bước nhanh hắn, hắn muốn nhìn xem, nàng có thể kiên trì tới khi nào, hắn muốn nhìn xem, nàng có hay không quyết đoán như vậy, thà rằng nhìn Vị Thiếu Quân chết, cũng không muốn mở
miệng cầu xin hắn một câu!
“Công tử, cẩn thận, đi chậm thôi.”
Gia đinh phía sau cầm theo đèn lồng đi tới bên người Vệ Vô Hạ, bên ngoài
còn có ánh trăng trợ giúp, một ngọn đèn dầu kia có vẻ nhỏ bé không đáng
gì, nhưng đèn lồng vẫn chiếu sáng dưới chân Vệ Vô Hạ, cũng khiến cho hắn phát hiện đồ vật này nọ, bước chân chậm lại một chút.
“Là gì đây?” Các gia đinh cúi đầu, nhìn nhìn vào nơi Vệ Vô Hạ chỉ, lấy tay chạm vào, nhìn Hách Liên Dung ở cách đó không xa, dấu vết kia đang từ nơi này kéo dài tới dưới chân
nàng, tràn đầy nghi hoặc mở miệng, “Là máu… Sao có thể, bọn tiểu nhân
nghe theo phân phó của công tư, ra tay có chừng mực, sao có thể chảy
nhiều máu như vậy…”
Chưa nghe nói xong, Vệ Vô Hạ đã nhanh chóng bước đi.
Mày hắn nhíu chặt, nhanh chóng vượt qua Hách Liên Dung, không nói hai lời
nắm chặt lấy phía sau gáy Vị Thiếu Quân, kéo hắn rơi xuống mặt đất, Hách Liên Dung ở phía trước cũng lảo đảo một chút, thân hình lung lay, ngã
quỵ trên mặt đất, không thể đứng dậy nữa.
Nương ánh trăng, có thể nhìn thấy rõ ràng đôi giày của Hách Liên Dung đã đổi màu, Vệ Vô Hạ kéo
nhu váy của nàng lên, liền thấy lớp váy nội sam ướt sẫm máu loãng, một
cái ống quần từ từ thấm ướt, mà một ống khác, máu lấy tốc độ mắt thường
có thể trông thấy lan tràn ra khắp vải dệt, nhìn vào khiến cho người ta
sợ hãi.
“Nàng…” Vệ Vô Hạ lần đầu tiên luống cuống chân tay, đây là làm sao? Nguyệt sự sao?
Buông tha cho ý niệm đánh thức nàng trong đầu, hai tay hắn dùng sức bế Hách
Liên Dung đứng lên, gia đinh phía sau vội vàng tiến lên, “Công tử, để
tiểu nhân làm cho ạ, cẩn thận xiêm y.”
Vệ Vô Hạ lại dùng cằm ý chỉ Vị Thiếu Quân, “Mang theo hắn, quay về đi.”
Vệ Vô Hạ không ở tại khách điếm, mà ở trong một biệt viện tư nhân, cũng
bởi vì vậy, ôm một người đầy máu ra vào mới không gây ra chuyện ồn ào
gì, tìm một nha hoàn theo hầu, lại cho người gọi đại phu, Vệ Vô Hạ cuối
cùng có thể yên tâm một chút.
Chóp mũi thản nhiên gửi được mùi
máu tươi, nhìn xiêm y của bản thân bị hủy, Vệ Vô Hạ nhẹ nhàng hít một
hơi thật sâu, này cũng quá cứng cỏi đi?
Đúng như lời hắn nói,
Hách Liên Dung bề ngoài dịu hiền nhưng lại cất giấu quật cường không
muốn người khác biết, nàng bình thường dường như vô hại, dường như vô
cùng hiền ngoan, nhưng quen biết nàng lâu nay trong lòng hắn rất rõ
ràng, người mà nàng quan tâm nàng sẽ chủ động hỏi han, giúp đỡ, quan
tâm; những người mà nàng cảm thấy không quan hệ gì với mình, tựa hồ ngay cả nghĩ đến cũng ngại tiêu phí thời gian.
Cho nên có một khoảng
thời gian, Vệ Vô Hạ cho rằng đây là khiêu chiến. Hắn không rõ vẻ ngoài
khiêm nhường, nhiệt tình trước mặt mọi người vốn đánh đâu thắng đó trước mặt nàng lại mất đi hiệu quả? Cho nên hắn tận lực kéo gần khoảng cách
của nàng và hắn. Từng có một khoảng thời gian, hắn đã nghĩ rằng mình
thành công rồi. Chỉ là chưa từng nghĩ tới, thành công này lại mang đến
vui sướng vượt xa cả khoái cảm thắng lợi. Một cái trống bỏi chỉ trị giá
có mấy văn tiền liền có thể khiến hắn thoát ra nụ cười thỏa mãn từ tận
đáy lòng.
Hắn tại lúc đó bắt đầu ghen tị. Nếu được một nữ nhân
như vậy coi trọng, cuộc sống sẽ cỡ nào ấm áp phong phú, nhưng Vị Thiếu
Quân lại không chút biết quý trọng.
Hắn từng thấy qua bộ dáng bọn họ nghĩ một đằng làm một nẻo, cũng từng nghe qua quen hệ bọn họ thủy
hỏa bất dung, cho dù hiện tại tạm thời bình yên, Hách Liên Dung cũng
đáng giá cho nam nhân tốt lấy ái mộ đối đãi, không nhất định là hắn,
nhưng tuyệt đối không thể là Vị Thiếu Quân.
Thay y phục bẩn, lại
rửa sạch người, Vệ Vô Hạ từng trong phòng đi ra. Một lát sau nhanh chóng chạy tới khách phòng, nha hoàn đã thay Hách Liên Dung lau người, một
đại phu ngồi bên giường, tay đặt lên cổ tay Hách Liên Dung thật lâu, mày nhíu chặt không nói lời nào.
Một lát không thấy, sắc mặt Hách
Liên Dung tựa hồ càng kém, sắc trắng bệch kia khiến người ta sợ hãi. Vệ
Vô Hạ đợi một lúc, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Nàng rốt cuộc thế
nào?”
Đại phi kia ho nhẹ một cái, đứng dậy. “Vị công từ này, xin mời ra ngoài.”
Vệ Vô Hạ ý bảo nha hoàn kia tiếp tục chăm sóc Hách Liên Dung, liền đi theo đại phu đi ra ngoài cửa, còn không đợi hắn mở miệng, đại phu kia vạn
phần khó xử nói: “Công tử xin chowd đau buồn, thai nhi trong bụng phu
nhân không thể bảo toàn.”
Vệ Vô Hạ sửng sốt một chút, “Cái gì…”
Nói ra hai chữ này, hắn mới ý thức được đại phu vừa nói gì, mặt đột
nhiên xanh mét, xông lên túm lấy cổ áo đại phu kia, “Ngươi nói cái gì!”
Đại phu kia sợ tới mực run run, liên thanh nói: “Công tử đừng gấp, theo thể chết của phu nhân thì không phải là người nhiều bệnh tật, rất nhanh sẽ
hồi phục như cũ, cũng không ảnh hưởn