ng, vẻ mặt mang theo một chút quật
cường, nhìn anh: "Tôi muốn đi Hương Sơn."
"Đi Hương Sơn? Chỗ
đó khá xa." Tiêu Lỗi có chút do dự, anh còn chưa đến 18 tuổi, tuy rằng
thường xuyên trộm xe của gia đình đi ra ngoài, nhưng vẫn chưa đủ tuổi thi giấy
phép lái xe.
"Tôi sẽ đi Hương
Sơn!" Mộ Tình bướng bỉnh nói. Bình thường cô luôn là một cô bé ngoan hiền,
nhưng khi ầm ĩ cũng làm cho người khác phải đau đầu. Tiêu Lỗi lo lắng cô một
mình chạy đến Hương Sơn, lại thấy trên mi mắt của cô còn vương lại vài giọt
nước mắt, bộ dáng vô cùng động lòng người, đành nghe theo cô: "Được được,
tôi dẫn bạn đi Hương Sơn, bạn muốn đến chỗ nào ở Hương Sơn?" "Biệt
thự Song Thanh." Sau khi Mộ Tình lên xe thì nói cho Tiêu Lỗi nơi mà cô
muốn đi.
"Vì sao phải đến
đó?" Tiêu Lỗi khó hiểu hỏi. Mộ Tình liếc anh: "Đi tìm cha tôi."
"Hả? Cha bạn ở chỗ nào? Nơi đó là một thắng cảnh mà, cha bạn là hướng dẫn
viên du lịch à? Hay là nhân viên quản lý khu vực đó?" Tiêu Lỗi càng nghe
càng hồ đồ. Cho tới giờ anh chưa từng gặp qua cha của cô, cũng biết cô không có
cha, chỉ hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau.
Mộ Tình không nói gì,
kỳ thật cô cũng không biết cha đang ở đâu, thậm chí không biết cha cô là ai. Từ
nhỏ đến lớn cô có hỏi qua vô số lần, nhưng Diệp Hinh Nhiên không trả lời, sau
này khi cô dần hiểu chuyện, rất ít khi hỏi đến.
Nhưng hôm nay, cô nhắc
tới với mẹ Diệp Hinh Nhiên, trường học tổ chức đi cắm trại ở Hương Sơn, thái độ
Diệp Hinh Nhiên khác thường bảo cô không được đi, cô phản đối, còn bướng bỉnh
đòi đi tìm cha, làm Diệp Hinh Nhiên rất tức giận , hai mẹ con nảy sinh tranh
cãi kịch liệt.
Tiêu Lỗi và Mộ Tình đi
dạo một vòng lớn quanh biệt thự Song Thanh, đến khi mặt trời đỏ rực lặn ở hướng
Tây mới chạy xuống núi, kết quả gặp phải kiểm tra trên đường cao tốc, lái xe mà
không có giấy phép, cả hai bị đưa đến đồn cảnh sát.
Tiêu Lỗi không dám báo
cho gia đình, anh lái xe chở một cô gái ra ngoài dạo chơi kết quả bị nhốt vào
đồn cảnh sát, muốn gọi điện thoại cho thư ký của cha mình, để thư ký đến bảo
lãnh họ ra ngoài. Mộ Tình ngăn cản anh: "Đừng gọi điện thoại, chúng ta ở
trong này một đêm đi."
"Tại sao?"
Tiêu Lỗi làm sao biết được được tâm tư của một cô bé, sao có thể đoán được
chính là cô muốn giận dỗi với mẹ."Không tại sao cả, bạn muốn đi thì đi,
tôi không đi, tôi sẽ ở lại đây." Mộ Tình nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại.
Tiêu Lỗi nghiêm túc
nhìn cô: "Bạn không đi tôi cũng sẽ không đi, bàn tay lạnh quá, để tôi ủ ấm
cho." Không phân trần nữa, nắm bàn tay nhỏ bé của cô lên cuộn vào trong
lòng.
"Bạn làm gì
vậy?" Mộ Tình đỏ mặt muốn rút tay ra. Da mặt cô bé mỏng, họ còn chưa quen
thân với nhau lắm, anh đã nắm tay cô, tính sao bây giờ. Tiêu Lỗi vội vàng nói:
"Tôi sợ bạn bị lạnh, bạn xem xem bạn mặc ít như vậy, buổi tối gió rất lạnh.".
Lúc đó mới qua Trung thu, làm sao trời lạnh được, anh đúng là đang mượn cơ hội
để lấy lòng.
Tâm trạng của Mộ Tình
vốn không tốt, thấy anh ân cần như vậy, tâm trạng tốt lên rất nhiều, mỉm cười
nhìn anh. Hai người ngồi trên băng ghế của trại tạm giam, dựa sát vào nhau nói
chuyện.
"Bạn đói bụng
không?" Tiêu Lỗi hỏi Mộ Tình. Mộ Tình gật đầu: "Đói.". Vì thế
Tiêu Lỗi làm ồn trong đồn cảnh sát, nói họ cung cấp chút gì để ăn, cảnh sát
nhìn hai người họ vẫn còn là những đứa trẻ, nên đã cho hai người họ hai gói mỳ
ăn liền.
"Cho bạn hết
đó." Tiêu Lỗi sợ Mộ Tình không đủ ăn, nên giao luôn phần của mình cho cô.
Mộ Tình lắc đầu: "Bạn cũng ăn một chút đi, nếu không sẽ đói chịu không nổi
đâu."
"Bạn là con gái,
bạn ăn nhiều một chút, tôi là một người đàn ông, nhịn một hai bữa cũng không
sao." Tiêu Lỗi cười nói. Mộ Tình nhoẻn miệng cười, anh nói anh là một
người đàn ông, anh nhiều nhất cũng chỉ mới 17 tuổi, ngay cả giấy phép lái xe
cũng không có.
Viên cảnh sát cảm thấy
hai người họ thực là thú vị, còn nhỏ tuổi nhưng rất ân ái, biết khiêm nhường.
Giải quyết xong vấn đề
đói bụng, nhân tiện giải quyết hết thảy, hai người lại dựa vào nhau nói chuyện.
Bỗng nhiên Mộ Tình có cảm giác, cô thích nói chuyện với Tiêu Lỗi, anh biết tất
cả mọi chuyện, nhưng lại thuận theo cô, không phản bác lời của cô, cô không
biết chuyện gì, anh có thể bổ sung vào rất nhanh.
"Còn vài ngày nữa
tôi sẽ đi Hồ Nam học đại học, bạn cho tôi số điện thoại đi, tôi sẽ gọi điện cho
bạn." Tiêu Lỗi hỏi số điện thoại của Mộ Tình. Mộ Tình lắc đầu: "Tôi
không có số di động, mẹ tôi chưa cho tôi mua, mẹ nói tôi còn là học sinh trung
học, không cần xài di động." Thời điểm đó, điện thoại di động chưa thông
dụng như hiện tại.
Tiêu Lỗi suy nghĩ:
"Ngày mai tôi sẽ mua cho bạn một cái." "Tôi không cần." Mộ
Tình lại lắc đầu. Từ nhỏ Diệp Hinh Nhiên đã dạy cô, không thể tùy tiện nhận quà
của người khác, cô và Tiêu Lỗi lại không thân thiết lắm.
Tiêu Lỗi đoán được suy
nghĩ của cô, ra một ý cho cô: "Tôi mua điện thoại cho bạn, bạn đừng cho
người khác số điện thoại, bạn chỉ gọi điện và gửi tin nhắn với một mình tôi
thôi, mẹ của bạn sẽ không biết đâu."
À, Mộ Tình suy nghĩ,
không nói gì. Ánh mắt trầm tư, lông mi thật