o phu nhân thực để ý lời nói của Vị Thiếu Huyên, nói với Vị Thiếu
Dương, “Nhị ca cháu khai trương cửa hàng, cháu nên giúp đỡ nhiều mới
đúng, đều là chuyện làm ăn trong nhà, không cần phân chia làm gì, cũng
không tồn tại cạnh tranh.”
Thấy lão phu nhân hiểu lầm, Vị Thiếu Dương chỉ cười cười, “Nãi nãi yên tâm.”
Nghiêm thị bên cạnh lại nói: “Bọn nó sao lại bởi chuyện này mà không
được tự nhiên, rõ ràng tẩu tử giờ lại thành nương tử, nương, người bảo
Thiếu Dương thích ứng sao được chứ.”
Môi Ngô thị giật giật, giống như có chuyện muốn nói, đảo mắt lại nhịn
lại, Dương thị có cùng ý nghĩ với nàng, nghĩ nghĩ đã mở miệng trước,
“Nhị thiếu phu nhân lúc đầu chẳng phải là tam thiếu phu nhân sao? Lúc
trước cùng nhị thiếu thủy hỏa bất dung, nhìn hiện nay mà xem, ai có thể
chia cách bọn họ?”
Hách Liên Dung tự dưng bị điểm danh, còn nhắc tới đoạn thời gian xấu hổ
lúc trước, không khỏi có chút không tự nhiên, Vị Thiếu Quân lại không
chút để ý ánh mắt mọi người cười ôm lấy nàng, nhìn Vị Thiếu Dương nói:
“Không ầm ỹ không ồn ào sao thành vợ chồng? Tương lai các đệ tất nhiên
sẽ giống ta cùng nhị tẩu đệ vậy, tách ra một khắc cũng sợ lâu đâu.”
Hách Liên Dung vội nhéo hắn một cái ở dưới bàn, Vị Thiếu Quân giống như không cảm thấy gì, càng ôm chặt lấy nàng.
Vị Thiếu Dương không nhìn ra chút tâm tư, cười nói: “Cảm ơn cát ngôn của nhị ca.” “Chàng với Thiếu Dương rốt cuộc sao vậy?” Trên đường trở lại Thính Vũ hiên, Hách Liên Dung khoan thai hỏi.
Vị Thiếu Quân hơi ngửa đầu, tùy tiện nói: “Khó mà nói hết, đệ ấy gần đây cứ quái lạ sao ấy, chắc là sợ về sau khó có thể ứng phó cái nữ Bao
Thanh Thiên kia.”
“Một lời đứng đắn cũng không có.” Hách Liên Dung kéo hắn lại, bước vượt
qua hắn, “Lễ vật sinh thần bà nội chàng chuẩn bị xong chưa? Còn có mấy
ngày, đừng để nước đến chân mới nhảy.”
“Yên tâm đi, Tri Âm Thưởng sẽ khai trương trước sinh thần của bà nội,
đến lúc đó lễ vật chắc chắn không thiếu, chọn hai món tặng bà nội làm
thọ lễ, người nhất định thích.”
“Tri Âm Thưởng?” Hách Liên Dung có chút hứng thú nhớ kĩ ba chữ này, “Tên cửa hàng mới của chàng?”
“Thế nào?”
Nhìn khuôn mặt dào dạt đắc ý của hắn, Hách Liên Dung cố ý bĩu môi, “Có thể chấp nhận đi.”
“Không thể nào? Như vậy mà mới có thể chấp nhận sao? Ta nghĩ lâu lắm đấy.”
Hắn không phục khiến Hách Liên Dung bật cười không thôi, “Ta nói thọ lễ
sẽ được chấp nhận, trong những món hạ lễ tặng, rất không có thành ý đi?” (hạ lễ: quà tặng khi tham dự hôn lễ, khai trương…)
“Này, đây là rất rất có thành ý đó. Lúc trước tặng bà nội mấy cái vòng
trang sức vòng ngọc trên trời dưới đất, bà nội còn nhận, lần này Vệ Vô
Hạ mời không ít đại lão bản từ kinh thành đến, lễ vật của bọn họ khẳng
định đủ hiển hách, đến lúc đó ta lại giữa đám báu vật đó lựa chọn, tự
nhiên so với những người khác tới chợ chọn lễ vật phải tốt hơn gấp trăm
lần.”
“Ngụy biện thì ai mà nói lại ngươi.”
Vị Thiếu Quân cười hắc hắc, kéo tay áo Hách Liên Dung. “Liên Dong, chúng ta ra ngoài chút.”
“Đi đâu? Trời cũng tối rồi.” Nói xong nàng mới ý thức được câu Vị Thiếu
Quân vừa nói không phải câu hỏi mà là câu trần thuật. Hắn đã sớm lôi kéo nàng đi tới đại môn Vị phủ.
Lúc đầu, Hách Liên Dung còn tưởng hắn muốn tới cỗ Trân nương, chờ xe
ngựa đi tới đường lớn Chu Tước, mới có chút dự cảm khác. Thấy bộ dáng
hưng trí bừng bừng của hắn cũng không nói câu nào quấy phá, giả vờ như
mơ hồ không rõ đi theo hắn vào mặt tiền cửa hàng trên đường.
Lúc này sắc trời tối mịt, ngay cả dưới bóng đêm cũng có thể nhìn ra tòa
nhà ba tầng được trang hoàng theo phong cách cổ xưa, lịch sự tao nhã
này. Nơi đặt biển vẫn trống không, trên cửa vẫn đặt ván cửa.
“Tường thúc!” Vị Thiếu Quân gõ cửa thật mạnh, vừa gõ vừa gọi. Không lâu
sau, một lão nhân mặt dài từ trong ván cửa mở cửa ra, thấy rõ là Vị
Thiếu Quân, lúc này mới dỡ xuống một phiến ván cửa, để hai người tiến
vào.
Thắp ngọn nến, bảo Tường thúc tránh đi, Vị Thiếu Quân giống như đang
hiến vật quý đi đến một đại đường trên lầu, giang hai tay ra, xoay nửa
vòng. “Vừa lòng không? Lão bản nương?”
Hách Liên Dung cười khẽ, lập tức liền bị vô số bảo vật hấp dẫn ánh mắt.
Từng kiện từng kiện hoặc cổ xưa hoặc tinh mỹ được đặt ở đây, mỗi loại
lại được phối hợp bài trí, mỗi một góc độ đều được thiết kế tỉ mỉ, cố
gắng để mỗi món đồ cổ đều phù hợp với toàn thể, đồng thời lại không làm
mất đi khí chất cổ xưa riếng biệt.
Hách Liên Dung cẩn thận dạo qua trước từng món đồ cổ, ngừng hô hấp, sợ
bản thân chỉ cần có một chút sơ xuất sẽ phá hủy đi món bảo vật kia. Vị
Thiếu ngay khi ánh mắt nàng dừng lại trên món đồ cổ nào, liền đưa tay
lấy nó xuống, hướng dẫn nàng thông qua cảm giác cảm nhận sự tồn tại của
nó, nói qua đặc điểm niên kỉ của nó, truyền kỳ được lưu truyền, đặc điểm về màu sắc hình dạng, từng kiện từng kiện đều thuộc nằm lòng.
Giữa một đống lớn những kiến thức, Hách Liên Dung phần lớn không nhớ
hết, nhưng lại vô cùng thỏa mãn, chỉ bởi vì lúc Vị Thiếu miệng lưỡi lưu
loát, hắn không chút nào lưu tâm mà thần thái phi dương. (phi dương: ý
chỉ sáng lạn)
Hách Liê
