Thiếu Phu Bất Lương

Thiếu Phu Bất Lương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214902

Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.

bên cạnh giường, cẩn

thận giúp nàng rửa sạch thân thể.

Chỉ hơi chút động đậy này thôi cũng khiến Hách Liên Dung đau khắp người, nhắm mắt lại, hưởng thụ sự xoa nắn ấm áp của hắn. Khi khăn lạnh đi vào nơi mềm mại giữa hai chân nàng, chà lau

nhẹ nhàng khiến cho cả người nàng phát run, đồng thời, từ nơi đó cũng

truyền đến đau nhức nhè nhẹ cũng không thể khiến nàng phân tâm.

Vẫn là bị thương một chút đi? Hôm nay mới là lần thứ hai, đáng ra không nên kịch liệt như vậy, nhưng mà lúc đó…

ai mà khắc chế cho được?

Không cần mở mắt, Hách Liên Dung cũng có

thể đoán được hiện tại vẻ mặt Vị Thiếu Quân ảo não đến mức nào, bởi vì

âm thanh càng ngàng càng nhẹ, nhẹ nhàng lau như thể nàng là một con búp

bê dễ vỡ.

“Ta không sao…” Hách Liên Dung cuối cùng

không chịu nổi việc bị hắn đánh giá lâu như vậy, co người lại che đậy

hay chân, giống là một con tôm luộc vậy.

“Về sau ta sẽ tiết chế một chút.” Vị

Thiếu Quâ rầu rĩ nói, đứng dậy đơn giản tự chà lau, sau đó mới nằm xuống bên cạnh Hách Liên Dung, “Có đau hay không? Ta giúp nàng thổi thổi

nhé?”

Hách Liên Dung đỏ mặt liếc hắn một cái, “Không đứng đắn vừa thôi!”

Vị Thiếu Quân hôn hôn nàng, cười khẽ thành tiếng, “Nàng dạy dạy ta, ở trên giường thì phải đứng đắn kiểu gì a?”

Hách Liên Dung thật sự có chuyện đứng đắn muốn hỏi hắn, “Ta nghĩ ta biết nguyên nhân chàng không muốn quay về Vị Tất Tri.”

Vị Thiếu Quân trở nên trầm mặc, cũng cự

tuyệt trả lời, mà nghĩ nên thế nào mở miệng. Hách Liên Dung cũng không

thúc giục hắn, nhắm mặt lại tiến vào trong lòng hắn, như la đang ngủ.

“Lúc trước là chính ta từ bỏ Vị Tất Tri,

hiện tại Thiếu Dương cai quản nó rất tốt, ta không có lý do gì để trở

về… ngồi mát ăn bát vàng.” Vị Thiếu Quân cúi đầu nhìn Hách Liên Dung,

không chắc rằng nàng có nghe hay không, “Vị Tất Tri là vùng trời của

Thiếu Dương, không cần có thêm ai nữa đến cướp đi ánh sáng của đệ ấy,

nếu bởi vì ta mà khiến Thiếu Dương chịu ủy khuất, ta thà rằng từ bỏ đồ

cổ, nàng hiểu không?”

Lúc này mới đúng là lý do vốn nên có của

Vị Thiếu Quân, Hách Liên Dung không trả lời, khóe môi lại hiện tiếu ý.

Lý do như vậy… hắn chắc hẳn cũng chỉ nói cho mình biết đi.

“Vậy chàng bắt đầu từ số không, chẳng phải là đối đầu với Vị Tất Tri sao?”

“Cho nên ta mới nghĩ sau khi xây dựng

được chút nền tảng thì mở cửa hàng mới tại kinh thành.” Ngón tay Vị

Thiếu Quân cuốn lấy sợi tóc Hách Liên Dung, lại xoa nắn chơi đùa lỗ tai

của nàng, “Kinh thành là lãnh địa của Vệ Vô Hạ, lại có được bao bọc của

tỷ tỷ hắn, nhất định so với Vân Trữ tốt hơn nhiều.”

Hách Liên Dung rụt rụt cổ, đẩy tay hắn ra, “Chính là… ta cảm thấy…”

“Cảm thấy Vệ Vô Hạ không đáng tin?”

Hách Liên Dung gật gật đầu, “Trước kia

chàng lúc nào cũng nhìn hắn không vừa mắt, ai biết tự dưng lại cùng buôn bán với hắn, trong lòng chàng chắc chắn được không?”

“Ta chính là bởi vì nghĩ rằng với thân

phận của hắn chẳng có lý do gì hại ta, cho nên mới đáp ứng hắn a. Dù

sao, hiện tại cửa hàng là hắn mở, bạc tuy nói chúng ta chia đôi, nhưng

tiền cũng là chín phần, chẳng khác gì hắn tự bỏ ra, ta cũng chỉ là chân

chạy thôi…” Vị Thiếu Quân nhìn dáng vẻ nhăn mặt nhíu mày của Hách Liên

Dung không khỏi bật cười, vỗ vỗ đầu nàng, “Đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ đi.

Cho dù hắn có mục đích, cùng lắm thì coi như ta bỏ trắng những ngày bận

bịu đó thôi, có gì phải sợ.” (ẹc chém nhiều thế nhỉ>.<)

Ngẫm lại cũng thấy đúng, Vị Thiếu Quân

hiện tại giống như vô sản buôn bán vậy, dựa theo thân phận địa vị tiền

tài quyền lực của Vệ Vô Hạ tựa hồ không có lý do gì không đáng tin.

Nhưng mà Hách Liên Dung còn chưa thể ngủ, nàng còn có chuyện chưa hỏi, ngáp một cái thật dài, lại bắt đầu một đề

tài mới, “Chàng nói Trần Bình Phàm nếu đã biết chuyện Đông Tuyết muốn

chọn lựa, thực sự sẽ không đến cầu thân sao? Ta vẫn bảo bà mối che dấu

việc này, còn chưa nói với Trần gia đâu.”

“Hiện tại phải lo lắng không phải chuyện

Trần Bình Phàm có tới cầu thân hay không, mà là Đông Tuyết có thế hay

không.” Vị Thiếu Quân cắn môi nghĩ nghĩ, “Nếu hôm qua lúc Đông Tuyết

tránh mưa thực sự đã xảy ra chuyện gì… kia, mọi chuyện có thể hỏng bét,

muội ấy so với Trần Bình Phàm kia còn cố chấp hơn nhiều.”

Nghe hắn nói như vậy, Hách Liên Dung cũng trở nên lo lắng, “Ta ngay mai sẽ hỏi muội ấy, hẳn là… hẳn là không có

chuyện gì đâu nhỉ? Chàng không phải cũng đã nói sao, Yên biểu muội cùng

Vệ Vô Hạ cũng ở đó.”

“Không phải chuyện gì nghiêm trọng đâu…”

Vị Thiếu Quân lấy tay che lại hai mắt nàng, “Ngày mai hỏi muội ấy sẽ

biết thôi, đừng quá để tâm, mau ngủ đi.”

Hách Liên Dung gật gật đầu, nghĩ mai dậy sẽ lập tức đến chỗ Vị Đông Tuyết hỏi rõ ràng, ai biết…

Sáng sớm hôm sau, Hách Liên Dung vừa thức dậy, còn chưa kịp gọi Đông Tuyết lại đây, liền có hạ nhân tới thông

báo, “Trần gia thư cục Trần công tử tới chơi, nói là phải thu hồi hồng

thiếp cầu thân, đã được quản gia mời đến Thiên phòng, chờ nhị thiếu phu

nhân đi qua.”

Mọi người khi hình dung những chuyện vui

mừng, thường sẽ nói rằng “mộng thành thực”, lại chẳng ai thích hiện

thực, việc này đương nhiên không có


The Soda Pop