g ba gia đinh ăn mặc giống hắn tụ họp, lại chỉ vào phía trước nói: “Công tử đang ở đây, mời Vị phu nhân đi qua.”
Hách Liên Dung đã sớm thấy bãi đất trống phía trước có ánh lửa, có thể loáng thoáng nhìn thấy hai bóng dáng đang chớp động, người dẫn đường cho nàng cúi thấp người, khi bước qua ba gia đinh kia trong lòng đột nhiên cảm
thấy bất an, xem bọn họn thân hình to lớn mặt mũi hung tợn, tay càng nắm chặt thành quyền.
“Thiếu Quân?” Tới chỗ đất trống, lại chỉ thấy
một bóng người, Hách Liên Dung thả chậm cước bộ gọi một tiếng, bởi vì
người này cũng không phải Vị Thiếu Quân.
“Tẩu tử… gần đây khỏe không?”
Nghe thấy thanh âm này, Hách Liên Dung cảm thấy máu trong thân thể nhanh
chóng đông lại, thân thể cũng trở nên cứng ngắc, thẳng đến khi người nọ
quay đầu lại, đứng trước mặt mình.
“Vệ Vô Hạ?” Sắc mặt Hách Liên Dung tái nhợt, lưng cứng lại, không cho bản thân thoát ra chút yếu đuối nào, “Thiếu Quân đâu?”
Vệ Vô Hạ hơi nâng mi, “Tẩu tử sao lại phòng bị tại hạ như vậy? Tại hạ đối với tẩu tử chưa từng có ác ý.”
Hách Liên Dung nắm chặt tay cắn chặt khớp hàm, không nghĩ cùng hắn nói lời vô nghĩa, “Thiếu Quân đâu?”
Vệ Vô Hạ nhún nhún vai, nâng tay chỉ chỉ hướng bên cạnh, “Vị huynh thật là chẳng khách khí chút nào, xoay tay ta đến mức bị thương.”
Hách
Liên Dung theo hướng đầu ngón tay hắn nhìn qua, rốt cuộc thấy rõ dưới
bóng cây cách đó không xa có một bóng đen đang nằm, vẫn không nhúc
nhích, giống như mất hết sức sống.
Hách Liên Dung kinh hô tiến
lên, đem người trên mặt đất nọ lật lại, không phải Vị Thiếu Quân thì còn là ai! Hắn nhắm chặt hai mắt, hốc mắt ứ huyết, chỗ khóe miệng rõ ràng
có máu chảy ra, sắc mặt trắng bệch, không chút sinh khí.
Hách
Liên Dung nhịn không được vuốt ve hai gò má hắn, kêu tên của hắn, trong
mắt có dòng nước ấm áp trào ra, nàng lay lay hắn, hy vọng hắn có thể mở
mắt, nhưng lại không được như ý nguyện.
“Thương thế Vị huynh tựa
hồ không nhẹ đâu.” Vệ Vô Hạ chậm rãi bước từng bước thong thả tới trước
mặt Hách Liên dung, thổn thức nói: “Xem ra phải nhanh chóng trị liệu mới được.”
“Tên khốn này!” Hách Liên Dung đặt Vị Thiếu Quân xuống, xông đến trước mặt Vệ Vô Hạ, nâng tay chính là một cái tát.
Vệ Vô Hạ sớm hơn cầm được cổ tay nàng, chậc chậc mấy tiếng lắc lắc đầu,
“Nàng sao lại cũng như vậy? Cẩn thận bị hộ vệ của ta nhìn thấy, biến
nàng thành bộ dạng giống như hắn.”
Hách Liên Dung muốn rút cổ tay lại, nhưng làm thế nào cũng không thành công, nghiến răng nghiến lời
trừng mắt nhìn hắn, “Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Hãm hại Vị gia còn chưa đủ hay sao? Còn muốn hại Thiếu Quân?”
“Nàng đúng là hiểu lầm
ta.” Vệ Vô Hạ nắm tay Hách Liên Dung kéo nàng vào trong lòng, “Muốn
trách thì trách hắn quá mức thông minh, đoán được khi ta lấy ra ngọc bội thì đến năm phần sẽ nhớ đến cha ta, sẽ đến nơi nơi tự thương tâm rằn
vặt.” Hắn tăng thêm lực tay, đem cổ tay Hách Liên Dung kéo về phía sau,
ôm lấy vòng eo của nàng, không cho nàng tiếp tục giãy dụa, “Hắn chạy tới quát tháo, ta cuối cùng không thể ngồi chờ chết, đúng không?”
“Ngươi này… Buông!” Cảm thấy thân thể hắn càng ngày càng dán chặt, Hách Liên
Dung càng thêm giãy dụa, bất chợt bị một lực mạnh mẽ kéo tới tàng cây,
sau lưng là thân cây, trước mặt là bóng dáng to lớn của Vệ Vô Hạ.
“Ta đối với nàng thực sự không có kiên nhẫn.” Vệ Vô Hạ chậm rãi thở ra,
giam cầm Hách Liên Dung đồng thời khều cằm của nàng, “Nàng không có
tuyệt thế dung mạo, lại chẳng tri thư đạt lễ, chỉ có sự ngoan hạ quật
cường dấu dưới vẻ dịu hiền, nhưng lại cố tình khiến ta cảm thấy hứng
thú.”
Hiển nhiên lời này
khiến cho Hách Liên Dung lạnh cả người, nàng cật lực lui về phía sau để
kéo dãn khoảng cách. Vệ Vô Hạ nhìn nàng, chậm rãi cúi xuống, khi Hách
Liên Dung tránh cũng không thể tránh lộ ra một chút tươi cười, buông
nàng ra, “Yên tâm, ta cũng sẽ không ép buộc nàng làm gì, bởi vì ta cảm
tạ nàng, câu chuyện xưa kia khiến cho lòng ta cảm thấy dễ chịu không
ít.”
Hắn nói xong lời cảm ơn, Hách Liên Dung nhưng không cảm
kích, chạy về phía Vị Thiếu Quân ôm lấy hắn, hít một hơi thật sâu, cực
lực không chế chính mình, làm theo những gì mình nghĩ.
“Ngươi nếu cảm tạ ta, hiện tại sẽ đưa chúng ta xuống núi.” Vệ Vô Hạ nói đúng một
câu, thương thế Vị Thiếu không nhẹ, cần nhanh chóng trị liệu, bộ dáng
hiện tại của hắn, Hách Liên Dung không cách nào mang hắn xuống núi, cho
nên Hách Liên Dung vứt bỏ hết thảy, mang hắn xuống núi mới là đại sự
hàng đầu.
Vệ Vô Hạ nhíu nhíu mày, “Đây cũng không phải yêu cầu tốt gì, bởi vì ta không muốn làm như vậy, trừ phi… nàng cầu xin ta?”
Vệ Vô Hạ cũng không thể tự xác định, thứ hắn muốn có phải thực sự là một
lời cầu xin, Hách Liên Dung lại không chút do dự mở miệng, “Van xin
ngươi, mang chúng ta xuống núi.”
Vệ Vô Hạ kinh ngạc, hắn nghĩ
Hách Liên Dung cũng chỉ lo lắng chút thôi, khoanh hai tay lại nhìn nàng
thật lâu, “Không đủ thành ý.”
Hách Liên Dung cắn cắn môi dưới, buông Vị Thiếu Quân đi tới trước mặt Vệ Vô Hạ, quỳ gối trên mặt đât, “Van xin ngươi.”
Vệ Vô Hạ híp mắt lại, xoay người về hướng khác, thong
