á để anh ấy hi sinh tính
mạng, bao gồm cả tôi. Thế nhưng cuộc đời này, anh ấy chỉ sẵn lòng sống
vì tôi, cho dù rất khó khăn."
Tần Tang nhẹ nhàng chạm lên khuôn mặt kề sát của anh, "Tôi không bằng anh ấy, tôi không thể hi sinh tính
mạng vì người khác, nhưng lại có điểm tôi giống anh ấy. A Tống, tôi chỉ
sẵn lòng sống vì anh ấy, cho dù rất khó khăn."
Trái tim Tần Tống bị giọng nói lạnh lẽo của cô gái phía dưới làm cho nguội lạnh.
Nếu như có người yêu Tần Tang vô vọng như anh, sẽ hiểu sự bi thương của anh lúc này: Rõ ràng anh yêu cô trước nhưng cô chỉ nhớ rõ người kia đã
đối xử với cô tốt thế nào. Rõ ràng anh thật sự yêu cô say đắm, lại bị cả thế giới cho là trẻ con náo loạn. Mà người duy nhất biết anh đã chìm
đắm sâu đến ngần nào, người anh mắc nợ nhiều nhất trên đời này, lại là
người duy nhất cô yêu.
Tần Tống bị giam cầm trong biển khơi vô vọng vô tận, trời đất không thưa, tiến thoái lưỡng nan.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Lúc này Trần Ngộ Bạch cũng tiến thoái lưỡng nan như vậy.
Tâm tình An Tiểu Ly đã thất thường lại còn uống quá nhiều rượu, hoàn
toàn thay đổi thành người khác. Nơi khít khao đó lại càng mềm mại ẩm ướt khiến hạ thân của anh tê dại, tựa như từng lớp thịt mềm mại bọc lấy dục vọng đang bộc phát của anh. Anh vừa thích thú lại vừa khó chịu, chỉ
muốn đặt con mèo đang kêu xuống dưới người hành hạ.
"Ss. . . . . .!" Trần Ngộ Bạch ngẩng gương mặt tuấn tú ửng hồng lên, híp mắt thở dài một hơi. Khi anh ra sức đưa đẩy thì cô chủ động nghênh đón, vật nóng
rực của anh đưa vào nơi sâu nhất. Cô luôn nhạy cảm, lúc này đã cao trào
đến mức không kêu ra tiếng, thân thể nhỏ bé trần trụi ửng lên màu hồng
quyến rũ, bên dưới co rút càng chặt hơn. Cái miệng nhỏ nhắn sưng đỏ ẩm
ướt hơi hé ra, đầu lưỡi nho nhỏ như ẩn như hiện, anh không nhịn nổi nữa, hôn cô nồng nhiệt, day giữa hàm răng. Bàn tay giữ chặt mông cô, vật
khổng lồ nóng rực thô bạo đưa vào nơi sâu nhất, ra sức đưa mạnh vào mấy
lần, một luồng nhiệt ập vào vách tường nhạy cảm.
Từ phòng khách làm tới phòng ngủ, nghỉ ngơi xong anh lại muốn. Nhưng nhìn cô cả người dấp dính, không thoải mái nằm sấp trên ngực anh càu nhàu thì không khỏi mềm lòng, ôm cô vào phòng tắm.
Tối nay hai người đều bất an, cực kỳ yên lặng. An Tiểu Ly ngâm mình
trong bồn tắm, nằm trên lồng ngực kiên cố ấm áp của anh mà lòng ngọt
ngào.
"Trần Ngộ Bạch." Cô khẽ gọi.
Người nào đó đang
nhắm mắt nghỉ ngơi hờ hững "ừm" một tiếng, thân dưới hơi bộc phát kề sát bờ mông cô, đưa thẳng vào giữa hai chân còn sưng đỏ. Hai tay cũng bắt
đầu không có quy củ mà vuốt ve khắp người cô.
"Thật ra thì anh
có thể nói thẳng với em, không cần nói trước mọi người như tối nay." An
Tiểu Ly tránh khỏi tay anh, lật người lại, gục trên người anh, vùi đầu
vào hõm vai anh.
Trần Ngộ Bạch vẫn nhắm mắt, một tay phủ lên
sống lưng còn vương nước, tay kia tách đùi cô ra, đưa dục vọng đã đứng
thẳng vào nơi ẩm ướt mềm mại của cô.
"Em biết anh ngượng, " An
Tiểu Ly lười biếng không nhúc nhích, ghé vào tai anh khẽ nói, "Ngày xưa
anh toàn quăng em lên giường. Em tưởng anh không thương em, thật ra thì
anh chỉ xấu hổ thôi." Ánh mắt của cô bừng sáng, "Giống như bài kiểm tra
đó, cần phải có giám thị thì anh mới có thể ép mình nhanh chóng hoàn
thành bài thi. Trần Ngộ Bạch, anh vẫn luôn xấu hổ!"
Trần Ngộ
Bạch rốt cục không nhịn được nữa, khuôn mặt ửng hồng một cách đáng ngờ,
hôn cái miệng nhỏ lải nhải của cô lại, thân dưới cũng tiến vào thân thể
cô. An Tiểu Ly buồn cười bám lấy bờ vai anh, tự giác nhấn hông xuống.
Nơi gắn kết của hai người nổi bọt khí, cô ngậm vào phân nửa, ngồi dậy.
Đây là lần nữ thượng nam đúng nghĩa đầu tiên của An Tiểu Ly. Lúc trước
cho dù anh có đặt cô lên trên nhưng vẫn giữ chặt tay chân do anh chủ
động. Góc độ này anh càng lộ vẻ thô to, cô có phần không thích ứng được, chậm rãi đi xuống, ngậm anh vào từng chút từng chút một. Trần Ngộ Bạch
nào có kiên nhẫn như vậy, duỗi tay giữ chặt vòng eo thon nhỏ, thẳng lưng tiến vào.
An Tiểu Ly ngâm nga một tiếng thư thái thật dài, một tay vịn bồn tắm, một tay vịn cánh tay anh, lay động từ trên xuống dưới
từ trước ra sau.
Đây là lần đầu Trần Ngộ Bạch luống cuống chật
vật trong chuyện giường chiếu thế này. Cô hầu như không biết gì, chỉ
biết dao động trước sau khiến anh vừa đau vừa trướng. Anh muốn giúp
nhưng cô lại không muốn, một lát lệnh cho anh không được nhúc nhích, một lát lại khó chịu nức nở cầu xin anh như mèo. . . . . .
Thời
điểm cuối cùng vẫn bị anh vật xuống dưới, cong thành tư thế xinh đẹp,
hai tay nắm lấy giá treo khăn, hai chân tách ra quỳ gối trong bồn tắm.
Trần Ngộ Bạch đứng trong bồn, xâm nhập cô từ phía sau, ra sức đụng chạm
khiến cô không ngừng nỉ non. Nơi gắn kết chảy chất lỏng rơi xuống nước,
gợn sóng lăn tăn.
Bị anh giày vò lâu như vậy, cô không cần dạy dỗ cũng biết phải làm thế nào. Bị anh
làm cho mệt mỏi sợ, tự động hóp bụng lại, khiến cả người anh nóng lên,
gầm như dã thú, dán chặt vào người cô bắn ra.
"Trần Ngộ Bạch. . . . . ." Hết thảy xong xuôi, An Tiểu Ly mệt mỏi nép trong lòng anh
