n tự bao hàm biết bao
tâm ý. Thì ra, nàng không phải chưa từng nói, chỉ là xấu hổ không dám
nói thôi.
Nữ nhân như vậy, bảo hắn sao có thể không yêu?
Đến cuối cùng, Vị Thiếu Quân vẫn như
trước không nói với Hách Liên Dung hắn rốt cuộc muốn làm gì, Hách Liên
Dung thật yên tâm, nàng tin tưởng Vị Thiếu Quân tuyệt đối sẽ không làm
ra chuyện tổn thương nàng, bởi vì trong trận chiến hôn nhân này, từ đầu
tới cuối Vị Thiếu Quân từ thủy tới chung đều đứng cùng trận tuyến với
nàng. Cho nên, hắn thậm chí không cần đặc biệt đi đối phó với Mộ Dung
Phiêu Phiêu, so với việc lãng phí thời gian đả kích tình địch, không
bằng tốn tâm tư đem nam nhân cột chặt vào chiến xa của chính mình, để
nam nhân của người trở thành vũ khí đấu tranh của ngươi, như vậy, ngươi
vô địch.
Nhưng mà, Hách Liên Dung lấy bình tĩnh mà ứng xử, cũng không nói lên rằng tất cả mọi người đều có thể chấp nhân,
Vị Thủy Liên tất nhiên nhanh chóng thúc đẩy hôn sự, mà Mộ Dung Phiêu
Phiêu vốn tưởng đã đạt thành mục tiêu lại thủy chung không tỏ ra chút
nhiệt tình, cũng vào giờ ngọ của một ngày nào đó chặn đường Hách Liên
Dung, “Ngươi vì sao không phản đối?”
Nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng vẫn không
chút dấu hiệu tốt lên, Hách Liên Dung hơi hơi nhíu mi, “Này, không phải
điều ngươi muốn sao?”
“Ta muốn có, ngươi cứ vậy cho sao?” Mộ
Dung Phiêu Phiêu cắn môi dưới, “Đó là trượng phu của ngươi, ngươi cứ như vậy khinh địch mà chấp nhận cùng một nữ nhân khác chia xẻ hắn sao?”
“Nữ nhân?” Trong lòng Hách Liên Dung cực
kỳ khó chịu, lại cười, “Ngươi đang nói đều bởi vì ta nhượng bộ, cho nên
mới có hôn lễ này, cùng với nữ nhân kia không có chút quan hệ nào?”
“Ta không nói như vậy!” Mộ Dung Phiêu
Phiêu nắm chặt tay, “Ta chỉ hy vọng ngươi có thể coi trọng Vị đại ca một chút, càng coi trọng nhà của các ngươi, ngươi biết ra huynh ấy phản đối hôn sự này, biết rõ huynh ấy lo lắng cho ngươi, vì sao lại không thể
đứng bên cạnh huynh ấy, ủng hộ huynh ấy? Nói một câu không cần, chỉ vì
muốn chiếm được một cái hư danh “hiền phụ” sao! Ngươi có từng nghĩ đến
rằng như vậy sẽ khiến huynh ấy thương tâm! Nhưng mà ngươi cũng chẳng còn bao nhiêu cơ hội, chờ ta gả cho Vị đại ca rồi, ngươi sẽ không còn cơ
hội khiến huynh ấy thương tâm, đừng tưởng rằng tuy rằng là bình thê
nhưng ngươi vẫn là lớn, ca ca ta là quan, là người mà Vị gia có thể nhờ
cậy, so với một nữ tử phiên bang như ngươi mạnh hơn rất rất nhiều lần!
Đến lúc đó ngươi tại Vị gia sẽ không có lấy một phút bình an, trong mắt
Vị đại ca cũng không chỉ có mình ngươi nữa, ta sẽ cướp hắn đi, không bao lâu…. Không bao lâu…. Ta nhất định sẽ khiến Vị đại ca hưu ngươi, đến
lúc đó ngươi liền cút về phiên bang đi, đừng có ở đây gây chướng mắt!”
Khi vừa mới nghe những lời này, Hách Liên Dung thiếu chút nữa đã ngăn không nổi lửa giận trong lòng, có bản lĩnh
đổ lỗi tất cả mọi chuyện cho người khác, Mộ Dung Phiêu Phiêu quả nhiên
không thay đổi một chút nào! Thế nhưng, sau khi nghe xong, cơn tức tròng lòng Hách Liên Dung lại nhanh chóng tan thành mây khói, nếu như đầu óc
nàng bình thường, nàng sẽ không khiêu khích như thế, như vậy, nàng rốt
cuộc là bị làm sao? Nhìn chằm chằm thân thể cố ý không đứng thẳng của
nàng, Hách Liên Dung chậm rãi lắc lắc đầu, “Ta không biết mục đích phía
sau cuộc hôn sự này, cũng không biết mục đích của ngươi, ta có thể nói
cho ngươi biết, ta sẽ không ra mặt ngăn cản trò khôi hài này, nếu ngươi
không muốn nó xảy ra, sẽ không phải đem hy vọng ký thác lên người khác.”
“Vậy ngươi cứ… Vậy ngươi cứ chờ mà gọi ta một tiếng muội muội đi!” Mộ Dung Phiêu Phiêu cắn chặt răng phun ra
những lời này, hơi hơi ngẩng đầu, không cho nước mắt chảy xuống.
Mặt Hách Liên Dung không chút thay đổi
nhìn nàng, chần chừ thật lâu, cuối cùng mở miệng, “Ngươi biết không?
Thiếu là người không cần trói buộc, ngươi có thể cùng hắn chơi, cùng hắn nháo, có thể từ hắn lấy được mọi thứ, chính là không thể trói buộc hắn. Hắn quả thực đáp ứng sẽ có hôn lễ, ta cũng không biết hắn rốt cuộc đang có chủ ý gì, chỉ biết hắn cuối cùng sẽ không thú ngươi, hắn đối với nữ
nhân, nhất là đối với kẻ chèn ép nữ nhân của hắn, sẽ không thương hương
tiếc ngọc. Cho nên… nếu ngươi có thể ngăn cản thì nên cố gắng mà hủy bỏ
hôn lễ này, bởi vì mặc kệ là ngươi cũng được, nhị tỷ cũng thế, mục đích
của các ngươi đều không thể đạt được.”
Đôi môi Mộ Dung Phiêu Phiêu hơi hơi run rẩy, lại lần nữa mở miệng, thanh âm khàn vô cùng, “Thực sự?”
Nàng hỏi ra khỏi miệng, cũng không mong
có người trả lời, bởi vì Hách Liên Dung đã sớm đi rồi. Thẳng đến khi
bóng dáng nàng biến mất, Mộ Dung Phiêu Phiêu vẫn đứng ở đó, bên môi hình thành một nụ cười không được tự nhiên, giống như thương tâm, lại giống
như được giải thoát.
“Ngươi rốt cuộc có gì khổ tâm?”
Thân ảnh một người xuất hiện phía sau
nàng, nàng không quay đầu lại, nhưng lại bởi vì một câu này, lệ không
kìm được mà rơi xuống.
Khổ tâm sao? Đại khái vậy đi.
Dù sao bởi vì khổ tâm của bản thân mà đi
làm tổn thương tình cảm của người khác? Loại chuyện này, Hách Liên Dung
không thực sự hiểu