liều lĩnh,
cho nên mới quyết định như vậy.”
“Nếu chúng ta đồng ý thì sao?”
Lời nói của Hách Liên Dung khiến cho Trần Bình Phàm kinh ngạc không thôi, đứng tại đó, sau một lúc lâu thì thở
dài: “Tất cả đều là lỗi của tại hạ, khẩn cầu Vị phu nhân từ chối cọc hôn sự này.”
“Ta muốn nghe lý do thực sự của công tử,
bằng không, công tử cũng coi như là một đối tượng tốt, Vị gia chúng ta
tuyệt không ngại bần yêu quý.” (aka khinh nghèo yêu giàu)
“Tại hạ…”
Trần Bình Phàm im lặng không lên tiếng, Hách Liên Dung cũng không sốt ruột, lẳng lặng chờ.
“Tại hạ không còn gì để nói! Khẩn cầu Vị phu nhân đáp ứng thỉnh cầu của tại hạ!”
“Công tử không chịu nói, ta cũng không
miễn cưỡng, chính là trước khi Trần gia cầu hôn, chúng ta cũng đã thương lượng rất nhiều ngày, cũng nên cho công tử một câu trả lời. Bích Liễu…” Hách Liên Dung hướng về trước cửa hô một tiếng, chờ Bích Liễu đi đến,
nói: “Báo cho tứ tiểu thư, đáp ứng lời cầu hôn của Trần gia, bảo nàng an tâm chuẩn bị giá y, ngày lành thành thân.”
Bích Liễu theo Hách Liên Dung lâu như
vậy, tất nhiên nhìn ra lời của nàng cũng không phải lời thật, lại vẫn
lên tiếng, quay lại muốn đi, Trần Bình Phàm vội la lên: “Cô nương xin
dừng bước!” Hắn quay sang Hách Liên Dung, đấu tranh tư tưởng thật lâu
rốt cuộc mở miệng: “Tại hạ hổ thẹn, làm hỏng danh tiết của một vị cô
nương, phải chịu trách nhiệm!”
Hách Liên Dung kinh ngạc một lúc lâu, tiêu hóa lời nói của hắn, trong lòng bốc lên một cỗ lửa giận.
Đây là quân tử trong lời Vị Thiếu Quân,
phu quân trong mắt Trân nương, người mà Vị Đông Tuyết sẵn sàng giao phó
tương lai đó sao?
“Trần công tử mời đi!” Hách Liên Dung
bình tĩnh đứng dậy, “Thực may mắn, tứ muội ta đang chuẩn bị tham gia
tuyển tú, cho nên hồng thiếp cầu thân của ngươi đã sớm cho bà mối mang
trở về, bằng không thực đến phiên kẻ vô sỉ như ngươi đến cầu trả lại
hồng thiếp, Vị gia ta liền thực không còn mặt mũi gặp người khác!”
Hách Liên Dung nói xong phất tay áo mà
đi, lưu lại Trần Bình Phàm đứng tại chỗ cúi đầu, trên mặt lúc trắng lúc
hồng, tất cả đều là xấu hổ áy náy.
“Tẩu tử?”
Hách Liên Dung mới bước ra khỏi cửa, liền gặp Vệ Vô Hạ vị Bích Liễu ngăn ở ngoài cửa, thấy nàng hạ thấp người,
ánh mắt nhìn vào trong phòng, hình như có vẻ tò mò.
Cố không để ý đến hắn, Hách Liên Dung
lạnh giọng nói với Bích Liễu: “Đưa hắn ra ngoài! Nói với bà mối kia,
tiểu thư Vị phủ không lấy loại người đạo mạo ra vẻ quân tử làm phu
quân!” Nghĩ đến Vị Đông Tuyết bao lâu đến cùng chính mình trộm nói hết
thảy, lại nghĩ đến nàng mặt đỏ tai hồng nói cho nàng biết nàng gặp Trần
Bình Phàm, nghĩ đến nàng biết được tham gia tuyển tú, lo lắng Trần gia
không đến cầu thân mà bất an lo lắng, Hách Liên Dung lại càng thêm tức
giận khó nén.
Vệ Vô Hạ cũng không đi vào đại sảnh mà
tìm tòi đến cùng, mà đi theo Hách Liên Dung rời đi, đi được một đoạn,
thấy thần sắc nóng giận của Hách Liên Dung, mới mở miệng nói: “Vị công
tử kia là…”
“Một kẻ nhàm chán.” Hách Liên Dung không nghĩ để nhiều người biết chuyện này.
Vệ Vô Hạ quay đầu đi, nhìn vẻ mặt không
tốt lắm của nàng, khẽ cười, “Bộ dáng của tẩu cũng không giống như vừa
cùng một kẻ nhàm chán nói chuyện.”
Hách Liên Dung bước nhanh hơn, giọng nói trở nên có chút không kiên nhẫn, “Ta không muốn nói.”
Vệ Vô Hạ bước nhanh hơn, chắn trước người Hách Liên Dung, đối với thái độ của nàng hình như có chút bất mãn, “Ta
nghĩ rằng sau khi trải qua ngày đó, chúng ta đã không còn xa lạ như
vậy.”
Hách Liên Dung thoáng bước lùi về phía
sau, không quá quen đứng gần hắn như vậy, thấy hắn vẫn còn kiên trì thì
nói một câu: “Quả thực như vậy, nhưng mà có một số việc, nếu bằng hữu
của người không muốn nói, ngươi là nên tôn trọng quyết định của nàng,
đừng để cho nàng khó xử mới đúng chứ?”
“Ta chỉ là… muốn giúp đỡ thôi.” Vệ Vô Hạ
không biết làm sao lại có chút chán nản, mày hơi hơi rũ xuống, trên mặt
dẫn theo một chút buồn bã.
“Hắn chính là Trần công tử hướng Đông
Tuyết cầu hôn kia.” Hách Liên Dung nghĩ nghĩ, vẫn mở miệng, “Ta từ chối
lời cầu thân của hắn.”
Vệ Vô Hạ kinh ngạc vô cùng, hắn còn nhớ
rõ Hách Liên Dung lúc trước vì cái gì mà đi cầu xin hắn giúp đỡ, để cho
Vị Đông Tuyết bị đánh rớt ở vòng sơ tuyển kia.
“Vì sao? Tẩu đổi ý? Cảm thấy tứ tiểu thư tiến cung cũng tốt?”
Hách Liên Dung lắc đầu, “Ta vẫn không
muốn để Đông Tuyết tiến cung, nhưng Trân gia cầu hôn cũng là chuyện
tuyệt đối không thể đáp ứng, Trần Bình Phàm kia, thoạt nhìn thì ra vẻ
đạo mạo, kỳ thực là một tiểu nhân không hơn không kém, hắn hủy đi danh
tiết của cô nương khác, cư nhiên có thể đứng đó lớn tiếng nói phải phụ
trách!”
“Hủy đi… danh tiết?” Vệ Vô Hạ không biết
nghĩ tới cái gì, vẻ mặt trở nên có chút cổ quái, “Hắn hủy đi danh tiết
của người ta, lại muốn phụ trách, cũng coi như có trách nhiệm.”
“Hắn trước đây rõ ràng cầu hôn, đảo mắt
đã hủy danh tiết người ta, tiểu nhân như vậy thì có trách nhiệm cái gì!” Hách Liên Dung càng nói càng tức, “May mắn giữa đường nảy sinh chuyện,
bằng không nếu đáp ứng hôn sự này rồi, chẳng phải đã hại Đông Tuyết!”
“Có thể