tiểu nha đầu chuẩn bị dụng cụ
học tập, sau mới lên tiếng: "Cũng chỉ hứng thú mấy ngày đầu thôi, hai
người chuẩn bị nhiều đồ như vậy để làm gì, thật rỗi hơi! Người đọc sách
nhiều vô số, nhưng có mấy ai được làm quan chứ." Tiểu nha đầu bên kia
bèn cãi lại: "Ma ma ngồi chơi còn chưa đủ sao còn phải nói mát. Ma ma
cũng nên vận động một chút đi." Ma ma bèn kêu lên: "Ô kìa, mạnh miệng
gớm, còn dám nói đến ta! Ta có ngày nào rảnh rỗi chứ, buổi tối còn không cho người ta nghỉ ngơi, ta hỏi ngươi rốt cuộc chủ tử của ngươi là ai?
Muốn bò lên giường làm nhị chủ tử hẵng còn sớm lắm!"
Tiểu nha đầu tuy giận nhưng không dám cãi lại, vành mắt ửng hồng, Tiết Uyên quay đầu nhìn ma ma nói: "Vú à, nhị chủ tử là gì?" Bà vú biết mình lỡ miệng
bèn hừ lạnh rồi xoay người bước ra ngoài. Tiết Uyên kéo tay nha đầu kia
nói: "Hồng Loan tỷ tỷ, đừng khóc." Hồng Loan khẽ nói: "Hừ, hạng người
này sớm muộn cũng bị báo ứng! Còn cho rằng Thẩm đi nương là đương gia
sao, ta thấy Nhị nãi nãi toàn thân đầy khí phách, đến hai Thẩm di nương
cũng không bì được."
Nàng ta vừa nói xong đã nghe thấy Nhược
Thủy đánh tiếng cho gọi Tiết Uyên sang bên kia, Hồng Loan vội chỉnh
trang y phục cho Tiết Uyên rồi dẫn cậu bé đi. Khi Tiết Uyên đến
phòng Nhược Thủy, nàng bèn cười hỏi: "Uyên nhi ở trong phòng đang làm
gì?" Tiết Uyên lễ phép đáp: "Dạ, con đang sắp xếp đồ dùng học tập cho
ngày mai." Nhược Thủy cười nói: "Ấy chà, con làm sao tự tìm được đồ tốt
chứ. Mẫu thân có mang từ bên nhà đến hai cái nghiên mực, lát nữa lấy cho con với Nhị ca dùng. Ngươi tên Hồng Loan phải không?"
Hồng
Loan lập tức cúi đầu trả lời: "Dạ bẩm Nhị nãi nãi, nô tỳ chính là Hồng
Loan." Nhược Thủy cười nói: "Nề nếp không tệ, Thanh Tố, em đưa Hồng Loan đến khố phòng tìm hai cái nghiên mực xem ta để ở chỗ nào." Thanh Tố mỉm cười nói: "Nãi nãi không cần phải bận tâm, hai chúng em sẽ đi tìm một
chút. Hồng Loan muội muội cũng lại giúp ta một tay chứ." Nói xong, Thanh Tố bèn nắm tay kéo Hồng Loan đi, trong phòng chỉ còn Nhược Thủy và Tiết Uyên bé nhỏ.
Thanh Tố kéo tay dắt Hồng Loan đi đến sương
phòng phía tây, hai phòng nách bên cạnh sương phòng cũng là kho chứa đồ
cưới của Nhược Thủy. Thanh Tố lấy chìa khóa mở cửa, Hồng Loan thấy có
mấy cái giá bày ngang dọc bên trong, bên trên xếp đầy những rương rất
ngay ngắn, ba ngăn tủ bằng gỗ sát tường thì chẳng biết xếp gì bên trong. Thanh Tố vừa bước vào sương phòng đã đem một cái ghế đến cho Hồng Loan, nàng ta cười bảo: "Muội muội ngồi đi, đồ dùng của nãi nãi cũng nhiều,
nhất thời ta không nhớ ra đã để đâu, muội muội đừn nóng lóng để ta tìm
một lát."
Hồng Loan nghe vậy bèn ngoan ngoãn ngồi xuống, khẽ
cười rồi ngó nghiêng. Thanh Tố thoáng nhìn lướt qua cũng khẽ gật đầu,
sau cất tiếng nói chuyện phiếm mấy câu như hỏi xem nàng ta bao nhiêu
tuổi, nhà ở đâu. Thanh Tố giữ chân Hồng Loan bên này để Nhược Thủy có
thời gian trò chuyện thoải mái với Tiết Uyên bên kia.
Nhược
Thủy thấy trong phòng không còn ai, nàng bèn nhón lấy một nhúm hạt thông đặt vào tay Tiết Uyên, vừa cười vừa nói: "Uyên nhi đang làm gì trong
phòng?" Tiết Uyên cười đáp: "Con chuẩn bị đồ dùng mai học với Hồng Loan
tỷ tỷ." Nói xong, cậu bé lập tức bỏ hạt thông vào miệng. Nhược Thủy nhấp một ngụm trà nói: "Ta nghe phụ thân các con nói, con với Nhị ca trước
đây từng học cùng với Đại ca, nhưng trong lớp lại phá phách, nghịch ngợm phải không? Nói cho mẫu thân nghe xem nào." Tiết Uyên lí nhí nói:
"Chúng con không có."
Nhược Thủy nói tiếp: "Con không định
nói với mẫu thân sao? Vậy thì trước kia, các con không chịu học thuộc
bài là vì khó quá không hiểu được hay là vì nhiều quá thuộc không nổi?"
Tiết Uyên bĩu môi nhưng chẳng nói gì. Nhược Thủy cười cười, tiếp tục
hỏi: "Vậy còn bài văn thầy dặn làm, là con quyên không làm hay ham chơi
chưa kịp viết? Con nói cho mẫu thân nghe một chút, con không nói làm sao mẫu thân biết được nguyên nhân. Mà nếu không biết nguyên nhân, mẫu thân sẽ tự đoán mò đấy."
Tiết Uyên tức giận nói: "Chúng con có
nói cũng chẳng ai tin, ai cũng nghĩ là tụi con nói dối cả!" Nhược Thủy
thu lại nụ cười vốn dĩ, nghiêm túc nói: "Uyên nhi nói mẫu thân sẽ tin,
chỉ cần con chịu nói, mẫu thân sẽ tin." Tiết Uyên vừa định lên tiếng thì Nhược Thủy đã nhẹ nhàng dùng một ngón tay che ngang cái miệng nhỏ của
cậu bé, nàng bảo: "Thế Uyên nhi đã nghe qua chuyện sói đến chưa, nói dối sau cùng chỉ làm hại bản thân thôi. Cho nên chúng ta phải có chịu trách nhiệm với những lời mình nói ra."
Nhược Thủy khôi phục lại
dáng vẻ tươi cười, nhẹ nhàng hỏi: "Bây giờ Uyên nhi có thể nói cho mẫu
thân biết rốt cuộc là vì sao không?" Tiết Uyên bỏ mấy hạt thông còn
trong tay lên bàn, nghiêm trang nói: "Thực ra có khi thầy không dặn con
và Nhị ca học thuộc hay làm văn gì hết, thế mà hôm sau thấy lại bảo đã
nói từ hôm trước. Sau còn mách với phụ thân, đến cả Đại ca cũng nói
huynh ấy có nghe thầy dặn như vậy, phụ thân hay chuyện liền mắng chúng
con. Mặc kệ chúng con có giải thích thế nào cũng không có ai tin cả,
cũng chẳng một ai quan tâm."
Tiết Uyên càng nói