rõ, cũng không thể có cùng nhận thức.
“Sao vậy? Cả đêm đều không an lòng.” Tâm
tình Vị Thiếu Quân hôm nay không tồi, rốt cuộc đã mua được món đồ cổ
kia. Nhưng mà, về đến nhà, liền thấy Hách Liên Dung dường như có chút
đăm chiêu.
“Chuyện Mộ Dung Phiêu Phiêu, chàng tính thế nào?”
Vị Thiếu Quân nhẹ nhíu mày, “Nàng vẫn luôn suy nghĩ chuyện này?”
“Cứ xem như vậy đi, ta muốn biết tiếp theo chàng định làm thế nào.”
“Đã xảy ra chuyện gì sao? Nàng vẫn không hỏi mà.”
Hách Liên Dung nhún nhún vai, “Muốn nói với ta không?”
“Không sao cả.” Vị thiếu bĩu môi, “Nàng
ta không phải coi trong “trinh tiết” sao? Không phải muốn ta phụ trách
sao? Ta liền tìm cho nàng một nam nhân, hoàn toàn phụ trách nàng ta?”
“Cái gì gọi là… tìm nam nhân?” Hách Liên Dung nâng mi suy nghĩ, “Chàng muốn để người khác thú nàng ta?”
“Làm gì phiền phức như vậy, nên bái đường liền bái đường a, đến khi động phòng hoa chúc, đổi chú rể…” Vị Thiếu
Quân cười lạnh một tiếng, trong mắt chứa đầy miệt thị, “Các nàng lấy cái danh phụ trách bưc hôn, đến lúc đó ta thực muốn nhìn xem, các nàng làm
thế nào giải thích với ta.”
Trình độ chán ghét của Vị Thiếu Quân đối
với việc này không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt, gần đây hắn hận nhất
việc ép bức, thứ hai bởi vì việc này, Hách Liên Dung là người chịu tổn
thương nhất.
Hách Liên Dung nhìn mặt hắn thật lâu, cũng không phát hiện ra bất kỳ vẻ vui đùa nào, “Chàng nói thật?”
“Sao phải xạo?”
Hách Liên Dung cảm thấy đây quả thực là
một cách giải quyết rất nhanh ý, Mộ Dung Phiêu Phiêu nếu có thể chấp
nhân, thì cứ vậy ngoan ngoãn tái giá; nếu không chấp nhân, xuất gia làm
ni hoặc cáo biệt nhân thế đều là những lựa chọn không tồi. Hách Liên
Dung cũng tuyệt đối tin tưởng Vị Thiếu Quân nói được làm được, làm xong
rồi, cũng sẽ chẳng suy nghĩ tiền căn hậu quả hoặc là chịu cái gì mà
lương tâm cắn rứt. Trước khi làm việc gì đó phải cân nhắc xem đối phương phản kích gì và mình có thể chịu được hay không, bất luận là chịu đựng
trả giá gấp mười, gấp trăm lần, cũng sẽ không hề oán trời trách người
nửa câu, đây là lý luận nhất quán của Vị Thiếu Quân.
“Hôm nay Mộ Dung Phiêu Phiêu tới tìm ta,
hy vọng ta có thể ngăn cản chuyện này.” Hách Liên Dung đơn giản thuật
lại cuộc nói chuyện buổi chiều, “Nàng ta giống như có nỗi khổ gì đó.”
“Có nỗi khổ cũng là nàng khổ, đâu phải ta.” Chuyện gì cũng có thể dùng hai chữ này để che đậy.
“Được rồi, Hách Liên Dung thừa nhân bản
thân cũng chẳng có tâm địa thiện lương như vậy, không có chút tâm tình
đi đồng tình với tình địch tương lai, bởi vì nàng không nghĩ đến chuyện
phản bác hay khuyên nhủ Vị Thiếu Quân, bảo hắn đừng làm như vậy, cùng
lắm… hy vọng Mộ Dung Phiêu Phiêu nghe được lời khuyên của mình, có thể
tìm cách khác.
Vị Thiếu Quân ngáp một cái, “Ngủ chưa? Ta mệt mỏi.”
Chuyện này có chút lạ, Vị Thiếu Quân đã
sớm biết, cũng không khó để phát hiện vấn đề trong đó. Điều rõ ràng nhất chính là thái độ của Vị Thủy Liên, rõ ràng trước đó thúc thủ vô sách
với Mộ Dung Phiêu Phiêu, sau lại quyết đoán đến mức có thể tùy tiện an
bài hôn sự của nàng. Vị Thủy Liên thật sự không sự bên phu gia truy cứu
trách nhiệm sao? Hiển nhiên không phải.
Vậy rốt cuộc vì chuyện gì mới phát triển
đến nước này đâu? Vị Thiếu Quân đối với nguyên nhân của vấn đề này cũng
thực tò mò, nhưng mà hắn cho rằng, chờ mọi chuyện được giải quyết, chờ
bản thân hoàn toàn thoát ly hiểm cảnh rồi lại tò mò sau, cũng chẳng
muộn.
Chờ đến lúc hắn thoát khỏi hiểm cảnh,
cũng chính là thời điểm đám người Vị Thủy Liên kia chịu hậu quả xấu, Vị
Thiếu Quân có kế hoạch như vậy, hắn cũng sẽ tuân theo từng bước trong kế hoạch của mình… nhưng mà, tục ngữ nói không sai, kế hoạch không có biến hóa nhanh chóng, chuyện gì đều sẽ có ngoài ý muốn, hơn nữa, bình thường đều xảy ra rất nhanh. (ý nói ở đây là không có gì bất ngờ, mọi dự tính
đều sẽ có sai sót hoặc có biến)
Vào ban đêm, Mộ Dung Phiêu Phiêu đã biến
mất, Vị Thủy Liên tìm khắp Vị phủ cũng không phát hiện tăm hơi của nàng. Sáng sớm hôm sau, đã có hạ nhân thấy Mộ Dung Phiêu Phiêu từ trong phòng Vị Thiếu Dương đi ra, vẻ mặt mệt mỏi, quần áo không chỉnh tề.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Trong Lâm Hạ các, Vị Thủy Liên nghiến răng nghiến lợi mà nói, “Tối qua ngươi rõ
ràng không ở trong phủ, sao lại xuất hiện ở trong viện Thiếu Dương
được!”
Mộ Dung Phiêu Phiêu không nói gì , mắt cứ nhìn chằm chằm xuống đất, cũng không biết có nghe thấy câu hỏi của Vị
Thủy Liên hay không.
“Các ngươi, các ngươi có hay không…”
“Có.” Mộ Dung Phiêu Phiêu cúi đầu hé ra
chữ này, bất giác nắm chặt tay, “Ta hôm qua đến hỏi Hách Liên Dung, hỏi
nàng vì sao không ngăn cản quyết định của Vị đại ca, nàng nói nàng tin
rằng trong lòng Vị đại ca cũng không nghĩ sẽ thú ta, việc thú ta cũng tự nhân là có thể không thành, ta có chút khó chịu, liền ra ngoài uống
rượu giải sầu, sau lại gặp được… gặp được hắn. Chúng ta uống rượu tới
tận khuya, ta đã hét lên rất nhiều, khi nào trở về cũng không rõ, chỉ
biết mở mắt ra, ta đã ở trên giường hắn rồi.”
Vị Thủy Liên ngậm chặt môi, đôi mắ