Polly po-cket
Theo Dòng Tình Yêu

Theo Dòng Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325932

Bình chọn: 8.00/10/593 lượt.

ói thản nhiên "Vâng ạ", nhưng đến lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

"Bức tranh này cháu mang đi." Ông Lý nói với Tần Tang, "Bồi giấy* xong thì

đưa cho bác. Bác xuống bếp nướng thịt dê mời cháu ăn, thế nào? Tần

Tang."

* Tham khảo giải nghĩa tại đây http://blog.zing.vn/jb/dt/vn.kirigami/9996418

Đương nhiên Tần Tang nói vâng ạ. Ông Lý gật đầu, đặt tách trà trên tay lên bàn, thong thả bước ra ngoài.

. . . . . .

Đồ ăn ở nhà nông rất thơm, ba người hội Tần Tống ăn xong thì đã tối muộn.

Sắc mặt Kỷ Nam không được tốt lắm, mệt mỏi uể oải nằm sấp trên giường

đất, lười nhác uống ngụm rượu trắng ấm áp. Rượu bốc lên, càng tôn lên

sắc mặt như ngọc, công tử vô song. An Tiểu Ly càng nhìn càng cảm thán

tạo hóa trêu ngươi.

Tần Tống ra ngoài xe bật điều hòa nhưng lại trở về kêu xe hỏng.

"Gọi người tới đón đi." Tần Tống xoa tay hỏi Kỷ Nam, đi ra ngoài đã thấy lạnh gần chết.

Tiểu Ly uống chút rượu trắng, cười ngây ngô. Kỷ Nam cũng không muốn nhúc

nhích, "Đã muộn thế này rồi, trở về cũng quá nửa đêm. Ở lại đây một đêm

cũng được, tôi thấy giường đất này rất thoải mái."

Tần Tống biết

cô đau bụng chẳng muốn chuyển tổ. Anh nghĩ cũng đã muộn thế này ở lại

cũng được. Cũng may hộ gia đình này cũng chuẩn bị phòng khách, chỗ họ ăn cơm cũng có giường đất, phòng bên cạnh có chăn điện, cũng coi như thoải mái.

"Vậy hai người ở lại đây, tôi ngủ phòng bên cạnh." Tần Tống vỗ mặt An TIểu Ly, cô nhảy bắn lên như bị điện giật.

"Tôi không muốn ngủ với anh ta!" An Tiểu Ly nói lời nghiêm túc.

"Vậy cô muốn ngủ cùng tôi à?" Tần Tống mở to đôi mắt thuần khiết của anh,

"Tôi không để ý đâu, chỉ sợ lúc về bị người ta băm thành patê mất!"

"Anh. . . . . . Kỷ Nam, anh hãy nghe tôi nói," An Tiểu Ly gấp rút, chơi với

họ lâu như vậy cũng không thèm để ý đến chuyện họ thật ra là sếp của cô, "Dù anh. . . . . . có là 0, nhưng vẫn khác với 0 thật sự. . . . . . Tôi có thể xem anh như chị em, nhưng tôi không thể lừa gạt bản thân anh là 0 hàng thật giá thật."

Cô xấu hổ ngượng ngùng giải thích lắp ba lắp bắp không rõ ý, hai người kia đều yên lặng.

Một lúc lâu sau, Kỷ Nam "Ừm" một tiếng, nghị hoặc hỏi Tần Tống: "Mà. . . . . . Chẳng lẽ không ai trong các người bảo cô ấy tôi là . . . . . . 0 hàng thật giá thật. . . . . . đó à?"

. . . . . .

Khi tạm biệt rời khỏi nhà họ Lý, mẹ Lý Vi Nhiên không nỡ để Tần Tang đi, lại nói

muốn cô thường xuyên đến chơi. Rồi cấu véo con trai, cảnh cáo anh không

được bắt nạt con gái nhà người ta, nếu không sẽ cho anh đẹp mặt.

Lý Vi Nhiên cười xòa kéo Tần Tang lên xe. Xe vừa mới lái qua mấy trạm gác dày đặc đã dừng ngay ở ven đường.

Lý Vi Nhiên ngăn cản Tần Tang nhào tới cào cấu anh như mèo hoang, cười

không thở nổi, "Làm sao vậy? Không phải ba mẹ đều thích em lắm sao. Làm

gì vậy? Mưu sát chồng à!"

Tần Tang trèo hẳn sang, quỳ gối trên

người anh nhìn từ trên xuống, bóp cổ anh, "Anh làm em sợ muốn chết! Làm

em sợ muốn chết! Làm em sợ muốn chết!" Trước kia nghĩ đến chuyện gặp cha mẹ anh, cô đã tưởng tượng vô số điều về tặng quà gì, nói câu gì. Nhưng

cô không ngờ rằng đêm nay cô lại sợ hãi đến mức mềm nhũn cả chân.

Cô ầm ĩ tới mức hơi thở của anh nặng nề thêm. Đều là người đói bụng đã

lâu, lập tức bùng cháy như củi khô với tốc độ nhanh như lửa lan trên

đồng cỏ. Một tay Lý Vi Nhiên xoa ngực cô, còn tay kia tìm tới gấu váy

của cô. Ngăn cách bởi lớp quần tất và quần lót thật dày, ngón trỏ của

anh cong lại vê sát vào, vuốt ve một lúc đã thấy ẩm ướt. Anh cắn môi cô

hăng say hơn, móng tay cào mạnh lên quần tất cô, rốt cuộc cũng hé ra một vết rách. Anh xét toạc nó ra rồi đưa ngón tay vào, đẩy quần lót sang

một bên. Cuối cùng cũng đi vào dò xét được nơi bí ẩn kia.

Khi

ngón tay anh đưa vào, Tần Tang khẽ rên một tiếng thật dài, uốn thắt lưng phối hợp với anh, tay đưa xuống cởi nút áo sơ mi của anh. Ngón tay lạnh lẽo đưa đến hai điểm đỏ trước ngực anh, vuốt ve khiêu khích khiến Lý Vi Nhiên không còn lý trí.

Lúc anh hạ ghế về sau Tần Tâng mới tỉnh

táo lại chút. Anh đã kéo đứt chiếc quần lót nhỏ của cô, chất lỏng trong

suốt chảy xuống, để lại trên chiếc quần màu xám của anh dấu vết mờ ám.

Mà ngay cạnh đó là dục vọng đã trỗi dậy của anh.

"Không được. . . . . ." Mặt Tần Tang đỏ bừng, bộ ngực mềm mại của mình ép sát vào lồng

ngực trần đã cởi nút áo của anh, "Vi Nhiên, ở đây không được đâu. Sẽ bị

phát hiện đó. . . . . .Ưm. . . . . . Anh đừng làm như vậy!"

Lý Vi Nhiên nhân lúc cô nói chuyện phân tâm, kéo khóa kéo xuống, đưa dục vọng nóng bỏng vào nơi ẩm ướt mềm mại của cô. Bàn tay ôm thắt lưng cô siết

lại. Nơi mềm mại của cô bao lấy anh, trơn mịn như thể đậu hũ, nhưng lại

bao chặt lấy anh như thể cối xay. Cứ co rút khiến máu nóng trong anh sục sôi, chỉ muốn nuốt cả người cô vào bụng.

"Không được ở đâu?" Anh cố ý thúc cô mạnh hơn, "Ở đây? Hay là. . . . . .ở đây?"

Tần Tang bị anh làm đến không nói nên lời. Cô quỳ đối mặt với anh, nhìn về

phía sau. Dường như binh sĩ tại trạm gác gần đó thấy tình cảnh nơi đây,

chiếc xe nhất định rung lắc dữ dội. . . . . . Cô suy nghĩ bấn loạn, từng đợt cảm giác cực lạc dưới thân l