Cục cưng, mẹ hơi khát,
muốn đi pha một tách trà sữa để uống. Cha con sẽ mau chóng trở lại, mẹ nhất
định phải tiếp tục chống đỡ, con cũng phải ngoan, cùng với mẹ chờ cha
con." Cô lấy cái tách thường dùng, bước về phía cửa phòng.
Ngoài cửa, Tần Tuyển
sớm trốn sang một bên, nhìn cô từ trong phòng đi ra, hướng xuống nhà bếp ở dưới
lầu, chỉ chốc lát sau, bưng một tách trà sữa trở lại. Hắn cố ý đi qua chỗ cô,
quả nhiên, cô bị hoảng sợ, tách trà sữa trong tay bị đổ ra ngoài hơn phân nửa.
"Tiểu Trương ——
Tiểu Trương ——" Lâm Yến Vũ kêu nhân viên cần vụ, để cho cô ấy đến lau sàn
nhà. Tiểu Trương nghe tiếng gọi liền chạy đến, nhìn thấy Lâm Yến Vũ đứng mặt
đối mặt với Tần Tuyển, âm thầm thè lưỡi.
Cô thực sự không rõ
quan hệ của hai người này, ngoài mặt thì họ giống như nước với lửa, nhưng bên
trong, Tần Tuyển đối với Lâm Yến Vũ không phải quan tâm bình thường, ăn, mặc,
ở, đi lại, nhất cử nhất động, hắn đều bắt họ phải báo cáo cho hắn một cách tỉ
mỉ, có một lần Lâm Yến Vũ bị sốt nhẹ, trong lúc vô ý cô nhắc tới một câu với
Tần Tuyển, không đến nửa giờ Tần Tuyển đã đến biệt thự.
Lâm Yến Vũ đưa cái tách
cho Tiểu Trương, dặn cô rửa sạch, xoay người trở về phòng, Tần Tuyển đi theo
phía sau cô, cô muốn đóng cửa để hắn bên ngoài, nhưng không thành công.
Lâm Yến Vũ ở ngủ trên
giường một lát, lo lắng bất an, lại ngồi đậy, bật tivi lên xem, chuyên mấy chục
kênh cũng không có tiết mục nào hay, ngẫu nhiên chuyển tới một kênh, cũng là
tin tức Tần Hạc An xuống dưới cơ sở để khảo sát, dứt khoát tắt tivi.
"Rốt cuộc là anh
muốn thế nào?" Lâm Yến Vũ nhìn Tần Tuyển, hắn ngồi trên sô pha ở trong
phòng cô không chịu đi, cuối cùng cô không nhịn được bèn đặt câu hỏi. Tần Tuyển
xem xét cô, kỳ lạ: "Tôi xem cô có thể chống đỡ được bao lâu."
"Anh có thời gian
như vậy, chi bằng đến thăm người mẹ điên của anh đi, để tránh cho bà ta trở
chứng ra ngoài quấy phá." Lâm Yến Vũ cố tình chọc giận hắn. Cô biết, tiếp
tục như vậy cũng không phải là biện pháp, phải tăng cường mâu thuẫn gay gắt,
sau đó mới có thể hóa giải được.
"Chuyện của mẹ tôi
không cần cô quan tâm, không phải mỗi ngày cô đều mong chờ bà chết sớm một chút
sao, mẹ kiếp đừng có ở đó mèo khóc chuột giả từ bi." Tần Tuyển ôm cánh
tay, nhìn Lâm Yến Vũ như nhìn một thằng hề, muốn nhìn một chút xem cô còn có
thể giở ra những thủ đoạn gì.
Lâm Yến Vũ và hắn nhìn
nhau trong chốc lát: "Người đang làm trời đang nhìn, bất luận kẻ nào cũng
phải trả giá cho hành vi do chính mình gây ra. Mẹ tôi can dự vào cuộc hôn nhân
của cha mẹ anh là bà ấy không đúng, cho nên bà ấy phải chịu đựng nỗi khổ chia
cách với người mình yêu suốt 20 năm, nhưng bất cứ ai cũng không có quyền cướp
đoạt tính mạng của bà, ngày hôm này sở dĩ Trữ Sương Khiết phải chịu như vậy,
chính là báo ứng của bà ta. Anh có thể lấy tôi ra để trút giận, thậm chí giết
tôi, cũng không thay đổi được sự thật này!"
Lời nói của cô mạnh mẽ.
Tần Tuyển trừng mắt nhìn cô không nói được một lời, càng không thể phủ nhận,
trước kia bản thân đã xem thường cô. Cô không chỉ có suy nghĩ rõ ràng, hơn nữa
còn có ý chí kiên định.
Lâm Yến Vũ không để ý
tới hắn, bắt đầu dùng điểm tâm ngọt và trà chiều mà nhân viên cần vụ đưa tới,
cô càng ngày càng mập lên, càng ngày càng lười biếng hơn, mỗi ngày không phải
ăn thì là ngủ, không chỉ có ăn nhiều hơn, còn thay đổi đủ loại thức ăn đa dạng,
đầu bếp ở biệt thự theo cô mà thảo ra thực đơn, chuẩn bị cho cô các loại điểm
tâm cùng quà vặt, cô muốn vỗ béo bản thân cho mập mạp lên, sinh một cục cưng
khỏe mạnh.
"Làm thế nào mà cô
biết được sự thật?" Tần Tuyển hỏi Lâm Yến Vũ. Mấy ngày nay anh dành thời
gian để điều tra, lại không hiểu tại sao Lâm Yến Vũ có thể biết được.
"Nếu muốn người
khác không biết, trừ phi mình đừng làm." Lâm Yến Vũ không thèm ngẩng đầu
lên, ăn một miếng bánh ga-tô nhân thơm."Cô ở cùng một chỗ với tôi, là để
báo thù? Cho dù cô phải gánh chịu hậu quả?" Tần Tuyển lại hỏi. Lâm Yến Vũ
không trả lời, lấy khăn tay lau miệng, chuẩn bị ăn một miếng bánh trà xanh
khác.
Tần Tuyển bước đến, nắm
lấy cổ tay của cô, dùng sức siết chặt: "Trả
lời tôi!" "Vậy anh trả lời cho tôi trước, có đúng là
anh không yêu tôi không? Anh nói cho tôi biết, tôi sẽ trả lời anh." Lâm
Yến Vũ rất giảo hoạt, cô hỏi một vấn đề mà Tần Tuyển không thể trả lời. Vấn đề
này thực sự trí mạng, hiện nay chính là mấu chốt trong mối quan hệ của hai
người họ.
Lâm Yến Vũ rất thận
trọng, cô biết Tần Tuyển thích cô, thậm chí có thể nói là yêu cô. Quả nhiên cô
vừa hỏi như vậy, sắc mặt Tần Tuyển có một tia biến hóa không dễ phát hiện ra,
nhưng mà dù cho hắn che giấu tốt cỡ nào, cũng không thoát khỏi cặp mắt giỏi
quan sát của Lâm Yến Vũ.
"Cô cho rằng cô là
ai!" Tần Tuyển khinh thường hừ một tiếng. "Tôi không cho
rằng..." Lâm Yến Vũ vừa mới nói
vài tiếng, liền bị sặc, đồ ăn trong miệng thiếu chút nữa phun hết ra ngoài, ho
khan hồi lâu cũng không ngừng.
Tần Tuyển theo bản năng
vỗ nhẹ phía sau lưng cô, động tác ôn nhu cẩn thận, người khác không biết khi
bắt gặp sẽ cảm thấy hình ảnh này rấ
