tư thế ngủ lâu vẫn cảm thấy không thoải mái. Cô xoay đủ
hướng, chiếc cổ vặn vẹo, lâu lâu lại giật mình.
Tiêu Lỗi nhìn thấy động
tác cô, nghĩ rằng cô cảm thấy lạnh, bảo tiếp viên hàng không mang cho cô thêm
một cái chăn. Bỗng nhiên Lâm Yến Vũ mở to mắt, kinh ngạc nhìn anh.
"Ngủ không được à?
Cũng sắp đến rồi." Tiêu Lỗi buông tạp chí xuống."Em không buồn ngủ,
anh kể chuyện xưa cho em nghe đi." Lâm Yến Vũ nói. Tiêu Lỗi không khỏi bật
cười: "Tại sao bảo anh kể chuyện xưa cho em nghe." "Em muốn nghe
anh kể chuyện." Lâm Yến Vũ chớp mắt nhìn anh.
"Được." Tiêu
Lỗi ôm cô vào lòng, để cô thoải mái gối đầu lên vai mình, bắt đầu kể lại cuộc
sống của anh trong vài năm nay, sau khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, anh ở lại
quân khu Bắc Kinh một thời gian, sau đó được điều về Bộ Tổng Tham Mưu, về phần
chi tiết cụ thể công việc của anh, anh không tiết lộ nhiều.
Lâm Yến Vũ say đắm nhìn
anh, im lặng lắng nghe, ngữ âm ngữ điệu của anh, nét mặt khi anh nói chuyện, cô
đều nhớ rõ ràng rành mạch, sau đó nhẹ nhàng nhắm mắt lại, trong giọng nói du
dương của anh, cô cảm thấy rất ấm áp rất yên bình.
Khi cô im lặng, vô cùng
dịu dàng, những lọn tóc dài thật dài rối tung ở trên người, có một chút cảm
giác ấm áp yên tĩnh, Tiêu Lỗi cúi đầu nhìn cô chăm chú, nhẹ giọng hỏi:
"Trong mấy năm ở Mỹ, em có nghĩ đến anh không?" Lâm Yến Vũ ừ một
tiếng.
"Trả lời
anh." Tiêu Lỗi nhìn cô."Nhớ anh." Lâm Yến Vũ chân thành
nói."Anh cũng vậy, ngày ngày tưởng niệm, hình bóng của em cứ vây quanh
trong giấc mơ." Giọng nói Tiêu Lỗi rất nhẹ, tình ý rất sâu nặng.
“Ngày ngày tưởng niệm,
hình bóng của em cứ vây quanh trong giấc mơ”, từ thời niên thiếu đến hiện tại,
trong tình yêu anh luôn luôn rất cảm tính, cho tới bây giờ cũng không che giấu
tình cảm trong lòng, cho nên nhất định là người dễ dàng bị tổn thương. Lâm Yến
Vũ nắm tay Tiêu Lỗi, chân thành đặt một nụ hôn sâu sắc lên mu bàn tay anh.
Tiêu Lỗi nhìn hành động
này của cô, đột nhiên có một loại ảo tưởng kỳ lạ, tựa như cảm thấy cô ở trước
mắt không chân thật, nâng khuôn mặt cô lên nhìn nghiêm túc, trong đôi mắt sáng
trong veo có bóng dáng của anh, gắt gao ôm cô vào lòng, mới có thể tin rằng cô
không phải là một giấc mơ.
"Làm sao
vậy?" Lâm Yến Vũ có chút không hiểu tại sao anh đột nhiên ôm cô thật chặt
như vậy. "Sợ sẽ đánh mất em một lần nữa." Giọng của Tiêu Lỗi rất trầm
thấp. Lâm Yến Vũ gối mặt lên đầu vai anh: "Không phải em đang ở đây
sao." Tiêu Lỗi khẽ vuốt lưng của cô: "Đừng rời khỏi anh nữa."
Ngực Lâm Yến Vũ đau nhói, vẫn ôm lấy anh.
Sau khi máy bay bay
trên bầu trời trong hơn 2 tiếng, mới hạ cánh xuống sân bay quốc tế Thái Bình ở
Cáp Nhĩ Tân, ở đó còn có người ra đón, Lâm Yến Vũ nhìn kỹ, toàn bộ đều là quân
nhân và xe con cao cấp mang biển số quân đội.
Họ ngồi trên một chiếc
xe Mercedes-Benz S600L màu đen, xe chạy tăng tốc vững vàng mạnh mẽ, Tiêu Lỗi
phân phó tài xế đưa họ đến trung tâm mua sắm lớn nhất ở Cáp Nhĩ Tân.
"Chúng tôi mặc quần áo không đủ ấm, bà xã của tôi rất sợ lạnh." Tiêu
Lỗi giải thích như vậy với đối phương, trong giọng nói tràn đầy sủng ái.
"OK, dù sao thời
gian vẫn còn sớm, hai người có thể đi dạo trong thành phố, bọn Hồn tử đã sắp
xếp một bữa ăn tối để đón tiếp hai người từ phương xa đến ở khách sạn Sophie,
chúng ta vội vàng ghé qua là được." Tài xế là một Trung Tá, nói giọng Đông
Bắc, mắt to mày rậm, có chút giống Trương Phi trên sân khấu kịch.
Mùa đông ở Cáp Nhĩ Tân
và Bắc Kinh không giống nhau, từ trên xe bước xuống, cái lạnh tới cực điểm
trong không khí khi tiếp xúc làm cho làn da nháy mắt như đông cứng lại, Lâm Yến
Vũ chà xát mặt mình, nghĩ mình mặc vẫn ít, đáng tiếc là quần áo đều ở trong
vali, trong lúc nhất thời không thuận tiện lấy ra.
Tiêu Lỗi dẫn Lâm Yến Vũ
đi vào trung tâm mua sắm, Lâm Yến Vũ khó hiểu đi theo anh: "Đâu phải chúng
ta không có quần áo ấm, tại sao còn muốn mua thêm?" Tiêu Lỗi nói:
"Hiện tại đang là mùa lạnh nhất trong năm, Y Xuân còn lạnh hơn Cáp Nhĩ
Tân, em càng phải mặc ấm một chút."
Hai người dừng lại
trước một cửa hàng bán áo khoác lông chồn, nhân viên bán hàng đến gần giới
thiệu, tất cả các áo khoác lông trong cửa hàng đều được sản xuất tại Bắc Âu và
Bắc Mỹ, đều bằng da thật, kiểu dáng mới mẻ độc đáo.
Tiêu Lỗi thay Lâm Yến
Vũ chọn một chiếc áo khoát lông chồn dài, màu xám bạc, chất lông mềm mại mịn
màng, lại đưa cô đi chọn một chiếc mũ cùng màu.
“Em không muốn mặc cái
này, giống như bọn nhà giàu mới phất, còn có, không có một chút bảo vệ môi
trường.” Lâm Yến Vũ từ chối mặc áo khoác bằng lông chồn. “Mặc vào thử xem, chắc
chắn ấm áp hơn so với chiếc áo trên người em.” Tiêu Lỗi tuyệt đối tự tin với gu
thưởng thức của chính mình, đích thân chọn quần áo cho cô gái của mình, không
nói đến vật liệu phải là tốt nhất, kiểu dáng cũng phải vừa ý.
“Mặc da động vật, là
tội nghiệt.” Lâm Yến Vũ luôn cảm thấy không thoải mái. Tiêu Lỗi thay cô mặc
quần áo vào: “Trước tiên mặc tạm như vậy đi, lúc trở về nếu em không mặc thì đi
quyên góp cũng tốt.”
Tiêu Lỗi cũng không
rảnh rỗi cùng cô nó