thủ đạo đức, chẳng qua nàng ta chưa thật sự coi Tiết Minh
Viễn là người đời này nàng ta không thể thiếu mà thôi.
Tiết
Minh Viễn thở dài đầy phiền muộn, hóa ra trong lòng Thẩm Mộ Yên y chỉ
tồn tại đến thế. Đây chính là một thói quen xấu của con người, luôn mong muốn có người coi mình là không thể thiếu, không thể thay thế. Một màn
xuân sắc hôm nay lại khiến Tiết Minh Viễn nghĩ đến khoảng thời gian
chuẩn bị lễ mừng năm mới và sự quan tâm của Nhược Thủy dành cho đám trẻ. Cho dù nàng cũng Thụy Dương lớn lên từ nhỏ, thế nhưng luôn gặp mặt ban
ngày, còn gặp ở ngoài sân chứ không phải trong phòng. Lúc này Tiết Minh
Viễn mới hiểu thấu đáo cái gì gọi là phu thê, cũng hiểu thấu câu nói
tiểu thiếp chỉ là tiểu thiếp mà người xưa vẫn thường nói.
Tiết Minh Viễn nhìn ánh mắt quan tâm của Nhược Thủy, vỗ về bàn tay nàng mà
rằng: "Không sao, khi nãy nguyên soái gọi ta cùng sang uống rượu, ở cửa
gặp người của nguyên soái mới bảo rằng lát nữa sẽ sang. Không có gì đâu, nàng mau ngủ trước đi, hai người chúng ta uống rượu cao hứng, e là
không biết sẽ uống đến lúc nào."
Nhược Thủy biết Tiết Minh
Viễn cố giấu đi nỗi lòng thật, song nàng cũng không truy hỏi mà chỉ nói
rằng: "Thế này coi như tâm nguyện của chàng hoàn thành rồi nhé, chẳng
phải chàng luôn nói muốn cùng nguyên soái uống rượu đó sao. Ngài ấy uống tốt lắm, chàng đừng lao theo, uống chừng mực thôi đó."
Tiết
Minh Viễn gật đầu, y đứng dậy khoan thai bước về phía gian phòng của
Thụy Dương. Về lý do khiến Tiết Minh Viễn thỏa hiệp, thứ nhất là bởi vì
cơ hội được cùng Trương Thụy Dương uống rượu khó thể có lần hai, y đã
xác định không nhất thiết vì một Thẩm Mộ Yên bạc tình kia mà bỏ lỡ cơ
hội tốt.
Thứ hai là Tiết Minh Viễn thấy Thụy Dương cũng cười
trìu mến với Thẩm Mộ Yên. Trong quân doanh chỉ có nam tử, tục ngữ có câu "Đi lính ba năm, heo mẹ cũng hóa Điêu Thuyền". Dù sao Trương đại nguyên soái cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, động tâm khi thấy nữ
nhân cũng là điều dễ hiểu. Phải chăng lúc này mình nên nghĩ cách thay
nguyên soái? Tiết Minh Viễn còn nhớ Nhược Thủy từng nói, nguyên soái
muốn một kiếp chung tình với một người, vậy thì mình có thể tìm một kỹ
nữ vừa ra nghề để đưa về cho nguyên soái. Thế này cũng không phải tặng
thiếp, chắc là có thể. Người bình thường nào chẳng cần chứ!
Tiết Minh Viễn cứ suy nghĩ miên man như thế cho đến khi bước đến tiểu viện
của Trương Thụy Dương, mùa hè nóng bức nên các cửa sổ đều được mở. Tiết
Minh Viễn lướt ngang qua một song cửa, y vô tình nhìn vào trong gian
phòng của Trương Thụy Dương, tình cảnh trước mắt như một cơn sét đánh ầm ĩ trong đầu Tiết Minh Viễn. Y thấy Trương Thụy Dương mặc một bộ y phục
thoái mái rộng thùng thình nằm trên ghế lớn, một tay cầm sách, tay kia
thì tùy ý tung hoành trên người một người nọ.
Nếu người nọ là một cô gái, Tiết Minh Viễn sẽ không có tâm trạng này. Thế nhưng vị trí
đặt bàn tay kia lại là trên người một người đàn ông, chính là một trong
những hộ vệ thân cận của Trương Thụy Dương, chính là người vừa đến gọi ý sang bồi rượu, Tiết Minh Viễn vẫn nhớ người này tên là Thất Sát. Sau
khi nghe nói xong, bản thân ý còn ca tụng quả không hổ trời sinh võ
tướng, thì ra là định mệnh đã an bài như vậy.
Bây giờ Thất
Sát kia đang ngồi trên bàn viết lách gì đó, mặc cho bàn tay của Trương
Thụy Dương bò khắp người mình, không rõ là đến chỗ nào mà Thất Sát chốc
chốc lại cười mắng: "Này này, ngài đứng đắn một chút có được khống Chúng ta phải lập tức hồi kinh, công văn ngài không viết mà bắt tôi làm, giờ
ngài còn quấy rầy nữa à. Ngài cứ vậy tôi không viết nữa!"
Trương Thuy Dương đáp lời: "Đừng mà, tiểu Thất ngoan, ta ghét nhất là mấy thứ
giấy tờ đó. Thắng trận thì hiển nhiên rồi, nhưng mấy thứ tài liệu giao
cho các bộ này, ta nào có động đến một đồng của họ."
Thất Sát thở dài một hơi: "Ngài lại bắt đầu nói lung tung rồi, chúng ta hồi kinh gấp, ngài càng phải cẩn thận hơn, sau này không được táy máy tay chân
với tôi nữa, mấy người họ đều cười nhạo sau lưng tôi."
Trương Thụy Dương cười ha hả nói: "Cứ để bọn họ cười, ta cứ thế táy máy với
tiểu Thất, ra sao thì ra." Nói xong, Thụy Dương lập tức động thủ với
Thất Sát. Thất Sát vẫn còn e ngại nơi đây là nhà người lạ, một mực chống đối, cuống quít bảo: "Ở đây là nhà người ta, ngài cũng nên ý tứ một
chút chứ. Lần trước để Quốc công gia bắt gặp, ngài còn chưa sợ sao? Nói
luôn cho ngài biết, lúc ấy tôi sợ như tim ngừng đập. Trời ơi, ngài đừng
sờ loạn nữa."
Trương Thụy Dương thủng thịnh đáp lại: "Không
phải chỉ là để cha bắt gặp chúng ta hôn môi thôi sao, thấy thì thấy chứ, cũng đâu phải nhân gia người không biết."
Tình cảnh phát
sinh trong phòng khiến Tiết Minh Viễn đứng ngoài cửa sổ càng phát hoảng, hóa ra những lời đồn đại trong kinh thành là thật, vị đại nguyên soái
này thích long dương. Đầu óc Tiết Minh Viễn trống rỗng, hoảng loạn tìm
đường thoái lui, nào ngờ lại đá phải chậu hoa dưới chân, gây ra tiếng
động lớn.
Tiếng động đột ngột vang lên kia khiến hai người
trong phòng như choàng tỉnh, Thất Sát nhanh chóng đ
