vấn cô lui tới với người nào. Mộ Tình không thể chịu đựng được sự gặng hỏi của
mẹ, vừa khóc vừa kể hết tất cả sự tình.
Dáng vẻ của Mộ Tình
xinh đẹp, từ nhỏ đến lớn đều có người theo đuổi, cho nên bình thường Diệp Hinh
Nhiên quản cô rất chặt, không nghĩ vẫn chẳng thể đề phòng.
Diệp Hinh Nhiên nhớ đến
hành động vừa rồi của Tiêu Lỗi, tức giận đến phát run, 2 năm trước có một thằng
nhóc không tốt hay quấy rầy con gái bà nhưng vẫn không có hy vọng, mà nay Mộ
Tình với thằng nhóc kia quen nhau hơn một năm, lại giấu không cho bà biết, khẳng
định là chủ ý của thằng đó, sợ gia đình cô không đồng ý, nên dụ dỗ cô gạt cha
mẹ.
"Con phải đoạn
tuyệt quan hệ với nó, có nghe không, con vẫn còn là học sinh trung học!"
Diệp Hinh Nhiên hận mình sơ ý, không trông coi tốt Mộ Tình. Cũng là, Mộ Tình rất
ngoan ngoãn, vâng lời làm cô không có chút lo lắng, mỗi ngày đều đến trường tan
học đúng giờ, ngoại trừ ngày lễ thỉnh thoảng đi chơi với bạn học, cô hầu như
không có giải trí gì.
Diệp Hinh Nhiên cẩn
thận nhớ lại, Mộ Tình học ở Học Viện Trung Học Vũ Đạo, cuối tuần đều có tiết
học văn hóa ở lớp phụ đạo, nhất định lúc ấy đã đi hẹn hò với thằng nhóc đó. Mỗi
lần cô nói đi qua nhà bạn học, chắc chắn cũng là nói dối.
Diệp Hinh Nhiên đâu
biết rằng, đôi tình nhân này bên nhau thì ít mà xa cách
thì nhiều, khi đó Tiêu Lỗi học Đại Học Khoa Học- Công Nghệ Quốc Phòng
ở Trường Sa, một năm chỉ có vài ngày nghỉ, có được một kỳ nghỉ,
anh trở về Bắc Kinh thăm Mộ Tình, ở bên cạnh nàng, cho dù là nàng lên
lớp học phụ đạo, anh và nàng đều như hình với bóng.
“Con muốn ở bên cạnh
anh ấy.” Lần đầu tiên Mộ Tình cãi lời mẹ, tỏ thái độ
quật cường. Diệp Hinh Nhiên tức giận đến đau đầu: “Con có biết nó là loại
người nào không, con lại muốn ở bên cạnh nó, lỡ như nó lợi dụng con,
con sẽ khóc với ai đây, con vẫn còn là một đứa trẻ, tuổi của nó cũng
không lớn, nó có đủ khả năng gánh vác tương lai của con sao? Congái không thể
so bì với con trai được.”
Diệp Hinh Nhiên ngẫm
lại thì thấy lòng chua xót, không biết đứa con này và
thằng nhóc kia phát triển tới mức độ nào, nhìn thấy bộ dạng mê đắm của
con gái, xem ra quan hệ khá sâu đậm. Từ nhỏ Mộ Tình đã không có cha, bà
một mình nuôi con gái, thường cảm thấy thể chất và tinh thần mệt mỏiquá độ, bây
giờ con gái đã đến tuổi trưởng thành, bà không biết làm sao để
quản giáo nàng .
Thấy Mộ Tình vẫn giấu
tay trái ở sau lưng, Diệp Hinh Nhiên bắt lấy tay của
nàng, Mộ Tình không dám cãi lời, đành rụt rè sợ hãi đưa tay ra, Diệp Hinh
Nhiên mới thấy trên ngón tay tinh tế trắng trẻo của nàng đeo một chiếc
nhẫn kim cương hình hoa hồng rất nhỏ nhắn tinh xảo.
Không cần hỏi, nhất
định là thằng nhóc kia tặng nàng. Thằng nhóc kia chắc
chắn dựa vào ân huệ nhỏ này để
lừa gạt những cô gái không hiểu chuyện, nói cách khác,
làm sao Mộ Tình dễ dàng mắc mưu như vậy.
“Anh ấy đối xử với con
tốt lắm.” Nhìn thấy dáng vẻ trừng mắt lạnh lẽo của
mẹ, Mộ Tình thì thầm giải thích giúp Tiêu Lỗi. Diệp Hinh Nhiên cười buồn
bã: “Con có biết cái gì là tốt hay không? Mua cho con quần áo đẹp, tặng
quà cho con, như vậy thì gọi là tốt
lắm?”
“Tụi con không có dung
tục như mẹ nói, anh ấy giúp con học phụ đạo, còn dạy
con làm bài tập, anh ấy học đại học ở Hồ Nam, mỗi ngày đều gọi điện thoại
viết thư cho con, ba mẹ anh ấy đều là quân nhân, anh ấy cũng đã dẫn
con về nhà của anh ấy, gia đình anh ấy ở trong một đại viện tại quânkhu.” Mộ
Tình huyên thuyên, đem gia cảnh của Tiêu Lỗi nói hết với Diệp Hinh
Nhiên.
Lại là con cháu
đại viện, xem ra thật sự là số mệnh đã định sẵn, chính bà đã
mang con gái thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đó, không nghĩ tới con gái
bà vẫn bị “quân khu tiểu trứng thối” dụ dỗ.
“Nó còn dẫn con đến nhà
nó? Đến nhà nó làm cái gì?” Diệp Hinh Nhiên cảnh giác
hỏi. Mộ Tình hơi xấu hổ: “Anh ấy dẫn con tới đó xem bộ sưu tập của anh
ấy, anh ấy thích sưu tầm trường đao Thụy Sĩ và các loại vật dụng quân
đội.”
“Nó có làm gì hay
không… Đối với con…” Diệp Hinh Nhiên lo lắng nhất chính
là thằng nhóc kia có làm ra chuyện gì với Mộ Tình hay không, ở tuổi
dậy thì mấy đứa trẻ thường hay hồ đồ, chỉ không cẩn thận sẽ dễ dàng…
Nhưng chuyện này, bà làm sao hỏi ra miệng được đây.
Mộ Tình là một
đứa trẻ thông minh, nàng biết mẹ đang lo lắng điều gì, nhanh chóng giải thích:
“Không có gì hết! Anh ấy không làm gì con hết… Cái gì cũng không có!”
Mấy chữ cuối cùng,
giọng của nàng rất nhỏ, mẹ đã nhìn thấy Tiêu Lỗi hôn nàng, nàng lại nói cái gì
cũng chưa làm qua, như vậy tựa hồ không hợp lý lắm. Trên thực tế, Tiêu Lỗi
không chỉ ôm nàng hôn nàng, còn vuốt ve nàng, tuy rằng nàng nói anh đừng làm
như vậy, nhưng nếu anh thực sự muốn như vậy, nàng cũng không chán ghét, cũng
may anh không đi quá giới hạn, nàng chắc chắn sẽ không hài lòng, nên anh không
làm.
Diệp Hinh Nhiên thở
dài, ý thức được, con gái rất cô đơn, cần có một người bạn, mới có thể nảy sinh
tình cảm với một đứa con trai xa lạ, nhưng mà phải ngăn cản họ, không nói đến
việc Mộ Tình còn nhỏ, mà Tiêu Lỗi lại sinh ra trong gia đình quân nh