Thiếu Phu Bất Lương

Thiếu Phu Bất Lương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214925

Bình chọn: 8.5.00/10/1492 lượt.

ng cũng coi như xinh đẹp, tính tình thì miễn cưỡng coi

nha đáng yêu, hai người lại luôn đi cùng nhau, nàng thậm chí còn biết

một số chuyện ta không biết…”

“Bây giờ còn để ý khắp nơi?”

Hách Liên Dung hừ một tiếng, cúi đầu, Vị

Thiếu Quân hôn lên hai má nàng, ôm nàng vào trong ngực, “Nếu luôn luôn

để ý, vì sao còn giao bản thân cho ta?”

Hách Liên Dung có chút co người lại, “Ta… Bởi vì ta không muốn mất chàng, nhưng lại chẳng có thứ gì để tin tưởng, cho nên đã từng nghĩ… nếu như ta giữ lấy chàng, không chừng sẽ có thêm

cơ hội.” Nàng nói xong, chậm rãi ngẩng đầu lên, lần đầu tiên cẩn thận

nhìn hắn như vậy, kiễng mũi chân, tiếp theo hôn lên bạc môi của hắn,

“Thế nào? Ta có chút phần thắng nào sao?”

Thiếu Quân nghe đến “giữ lấy chàng”, đáy

mắt liền bừng sáng một ngọn lửa, ép môi mình xuống, “Thắng hay không

thắng, để xem biểu hiện đêm nay của nàng trước đã!”

Khêu gợi lửa tình, có đôi khi chỉ cần một ánh mắt, một cái hôn thật khẽ.

Hỏa diễm nóng rực nhanh chóng lan tràn

khắp thân thể hai người, đốt cháy tất cả ý chí. Vị Thiếu Quân không chút trình tự cởi xuống quần áo của hai người, nửa ôm nửa dìu Hách Liên Dung đến bên bàn, vứt chiếc áo lót của nàng bên cạnh, mạnh mẽ áp nàng xuống

trên bàn, “ba” một tiếng chụp lấy nơi căng tròn đẫy đà của nàng, ngay

khi Hách Liên Dung kinh hô một tiếng, sử dụng nốt bàn tay còn lại, xé

tan những vật che lấp nơi hạ thân nàng.

Cảm giác được tầm mắt nóng rực phía sau

kia đang dừng lại nơi thần bí mềm mại nhất của mình, Hách Liên Dung có

chút bất lực thở gấp, bất giác mở rộng hai chân, hai tay nắm chặt tấm

vải trải trên bàn, không rõ ràng đang muốn cầm lấy nó, hay đang muốn xé

tan nó.

Vị Thiếu Quân một tay xoa nắn thắt lưng

Hách Liên Dung, tay kia lại tiến tới giữa khe hở nơi nụ hoa nhẹ nhàng

trêu trọc, một bên cảm thán sự nhẵn nhụi non mềm của nó, một bên lại

nhịn không được mà chà đạp nó, đầu ngón tay ma sát trêu trọc vài lần,

cuối cùng ở một nơi hơi lõm xuống dùng sức một chút, không tốn nhiều sức lực, xuân thủy đã bị hắn dẫn ra, ướt nhẹp toàn bộ lòng bàn tay của hắn.

Thì ra đây chính là chuyện mà Hách Liên

Dung dùng đủ mọi cách để giấu diếm, Vị Thiếu Quân cười khẽ, đầu ngón tay tiến sâu vào một chút nữa, cúi người xuống sát bên tai Hách Liên Dung

nói nhỏ, “Là nó rất mẫn cảm… hay là nàng đã rất khẩn cấp muốn giữ lấy

ta?”

Thân thể bao lấy đầu ngón tay của hắn,

Hách Liên Dung không ngừng run rẩy, căn bản không thể trả lời câu hỏi

của hắn. Vị Thiếu Quân cũng chẳng muốn nghe câu trả lời của nàng, đầu

ngón tay lại chậm rãi tiến vào, tại nơi chặt chẽ kia thăm dò vài lần,

vùng đào nguyên thần bí tràn ngập hương thơm trắng mịn kia khiến cho hắn nhịn không được rút tay ra, mạnh mẽ đem chính mình thâm nhập vào thân

nhiệt mềm mại mê người kia.

Đây là một trận chiến không thể dễ dàng

chấm dứt, mỗi một lần tiến lên đều tràn ngập khoái ý chinh phục liều

chết không tha, mỗi một lần đón ý hùa theo đều mang theo nhạc điệu mê

người, Hách Liên Dung tựa như con thuyền nhỏ đơn độc giữa biển khơi, bất lực bị từng con sóng nâng lên ngụp xuống, chỉ còn biết run rẩy, chỉ có

rên rỉ, cuối cùng khi lên tới đỉnh, bị đánh tan thành nghìn mảnh, ngay

cả hô hấp cũng không thể.

Vị Thiếu Quân ngừng lại, thở gấp cảm thụ

từng trận co rút từ nơi chặt chẽ kia truyền đến, hai tay nhanh chóng ôm

lấy vòng eo nhỏ nhắn trước mặt, nâng đỡ hai chân của nàng, không để nàng ngục xuống. “Sao có thể nghỉ ngơi đâu, lần này không có nhanh vậy đâu,

chờ ta cùng nhau.”

Hách Liên Dung hiểu được ý tứ của hắn, cố gắng điều chỉnh lại hô hấp, chờ Vị Thiếu Quân, chờ hắn cùng nàng đi đến nơi cực lạc kia. Nhưng mà… cơ thể nàng đại khái thực sự rất thích tư

thế này…..

Vị Thiếu Quân cũng phát hiện điều này. Ở

lần thứ hai khi nàng lên tới cao trào, ngay khi chưa hết khoái ý thì

nhanh chóng rút khỏi thân thể nàng, ôm lấy nàng, hung hăng cắn lên môi

nàng.

“Thật sự là… không nghe lời mà!” Lại tìm

đến cái miệng đã ăn đến có chút sưng kia, thắt lưng hắn đột nhiên trầm

xuống, bắt đầu một trận chinh phục mới.

Bọn họ từ trên bàn trở lại giường, cho

đến khi Vị Thiếu Quân rốt cuộc cũng đã thỏa mãn được chính mình, Hách

Liên Dung không biết đã trải qua không biết đã nhìn thấy cực quang bao

nhiêu lần. Thân thể tựa như không xương nằm dưới thân Vị Thiếu Quân, run rẩy, thở dốc, ngay cả sức lực để mở mắt ra cũng không có. (cực quang:

ánh sáng mạnh, cũng có thể hiểu là ánh sáng nhìn thấy nơi cực bắc, ở đây được dùng để hình dung rằng Dung tỷ đạt tới cao trào… ta đoán vậy…)

Không muốn rút mình khỏi thân thể đã cho

mình phóng túng, Vị Thiếu Quân không lập tức đứng lên, ngược lại hạ thấp đầu để cạnh hõm cổ Hách Liên Dung, hô hấp hỗn loạn…. “Một ngày nào đó,

ta chắc chắn sẽ chết trên người nàng.”

Hách Liên Dung từ từ nhắm hai mắt. Hai gò má ửng hồng như bị lửa thiêu đốt. Đang muốn tiến đến trong ngực hắn ôn

tồn một chút, lại cảm thấy gió lạnh lùa qua bên cạnh mình, cố gắng mở

mắt ra nhìn, liền thấy Vị Thiếu Quân đang buông màn, rồi sau đó mặc xiêm y. Một lát sau quay trở về với một chậu nước, đặt


Ring ring