t nhìn
chằm chằm Mộ Dung Phiêu Phiêu, giống như muốn xác nhận xem nàng nói thật hay không. Mộ Dung Phiêu Phiêu giấu bàn tay đang nắm chặt trong tay áo, “Lạc hồng của ta vẫn ở trên giường hắn, ngươi nếu vẫn không tin có thể
tìm vú mẫu tới kiểm tra, nhìn xem ta còn tấm thân xử nữ hay không.”
“Ngươi!” Vị Thủy Liên hổn hển đứng dậy,
“Lúc trước chính ngươi nói phải có được Vị Thiếu Quâ, ta vì chuyện của
các ngươi, tốn biết bao tâm cơ! Nay ngươi thế nhưng lại không biết tốt
xấu, mấy ngày nay tất cả những chuyện chúng ta làm đều đổ xuống sông
xuống biển! Ngươi có lỗi với ta không, có khiến… đại ca ngươi thất vọng
hay không!”
“Đại tẩu vì sao lại nói như vậy?” Mộ Dung Phiêu Phiêu ngẩng đầu, nhìn Vị Thủy Liên, trên mặt hiện lên một tia
cười nhẹ như có như không, “Ta thích Vị đại ca không phải chuyện giả,
nhưng cũng chưa từng nghĩ rằng nhất định phải gả cho huynh ấy! Huynh ấy
đã có thê tử, ta không muốn lại mang đến phiền phức cho huynh ấy, cho
nên lúc trước ta mới lựa chọn rời đi. Nhưng giờ lại xảy ra chuyện như
vậy, tất cả đều đã không thể cứu vãn, may mà hắn… Thiếu Dương đồng ý sẽ
phụ trách, đại tẩu cũng có thể yên tâm, từ bình thê của nhị thiếu gia
trở thành chính thế của tam thiếu gia, dù sao ta cũng không chịu thiệt.”
“Ngươi cố ý, đúng không?” Vị Thủy Liên
tức giận không thể kìm xuống, “Ngươi nếu đã đồng ý với đại ca ngươi, thì nên làm theo kế hoạch, hiện tại lại thất bại trong gang tấc, chính
ngươi cũng chịu tai tiếng xấu, ngươi…”
“Ta đồng ý với đại ca?” Mộ Dung Phiêu
Phiêu hơi ngẩng lên, thanh âm cũng cao hơn một chút, “Ta chỉ đồng ý với
đại ca quay lại giúp huynh ấy điều tra chỗ của bảo vật, vẫn chưa chấp
nhận việc hắn gài bẫy ta, canh đúng thời gian đem đặt ta tại trước cửa
Vị phủ!”
“Đại ca ngươi làm như vậy chúng bởi vì hy vọng ngươi có thể đạt thành nguyện vọng!”
“Huynh ấy là sợ không chiếm được bảo vật, sợ rằng không thể thăng tiến!” Trong mắt Mộ Dung Phiêu Phiêu chứa đầy
sương mù, thanh âm cũng trở nên bén nhọn, “Các ngươi muốn ép Vị đại ca
thú ta, hắn còn có thể thật tâm đối xử với ta sao? Còn có thể nói điều
hắn biết cho ta sao? Đến lúc đó các ngươi cũng như vậy chẳng đạt được gì cả!”
“Phiêu Phiêu!” Vị Thủy Liên rống nàng. “Từ nhỏ đến lớn, luôn là đại ca ngươi chăm sóc ngươi, ngươi không nên tùy hứng như vậy!”
“Đúng vậy, đại ca luôn sủng ái ta.” Ánh
mắt Mộ Dung Phiêu Phiêu không có tiêu cự, gật đầu. “Giống như hắn sủng
ngươi vậy. Vì bản thân nên muốn ngươi muốn trở về, mưu toan chiếm bảo
vật nhà mình, trợ giúp hắn nhanh thăng chức.” Nói xong, nàng cười cười.
“Đại tẩu, ta đã cố hết sức. Nhưng ta sẽ không tiếp tục giúp đại ca nữa.
Không chừng… Thiếu Dương cũng biết nơi giấu bảo vật.”
“Hắn nếu biết, đã sớm lấy thứ đó ra!” Vị
Thủy Liên cắn môi dưới, cuối cùng thất bại thở dài một tiếng, “Thôi.
Ngươi vẫn chuẩn bị hôn lễ, nhanh chóng thành thân với Thiếu Dương, nghĩ
cách khiến hắn đừng quấy nhiễu việc của chính ta, đừng để hắn ở khố
phòng vướng tay vướng chân. Ta vẫn cho rằng thứ kia ở ngay trong khố
phòng, nhất định phải tìm ra nó!”
Nghe nàng thì thào nói nhỏ, Mộ Dung Phiêu Phiêu chán ghét quay mặt đi nơi khác, xoay người đi về phía cửa, Vị
Thủy Liên lại ngăn nàng lại, “Phiêu Phiêu… ngươi cởi xiêm ý ra. Ta xem
xem.”
Mộ Dung Phiêu Phiêu hiện ra một ý cười
giễu cợt. Nàng quay đầu lại, cũng không đóng cửa, hai ba cái đã cởi
xuống xiêm ý, trên khuôn ngực tuyết trắng ngập tràn những dấu xanh tím,
còn kéo dài tới dưới áo lót.
“Muốn cởi tất cả xiêm y xuống không? Nơi đó còn có…”
Vị Thủy Liên trong nháy mắt không biết
người trước mắt, động tác cùng vẻ mặt của nàng, trong mắt hiện lên hàn ý lạnh như băng, dường như không phải là người tín nhiệm mình, khờ dại
lại nhiệt huyết, Mộ Dung Phiêu Phiêu ôn nhu kia.
“Ra ngoài.” Vị Thủy Liên đột nhiên hiện lên một chút xấu hổ, quay đầu đi, không hề liếc nhìn nàng nữa.
Đã đến bước này, mình đã không còn cách
nào thay đổi, Mộ Dung Phiêu Phiêu cùng Vị Thiếu Dương đã có phu thê chi
thực, tin tức này dường như có cánh đã nhanh chóng truyền đi khắp Vị
phủ.
Nị thiếu nãi nãi biến thành tam thiếu nãi nãi, chuyện như vậy truyền ra ngoài không thể nghi ngờ là không dễ nghe chút nào, hơn nữa, với Nghiêm thị mà nói, nàng từ đầu đến cuối đều hy
vọng vị trí tam thiếu phu nhân của Vị gia sẽ do Nghiêm Yên đảm trách,
cho nên nếu biết được tin này, sẽ khiến nàng khó mà chấp nhận được.
“Thiếu Dương sao lại không biết chừng mực như vậy? Nhất định không phải sự thật!”
Nghiêm thị ngồi trên ghế, tức đến mức
ngực phát đâu, Nghiêm Yên vội vàng tiến lên, đưa tay đến trước ngực
Nghiêm thị, nhẹ nhàng xoa, “Bác không cần tức giận, nghe nói tam biểu ca cùng Mộ Dung cô nương cùng uống, uống hơi nhiều, hai ngươi đều đang ở
tuổi huyết khí dương cương (tức là tuổi bồng bột, dễ xúc động ở… nhiều
chuyện), xảy ra chuyện như vậy cũng không có gì ngạc nhiên. Vốn Mộ Dung
cô nương phải gả cho nhị biểu ca đã có chút gượng ép, hiện tại gả cho
tam biểu ca, coi như một đôi bích nhân.” (ý chỉ đẹp đôi)
“Bích nhân cái gì!” Nghiêm thị cực kỳ tức giận, “Ta đ