ao.
Nhìn xem đại viện này khí thế hào hùng, còn có hai chữ Tư (tưởng
niệm) Lạc ánh vàng lóng lánh, tất cả thứ này đây đều biểu thị rằng xuất
thân của nam nhân kia rất huyền bí, không phú thì cũng quý. Rốt cuộc
thân phận của hắn là gì? Hắn cùng nàng đã có mối quan hệ gì? Du Hàn biết hết thảy mọi việc nhưng nay đã rời khỏi, còn nhiều chuyện đang cần nàng tìm hiểu. Biết đâu khi gặp lại hắn, tất cả mọi nghi vấn sẽ được giải
quyết rõ ràng.
Thanh nhi cũng vẻ mặt nghi hoặc nhìn đại viện đang sừng sững trước
mắt, nàng biết rõ thân phận của Tử Dạ, đại viện trước mắt tuy rằng thoạt nhìn lộng lẫy tráng lệ nhưng so sánh với Hoàng cung thì còn kém xa, sở
dĩ nàng không nói cho Diệp Lạc do trong lòng nàng vẫn không hiểu, không hiểu Tử Dạ vì sao không để Diệp Lạc trực tiếp vào cung, ngược lại lại
để các nàng ở đại viện này.
Ngay lúc Diệp Lạc và Thanh nhi đang còn nghi hoặc thì cửa phủ được mở ra, một nha hoàn cũng từ trong bước ra, khi nhìn thấy Diệp Lạc cùng
Thanh nhi đang đứng ngoài cửa, trên khuôn mặt thanh tú bỗng nhiên xuất
hiện một tia kinh ngạc, nhanh chóng bước xuống trước mặt Diệp Lạc thái
đọ kính cẩn:
-”Xin hỏi, là Diệp Lạc cô nương sao?”
Diệp Lạc gật đầu, đang định hướng về vị nha hoàn kia hỏi thăm Tử Dạ
tung tích của Lạc tử đang ở nơi nào, chưa kịp nói nên lời thì bỗng nhiên vị nha hoàn cung kính quỳ xuống lớn tiếng hô:
-”Nô tỳ bái kiến nương nương.”
Nương nương? Diệp Lạc nghi hoặc nhìn nữ tử đang quỳ trên mặt đất kia, nhàn nhạt nói:
-”Vị cô nương này, ngươi nhận sai người rồi, ta không phải là nương nương, ta chẳng qua chỉ tới tìm người thân mà thôi!”
Nói xong Diệp Lạc tranh xa ra không nhận đại lễ kia.
Mà khiến cho Diệp lạc không kịp chuẩn bị chính là vị cô nương kia
chưa đúng lên lại xuất hiện thêm một đám người từ trong phủ bước ra.
đoàn người nam có nữ có. quần áo ăn mặc gọn gàng, vẻ mặt vui mừng, chỉ
thấy một vị phụ nhân đi đầu đãn doàn người đến trước mặt Diệp Lạc cùng
nhau quỳ xuống hành lễ.
Diệp Lạc tuy rằng thái độ đối với mọi người vẫn còn ngờ vực không
thôi, nhưng mà nàng cuối cùng tâm tư vẫn tinh tế, nhạy bén vô cùng, mọi
người đối vói nàng đại lễ như vậy cũng không phải bới vì nàng là nương
nương thân phân cao quý kia mà chắc hẳn là do nam nhân kia. Mà thấy
nhừng người này hành đại lễ với nàng như vậy, còn cả xưng hô như thế,
trong lòng nàng đã mơ hồ đoán được thân phân của tử y nam nhân kia.
Chẳng qua là thân phận này khiến nàng qua kinh hãi!
Nàng làm sao có thể ngờ được, nam nhân thần bí xuất hiện vô số lần
trong mộng của nàng lại có thân phận kinh người như thế. Tại Tây Lương
quốc, ngoại trừ đương kim Hoàng thượng, ai có thể đủ quyền khiến cho
mọi người hướng một nữ tử xa lạ quỳ xuống dập đàu thi hành đại lễ như
vậy. Huống chi trong miệng bọn họ còn tung hô nương nương này nọ, việc
này đã giải thích rõ ràng thân phận của hắn.
Diệp Lạc tuy là cung chủ của Thủy Vân cung, cũng đã thấy qua cảnh
này, thé nhưng, hiện tại mọi người đối với nàng hành lễ như vậy nàng lại không quen, khi nàng vẫn chưa biết trả lời sao thì Thanh nhi đứng bên
cạnh lại đột nhiênđối với những người trước mắt, mặt không đổi sắc nói:
-”Được rồi, các ngươi đứng lên đi, nương nương lặn lội đường sá xa
xôi cũng đã mệt rồi, các ngươi chẳng lẽ cứ để nương nương đứng ngoài cửa thế này?”
Mọi người nhìn nhau, lại nhìn Diệp Lạc, thấy thần sắc quả thực đã mệt mỏi, cũng vội vàng đứng lên, phụ nhân bước nhanh tới trước Diệp Lạc
cung kính nói:
-”Lão nô là quản gia nơi này, họ Phùng, cung nghênh nương nương hồi cung, nương ương mời theo lão nô.”
Thấy mọi người cũng đang nhìn nàng, Diệp Lạc không thể làm gì khác là đè nén khó chịu trong lòng, lặng lẽ theo sau Phùng mẹ, chậm rãi bước
vào đại viện lộng lẫy này.
Biệt cung này, ở bên ngoài nhìn khí thế tràn đầy, thật là hùng vĩ,
nhưng khi vào bên trong lại mạng một diện mạo khác, chỉ thấy trong viện
rộng rãi vô cùng, định viện lầu gác trùng điệp, dong nước nhỏ, kì hoa dị thảo, cái gì cũng có, phong cảnh cư nhiên đẹp không tả xiết.
Đáng tiếc nỗi lòng Diệp Lạc bây giờ đang ngổn ngang trăm mối, đối với cảnh đẹp cũng dường như không để ý. Nàng lúc này đang lo lắng đến Lạc
Tử, trái lại, cũng không muốn làm phật lòng tâm ý của những người ở đây.
Phùng mẹ đem chủ tử Diệp Lạc tới một sân nhỏ được trang trí tinh xảo, sau đó nói với Diệp Lạc:
-”Nương nương tạm thời nghỉ ngơi ở chỗ này, có gì chưa chu đáo cứ phân phó cho lão nô.”
Diệp Lạc hơi nhíu mày quan sát xung quanh, ánh mắt mang đầy nghi ngờ, nàng muốn cùng nha hoàn của mình nói chuyện, hạ nhân xung quanh thức
thời lui xuống chỉ để lại hai người các nàng.
Đau đớn nhớ lại
Edit: Bắp rang bơ
Phùng mẹ mặc dù tuổi đã cao nhưng suy nghĩ lại khéo léo tinh tế, nàng dẫn mọi người thối lui, lại phân phó hạ nhân đưa lên những món điểm tâm cùng trà rất tinh xảo, hơn nữa còn sắp xếp một vài nha hoàn có năng lực đúng ở những nới Diệp Lạc có thể thấy được nhưng lại không thể nghe
được chủ tớ Diệp Lạc hai người đang nói những gì.
Diệp Lạc cũng không muốn để ý tới, nàng hiện tại đang có nhiều nghi