Pair of Vintage Old School Fru
Thầy Ơi Em Ghét Thầy!

Thầy Ơi Em Ghét Thầy!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326402

Bình chọn: 9.00/10/640 lượt.

vậy, yên tâm đi qua.

Ngồi ở ‘bậc thang như bay trên không’, cảm

giác rất kỳ diệu. Nó như cả người đều đang phiêu trong gió, thấy được mây bay

gió thoảng, sao sáng đầy trời, ngửi được dư vị ban đêm phả vào mặt mang theo

mùi hương dìu dịu.

Tôi thư giãn toàn thân.

A Phù hơi xoay người, bất ngờ lấy ra một

túi nhựa… Hóa ra bên trong toàn là bia.

Thằng nhóc này, thật sự đã bị tình yêu

làm cho đầu óc choáng váng rồi. Tôi quyết định đánh nhanh, thắng nhanh hỏi: “Cậu

ta tên gì thế?”

“Đới Việt.”

“Là người ra sao?”

“Thích bóng đá, thành tích học tập tốt,

khi cười tươi lên rất đẹp.”

Hóa ra là một tên con trai thích chơi thể

thao dưới ánh nắng mặt trời.

“Nếu cậu thật sự muốn bẻ cong cậu ta, việc

trước tiên là phải làm cho cậu ta bỏ bạn gái đi.”

A Phù nghe xong không nói gì, hắn im lặng

thật lâu, rồi thở dài: “Thật ra trong giờ tự học, tôi đã nhìn cậu ấy thật lâu,

suy nghĩ thật nhiều, cuối cùng quyết định từ bỏ. Dường như cậu ấy rất yêu bạn

gái của mình.”

Tôi lắc đầu: “Tình bạn – lùi một bước trời

cao biển rộng. Tình yêu – lùi một bước mất cả trái tim. Nếu cậu thật sự thích cậu

ta, thì đừng buông tay.”

A Phù mờ mịt quay đầu, miệng thì thầm:

“Tình yêu – lùi một bước mất cả trái tim…”

Sau đó A Phù như chìm sâu vào suy tư,

không biết đang nghĩ điều gì.

Đột nhiên hắn cầm lon bia bên cạnh, bật

nắp, đưa cho tôi một lon: “Cụng ly nào, chúng ta cùng nhau uống đi, thật chán

quá! Con mẹ nó, học cấp ba phiền phức chết được.”

“Ha ha…” Tôi bị cái kiểu nhíu mày, hét

to của hắn làm cho bật cười, nhịn không được uống một hớp bia thật lớn.

“Lớp mười hai biến đi, chúng ta cần tự

do!”

“Ha ha ha…”

Hắn cười thật vui vẻ: “Bây giờ cậu có hy

vọng gì?”

“Bây giờ à?”

“Ừ.”

“Cậu thì sao? Có hy vọng gì?” Tôi hỏi lại

hắn.

“Có thể làm những chuyện mình muốn, còn

cậu?”

Gió luồn vào gây ngứa cổ họng tôi, vì thế

tôi cầm lon bia lên tu một hơi, rồi nói: “Bây giờ tôi hy vọng có thể thoải mái

s dụng tiền trong ví của mình. Sau đó, lấy tờ một trăm tệ ra, nhấn ‘Ctrl+C’, tiếp

theo không ngừng ấn ‘Ctrl+V’.” [17'>

[17'> Tổ hợp phím: Ctrl+C là copy, Ctrl+V

là paste, ý Đản Đản là nhân ra thật nhiều, thật nhiều tiền.

“Ha ha ha.” Hắn cười nghiêng ngả.

“Cậu thật thú vị, Chu Đạm Đạm.”

“Ha ha ha…”

Bỗng dưng hắn chuyển đề tài: “Cậu rất

ghét Chu Dật à?”

“Bình thường thôi, không ghét lắm. Tôi

chỉ cảm thấy anh ta không giống một giáo viên.”

A Phù khẽ cười một tiếng: “Chính xác anh

ấy không phải là thầy giáo, làm gì có giáo viên nào mà gia thế như vậy chứ?”

“Sao cơ?” Tôi nghe không rõ lắm.

“Không có gì, thật ra tôi với anh ấy chẳng

có quan hệ gì cả. Chị gái tôi theo đuổi anh ấy, và hai nhà lại quen biết nhau

nên thân thiết thôi.”

Ồ, thì ra là vậy!

“Nào, cụng ly, cậu là người bạn đầu tiên

của tôi!”

Tôi và hắn ngửa đầu uống cạn, rồi tự

khui cho mình thêm một lon.

“Chu Đạm Đạm, tôi có nghe qua về cậu.

Nghe nói khi vào năm thứ nhất, cậu học đứng đầu toàn trường.”

Tôi thiếu điều chết vì sặc: “Làm hảo hán

không nhắc chuyện quá khứ.”

Hơn nữa, bây giờ có lẽ tôi đứng đầu từ

dưới lên.

Hắn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ uống

bia.

Trong lòng tôi bỗng dưng buồn bã nhìn

lên bầu trời đầy sao, không biết ngôi sao nào là mẹ?

Từng lon bia được rót vào miệng chúng

tôi. Cũng không biết từ khi nào, ánh mắt mình trở nên mơ hồ, ngồi cũng không vững

nữa. Tôi hết nghiêng sang trái, rồi lắc sang phải, A Phù ở bên cạnh cũng đã ngà

ngà say.

Sau gáy tôi nóng ran, mặt mày và toàn

thân đều nóng như bốc cháy. A Phù bên cạnh đang nghe điện thoại. Tôi liếc

thoáng qua, trong mông lung hư ảo, tôi thấy hắn thật vui sướng. Hình như điện

thoại vừa gọi đến là của tên họ Đới kia.

Lúc hắn nghe điện thoại, tôi chẳng có việc

gì làm, chán nản đưa bia lên miệng uống tiếp. Cả người bay bổng, hoàn toàn mất

cảm giác, tôi ngửa mặt lên trời hét thật lớn tiếng.

A Phù bị tôi làm cho sợ khiếp vía, liên

tục lảm nhảm nói tôi tửu lương kém cỏi, hỏi tôi đã uống hết bao nhiêu lon rồi?

Một lát sau, hình như lại nghe thấy tên

họ Đới kia tìm hắn. Toàn thân tôi mềm nhũn, ngã lăn ra đất, nhưng ý thức còn một

chút tỉnh táo: “Cậu ta tìm à? Cậu phải đi thôi~~ Ngày tươi sáng, cảnh tốt tươi

đã tới~~”

“Cậu như vậy mà bảo tôi đi thế nào được?”

Hắn kéo tôi từ mặt đất đứng lên, tôi lại ngã xuống lần nữa.

“Đợi chút, tôi gọi điện thoại.”

Hắn mặc kệ tôi nghiêng ngả, không biết gọi

điện cho ai, nói liên tục ồn ào. Tôi đau đầu quá, mất kiên nhẫn, nói: “Cậu đang

làm gì thế?”

Hắn bất đắc dĩ ngồi xuống bên cạnh, cho

đến khi cánh cửa sắt phía sau tôi mở ra, A Phù mới rời đi.

Một cánh tay thật mạnh mẽ bế lấy tôi đứng

lên, từ người đó tỏa ra một mùi hương nhè nhẹ hấp dẫn.

“Chu Đạm Đạm, đến chừng nào em mới có thể

làm thầy bớt lo lắng?”

Giọng nói lạnh lẽo nhưng vòng tay vô

cùng ấm áp, tôi nhắm mắt, cuộn tròn người lại. Trên sân thượng hôm nay rất lạnh,

tôi càng rúc sâu vào lòng anh ta hơn, nhưng vẫn còn lạnh quá. Vì thế, tôi vươn

đôi tay ra, ôm lấy cổ anh ta.

Bá vương Đản Đản

“Gâu...” Tôi ôm cổ anh ta, không biết vì

sao ý nghĩ trong đầu nóng lên,