vấn muốn hỏi Thanh nhi, bởi vì Thanh nhi từ lúc vào biệt viện cho tới
nay luôn tĩnh lặng và bình thản, xác thực làm cho nàng rất ngạc nhiên,
nàng cùng Thanh nhi thuở nhỏ cùng nhau lớn lên, đối với tính cách của
Thanh nhi phải nói à nàng hiểu rõ như lòng bàn tay, tâm tư của Thanh nhi đơn thuần, có gì cũng nói thẳng ra, cũng không phải là người thận trọng gì, tuy rằng nàng yêu Du Hàn, tình cảm không được đáp trả khiến nàng
cùng trầm lặng hơn, kì thực cũng chỉ lặng yên hơn so với trước mà thôi
cũng không thay đổi bao nhiêu.
Mà lúc nãy ngoài cửa biệt viện này, rõ ràng có thể thấy được cách cư
xử so với thường ngày khác biệt nhau rất nhiều, nàng đối đáp khéo léo,
cũng dường như đã quen với việc trước mặt có những người hành lễ như
vậy, bọn họ gọi nàng là nương nương, nàng cũng không có một chút gì ãn
tượng gì, ngược lại làm cho nàng kinh ngạc là Thanh nhi lạ tỏ ra bình
tĩnh hơn nhiều, nàng ấy không có một chút kinh ngạc, hơn nữa lại tỏ ra
vô cùng tự nhiên, thỏa đáng phảng phất tất cả đều là điều đương nhiên.
Những điều này càng làm cho Diệp Lạc cảm thấy kinh ngạc, nàng bắt đầu hoài nghi, đoạn kí ức mà nàng mất đi Thanh nhi là người hiểu rõ nội
tình, mà đoạn kí ức này liên quan đến đến Lạc Tử, với nàng mà nói thực
sự rất quan trọng, nàng tuy rằng nóng lòng muốn biết tin tức về hài tử
của mình, nhưng cũng không vội hướng về nhân vật trọng yếu là Phùng mẹ
mà là quay về phía Thanh nhi hởi mọi chuyện cho tỏ tường.
Diệp Lạc hai mắt nhìn thẳng, cảm xúc có chút bất ổn nhìn về phía Thanh nhi nói:
-”Thanh nhi, vậy tất cả mọi thứ từ lúc hắn xuất hiện, muội đã biết cả rồi đúng không? Muội biết hết thảy mọi thứ, thân phận của hắn, muội
thậm chí còn biết rõ quan hệ giữa ta và hắn, đúng hay không?”
Đối mặt với ánh nhìn bức bách của Diệp Lạc, Thanh nhi có phần áy náy
mà cúi đầu, nàng vốn không muốn nói cho Diệp Lạc chân tướng sự việc,
nàng không muốn cho Diệp Lạc nhớ lại khoảng thời gian đau khổ, thương
tâm kia, hiện tai bây giờ Diệp lạc đã có chút nghi ngờ, thì cho dù nàng
có ý không muốn nói cũng không được. Huống chi Diệp Lạc lại là chủ tử
của nàng, nàng làm sao có thể nhẫn tâm lừa gạt thêm nữa?
Nghĩ đến đây, Thanh nhi hít thật sâu lên tiếng nói:
-”Tiểu thư, xin lỗi, nô tỳ dấu giếm người là điều không đúng, chẳng qua là… Chẳng qua là…”
Nói đến đây, trong lòng Thanh nhi ngổn ngang trăm mối, nàng thực sự
không biết có nên nói cho Diệp Lạc hay không, quá khứ không thể chịu nổi kia.
Nàng mặc dù quá khứ, bởi vì Tử Dạ thương tổn Diệp Lạc nên có ấn tượng không tốt, thế nhưng khi trải qua chuyện với Du Hàn, nàng đã hiểu rõ
ra, có đôi khi tình cảm là không thể miễn cưỡng, tuy rằng Tử Dạ là người tổn thương Diệp Lạc sâu sắc nhất, thế nhưng cũng không thể phủ nhận,
Diệp Lạc cũng là người quan trong nhất trong lòng hắn, nếu không phải
yêu thương sâu sắc, với tính tình Diệp Lạc, Tử Dạ sao có thể tùy tiện mà thương nàng? Chẳng qua là Diệp Lạc bây giờ đã mất đi kí ức, nếu như
biết được Tử Dạ đã từng tổn thương nàng như thế, nàng còn có thể tha thứ cho hắn sao?
Thanh nhi không muốn lừa gạt Diệp Lạc, thế nhưng nàng cũng không muốn Diệp Lạc cùng Tử Dạ tiếp tục thống khổ thêm nữa, rõ ràng là đều yêu
thương đối phương nhưng cũng giày vò nhau không ngừng. Huống chi bây giờ còn có Lạc Tử, không muốn họ mơ hồ thêm nữa!
//Thanh nhi tỷ rất được mà các nàng nhỉ, ta rất rất là thông cảm cho hoàn cảnh của nàng ấy//
Diệp lạc không cho phép Thanh nhi trốn tránh , nàng vươn tay nhẹ nhàng kéo Thanh nhi, nói:
-”Thanh nhi, đem toàn bộ những chuyện ngươi biết nói cho ta nghe! Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra vậy? Hắn là đương kim Hoàng thượng
đúng hay không? Du Hàn đã từng nói cho ta biết, nói thái tử đã đăng cơ,
mà thân phận hắn là tân hoàng đế, Tử Dạ đúng không? Nói cho ta biết, rốt cuộc ta với hắn có quan hệ gì? Vì sao bọn họ goi ta là nương nương? Lẽ
nào ta từng là phi tần trong cung sao?”
Thanh nhi cắn cắn môi, cuối cùng không nhịn được, đỏ con mắt, nàng ngẩng đầu, nghẹn ngào nhìn Diệp Lạc nói:
-”Tiểu thư, xin lỗi, nô tỳ không muốn giấu giếm người, chỉ là chuyện
quá khứ nô tỳ không muốn người nhớ đến, bởi vì nô tỳ không muốn người
thương tâm! Hôm nay nếu như người đã biết như vậy thì nô tỳ sẽ nói cho
người biết!”
Nói đến đây, Thanh nhi dừng một chút lại nói tiếp:
-”Tiểu thư, một năm trước bị tiên hoàng hạ chỉ tứ hôn cùng Hoàng
thượng lúc ấy vẫn còn là thái tử trở thanh Thái tử phi, thế nhưng lúc đó người đang đeo mặt nạ, dung mạo xấu xí, hơn nữa, khi đó người Thái tử
gia ưng ý lại là nhị tiểu thư, cho nên đối với tiểu thư gây khó dễ trăm
bề, không lâu sau khi người đại hôn, nhị tiểu thư cũng tiến cung, nhị
tiểu thư luôn tìm cách hãm hại, khiến tiểu thư trong thời gian này càng
thêm chật vật, tiểu thư vì nguyện vọng của lão cung chủ, cho dù chịu
nhiều ủy khuất cùng nhục nhã vô cũng nhưng vẫn không muốn rời khỏi …”
Thanh nhi nhớ tới quá khứ của Diệp Lạc lúc trước còn ở trong cung
chịu bao nhiêu là ủy khuất cùng bất công, không nói được nữa, lại khẽ
nức lên.
Theo lời Thanh nhi kể, Diệp Lạc chỉ
