p ngừng lên tiếng đã thấy Vị Thiếu Quân đang cầm
chiếc bàn chải nhỏ cẩn thận cọ cọ đánh đánh cái chén tang vật ngày hôm
qua, xung quanh còn một đống linh tinh những dụng cụ khác, nhìn hắn có
vẻ vô cùng chuyên nghiệp.
-Ta còn tưởng chàng đã đem trả vật này cho Vệ Vô Hạ rồi đó.
Vị Thiếu Quân cũng không ngẩng đầu lên, vẫn chuyên tâm tiếp tục công
việc của mình, đến nửa ngày mới nói: “Ta đã làm thế rồi mà, nhưng hắn
cũng vẫn còn biết điều, nói là chúng ta đã định ra khế ước rồi, tuy chưa kí nhưng cái cửa hàng đó đã coi như là của ta.”
-Hửm?
Hách Liên Dung thấy vô cùng kì quái ngồi xuống bên cạnh Vị Thiếu Quân,
cẩn thận nhìn ngắm cái đồ vật đó: “Cái vật này đáng giá bao nhiêu tiền?”
Vị Thiếu Quân nhún nhún vai: “Nghe đâu cái người ở Hoài Nguyên kia nói bán được hai vạn tám nghìn lượng.”
Hách Liên Dung mắt chữ O mồm chữ A kinh hãi: “Nhìn vậy mà đáng giá nhiều tiền thế sao?”
-Đấy còn là giá cả từ một năm trước rồi.
Vị Thiếu Quân cười sung sướng: “Có điều tên tiểu tử họ Vệ kia cũng chẳng bị thiệt gì, số nợ còn lại của hắn coi như xí xóa hết luôn.”
Mắt Hách Liên Dung co giật đến nửa ngày mới gầm lên: “Ý là ngoài tiền
cửa hàng ra chỗ còn lại chàng không cần nữa hả, chỉ để đổi cái vật này
sao?”
Vị Thiếu Quân không chút nao núng nói: “Đúng vậy!”
Hách Liên Dung đấm đấm vào vai hắn: “Ông tướng ạ, chỗ tiền nợ còn lại
của Vệ Vô Hạ là của Thiếu Dương, chàng nói xóa là coi như xong sao?”
Vị Thiếu Quân lúc này mới quay đầu lại, nhìn Hách Liên Dung đến nửa ngày mới quay đầu cẩn thận cất vật kia vào hộp, rửa qua tay mới nói: “Nếu là Thiếu Dương, đệ ấy nhất định cũng sẽ có quyết định như ta, không tin
nàng đi hỏi mà xem.”
-Đấy không phải vấn đề.
Hách Liên Dung cũng lười giải thích với hắn, có lẽ hắn từ trước như vậy
đã quen rồi, quen coi tiền của Thiếu Dương cũng là tiền của mình.
-Ta biết, chỗ tiền đó ta sẽ trả lại cho Thiếu Dương.
Vị Thiếu Quân đến cạnh Hách Liên Dung hôn nàng một lúc lâu sau đó mới
cười hì hì nói: “Ta dù gì cũng là người đã có vợ, sao có thể cứ sống dựa vào người khác mãi được.”
Cái cách tự ý quyết định của hắn khiến Hách Liên Dung không quen lắm,
chỗ tiền đó xem ra hắn cũng chẳng trả lại được hết, có điều cũng còn có ý thức mình đã là người có vợ, coi như cũng có tiến bộ.
- Đúng rồi…
Hắn đẩy đẩy Hách Liên Dung đến bên bàn ngồi, trải ra một tờ giấy Tuyên
Thành: “Ta muốn đặt tên cho tửu lâu, nàng cảm thấy thế nào?”
Trên tờ giấy trắng tinh có viết bốn chữ lớn: “Liên Quân tửu lâu”, phía dưới có thêm mấy chữ nho nhỏ đề chi nhánh Vân Trữ.
-Liên lấy trong tên nàng và Quân lấy trong tên ta, cũng được đấy chứ?
Vị Thiếu Quân cười vô cùng rực rỡ sáng chói: “Liên Dung, nàng thường nói muốn làm việc gì phải làm cho bản thân mình trước đã, nhưng ta làm mọi
việc vừa là vì mình vừa là vì nàng.”
Cái tên tiểu tử này nói những lời đường mật ngày càng thuận mồm thuận
miệng nhưng dù sao Hách Liên Dung vẫn cảm thấy vô cùng hài lòng, nhưng
nàng vẫn có chỗ không hiểu rõ chỉ vào mấy chữ nhỏ: “Sao lại là chi nhánh Vân Trữ, thế tổng bộ của chàng ở đâu vậy?”
Vị Thiếu Quân cẩn thận cuộn tờ giấy lại trả lời: “Đây là chiến lược kinh doanh mà thôi, đề biển hiệu là chi nhánh không phải người ta thấy sẽ
nghĩ là còn tổng bộ nữa hay sao, dễ tạo cho người ta cảm giác tin tưởng
tín nhiệm, đợi sau này việc kinh doanh phát triển hơn thì mở ra một cái
tổng bộ cũng chưa muộn.”
Hách Liên Dung câm lặng chẳng biết nói câu gì, lần đầu tiên được diện kiến kiểu kinh doanh này, mở chi nhánh trước tổng bộ sau.
-Ý tưởng này được đấy chứ?
Vị Thiếu Quân mong ngóng lời khen từ Hách Liên Dung: “Đến Thiếu Dương cũng không nghĩ ra được đâu!”
Hách Liên Dung dở khóc dở cười, chẳng hiểu sao hắn cứ có những tư duy
lệch lạc như vậy cũng chỉ biết “ừ” một câu cho có, ánh mắt lại chú tâm
đến cái hộp trên bàn trang điểm có chút ngẩn ngơ.
-Sao vậy?
Hách Liên Dung lắc đầu chuyển ánh mắt cười: “Ta thật không ngờ chàng bỏ
bê giám định đồ cổ nhiều năm như vậy mà vẫn vô cùng tâm đắc với món đồ
đó.”
Vị Thiếu Quân nhếch nhếch khóe môi, xem ra có vẻ không vui lắm, Hách
Liên Dung đến bên bàn trang điểm mở ra xem chiếc chén đã được đánh bóng
cùng với mấy dụng cụ chuyên dùng nho nhỏ, cuối cùng hạ quyết tâm, quay
đầu lại hỏi hắn: “Thiếu Quân, chàng đã từng nghĩ việc mở tửu lâu liệu có phải là công việc chàng muốn làm nhất hay không?”
Vị Thiếu Quân hơi mấp máy môi nhưng cũng không trả lời lại, Hách Liên
Dung đang muốn nói rõ hơn nữa thì Bích Liễu ở ngoài bẩm báo: “Nhị thiếu
gia, Vệ công tử đến rồi!”
Vị Thiếu Quân vội vơ ngay cái hộp cất vào trong tủ quần áo sau đó mới mở cửa phòng, ra đến sân viện vừa gặp mặt Vệ Vô Hạ đã cho ngay một câu phủ đầu: “Vật đó ngươi đã nói là không cần rồi, không được nuốt lời.”
Vệ Vô Hạ khẽ cười huơ huơ mấy tờ khế ước trong tay: “Có mấy khế ước
chúng ta cần phải kí, ta chỉ sợ Vị huynh không chờ được nữa nên mới sáng sớm đã vội đến đây.”
Vị Thiếu Quân giật lấy xem một lượt cẩn thận mãi cho đến khi xác nhận
không có lỗi gì mới gật gù: “Ngươi cũng có chút ưu điểm đó.”
Nhận được lời khích lệ của