XtGem Forum catalog
Thiếu Phu Bất Lương

Thiếu Phu Bất Lương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215700

Bình chọn: 7.5.00/10/1570 lượt.

nhất đừng có việc gì cấp bách!

Vị Thiếu Quân bực bội vò đầu bứt tai nhấc người dậy. Thấy hắn định cứ thế mà ra ngoài, Hách Liên Dung vội vã gọi lại: “Y phục.”

Vị Thiếu Quân nhìn lại bản thân, lại đi về phía giường đứng giang hai

tay để Hách Liên Dung giúp hắn chỉnh đốn y phục, sau đó lại nâng cằm

nàng lên hôn chụt một cái vang dội: “Tối này dạo phố cứ giả vờ đi một tí cho có rồi về, đừng về muộn quá đấy.”

Hách Liên Dung mỉm cười gật gật đầu, trong giọng nói ẩn chứa đầy mờ ám:

“Nếu chúng ta đều cùng về sớm hay là để Bích Liễu chuẩn bị sẵn nước

tắm.”

Đôi lông mày Vị Thiếu Quân hơi nhếch lên đầy phấn khích, lại nhéo nhéo hai má nàng, gật đầu thỏa mãn: “Cứ như vậy đi.”

Vị Thiếu Quân đi rồi liền nuốt luôn lời, đến nửa đêm tối mịt cũng chưa

thèm mò về, mấy ngày nay khiến hắn ngứa ngáy tâm can, tinh lực khó nhẫn

nhịn được nữa, vậy mà còn có việc gì khiến hắn chưa thể thoát thân quay

về nữa đây.

Đợi đến quá nửa đêm, Hách Liên Dung mệt mỏi chuẩn bị đi ngủ, trong lòng

không ngớt lo lắng Vị Thiếu Quân gặp phải chuyện phiền phức, vừa mới ngả lưng chưa lâu chợt cửa phòng bị bật mở hung bạo, một bóng người nhanh

như cắt vọt đến, Hách Liên Dung chưa kịp thét lên thì người đó trong

nháy mắt đã đến bên giường, giọng nói đầy hoan hỉ của Vị Thiếu Quân vang lên: “Liên Dung, nàng… Lúc này Hách Liên Dung mới thở phào một tiếng, tâm tình căng thẳng dần

dần buông lỏng: “Sao vậy?” Nàng vừa hỏi vừa bước xuống giường, đến bên

bàn thắp một ngọn nến, quay đầu lại thấy Vị Thiếu Quân đang ôm một cái

hộp đứng cạnh giường, cái mặt lộ rõ sự hớn hở khiến người ta khó lòng

tin tưởng được.

-Cái gì vậy?

Vị Thiếu Quân hồi hộp mỉm cười, cẩn thận đặt cái hộp lên bàn sau đó đi

đóng cửa lại rồi mới kéo Hách Liên Dung ngồi xuống, thần bí khẽ “xuỵt”

một tiếng, sau đó mới thận trọng mở cái hộp ra. Hách Liên Dung không

khỏi cũng bị hồi hộp theo từng động tác của hắn, dõi theo cái hộp đang

dần được hé mở, Hách Liên Dung vốn cho rằng sẽ được diện kiến bảo ngọc

trân châu hào quang chói lóa này kia…kết quả đều không như nàng đoán.

Bên trong cái hộp có một đống lùm lùm lụa tơ tằm như thể bọc gì đó bên

trong, to chừng bằng nắm đấm, nhìn chẳng ra cái cốc cũng chẳng ra cái

đỉnh, bề mặt thì gỉ đồng nham nhở, nhìn thế nào cũng không giống một bảo vật.

-Cái này?

Vị Thiếu Quân gật gật đầu, cái mặt như thể trúng số độc đắc vậy, cẩn

thật đặt cái vật thể nham nhở đó lại vào hộp: “Đây là chén uống rượu, có tên là cửu trình, là do pháp sư hộ quốc của đời Chu tám trăm năm trước

tự tay đúc ra, dùng để cúng tế trời đất, vốn có ba cái, lúc ta còn nhỏ

đã từng được thấy một cái, đáng tiếc đã bị phá hủy, còn cái nữa năm

ngoái được truyền tai là ở khu phố Hoài Nguyên nhưng cuối cùng không

biết đã bị ai đó mua đi mất, vậy nên cái chén trong tay ta đây chính là

chiếc cuối cùng.”

Hắn hào hứng say mê giảng giải, Hách Liên Dung ngược lại có chút mơ màng: “Cái này do chàng phát hiện ra?”

-Không phải, chiều tối nay đốc công đến tìm ta đó, trong lúc họ tháo dỡ

những chỗ mục nát đã tìm thấy một đống trong bức tường cạnh cầu thang,

may đốc công nhanh chóng đến tìm ta không mấy người khác đã cho là đồ cũ không dùng được nữa mà bán sạch hết rồi.

- Một đống? Vẫn còn nhiều thứ nữa lắm sao?

- Mấy cái còn lại đa phần đều là hàng giả.

Vị Thiếu Quân cười nói: “Trộn lẫn đồ cổ quý hiếm với đống đồ giả đó,

không biết chủ cũ của cửu trình cũng cho nó là đồ giả nốt hay đánh đồng

chỗ đồ giả đó quý ngang đồ thật. Không cần biết thế nào cũng đủ thấy

nhãn quang người đó quá kém.

Hách Liên Dung phì cười: “Nhãn quang của chàng thì giỏi rồi, có thể ngay tức khắc lọc ra được đồ thật.”

Vị Thiếu Quân xua tay: “Cái đống đồ đó không ít, cũng lọc ra được một

vài vật quý, chỉ có điều không so được với cái chén này thôi, giám định

đồ mất khá nhiều thời gian nên ta mới về muộn như này.”

-Vậy bây giờ phải làm sao đây?

Hách Liên Dung nhìn món đồ trong tay hắn hỏi: “Nó có được coi là của chàng không?”

-Đấy mới là vấn đề.

Vị Thiếu Quân lật qua lật lại cái chén đó một lúc lâu, tiếc nuối nói:

“Nếu như sáng mai mới phát hiện thì tốt quá rồi, hiện tại vẫn chưa kí

khế ước, cái cửa hàng đó vẫn coi như là của Vệ Vô Hạ, đồ đạc bên trong

đương nhiên cũng là của hắn.

Nghe hắn nói vậy Hách Liên Dung có chút ngạc nhiên: “Bởi vậy… chàng muốn đưa lại những vật này cho Vệ Vô Hạ sao?”

Vị Thiếu Quân không nói gì, xem ra là định làm như vậy rồi. Hắn tiếc

nuối ngắm nghía rồi lại một lần nữa đặt chiếc chén đó vào hộp, giọng nói ngậm ngùi: “Sao ta lại xui xẻo như vậy chứ!!!” Hắn nói xong thì cắp

chiếc hộp vào nách cũng chẳng nói chẳng rằng gì với Hách Liên Dung, đứng dậy đi ra khỏi cửa.

Hách Liên Dung vẫn còn ngạc nhiên một lúc lâu, nàng không ngờ Vị Thiếu

Quân lại là người hiểu biết lí lẽ như vậy, lại chờ thêm nửa ngày vẫn

không thấy hắn về nên cũng đành đi ngủ trước. Mới sáng sớm ngày hôm sau, vừa mở mắt đã thấy bóng người ngồi trước bàn trang điểm đang hí hoáy

loay hoay nghịch gì đó, không phải Vị Thiếu Quân thì còn ai vào

đây.

- Tối qua chàng…

Hách Liên Dung vừa ngậ