hôn rồi, nếu là đến lúc đó…Tiểu Phong, nếu không như vậy đi, ta sẽ giúp ngươi ôm thiếu cung chủ ở đây
chờ Vương thẩm, ngươi giúp ta đem ngọc bội đưa cho Thanh nhi?”
Tiểu Phong chần chừ một chút, thấy ánh mắt Du Hàn lạnh lẽo nhìn mình, bộ dáng tràn đầy chờ mong, đúng là vẫn không đành lòng cự tuyệt, đem
tiểu hài tử trong lòng đang khóc rống rốt cuộc mệt mỏi giao cho Du Hàn,
sau đó tiếp nhận ngọc bội trong tay Du Hàn, nói:
-”Được, vậy nô tỳ trước đưa đi cho Thanh nhi tỷ! Chỉ là một lát nữa
Vương thẩm đến đây, nếu có trách cứ nô tỳ, mong rằng Du hộ pháp nói giúp nô tỳ một tiếng!”
Du Hàn cười cười, nói:
-”Ta sẽ hướng Vương thẩm giải thích rõ ràng, ngươi yên tâm đi!”
Tiểu Phong không nghi ngờ gì, xoay người bước ra ngoài, đột nhiên
nàng cảm thấy bên hông tê rần, cả người liền mất đi tri giác, mềm oặt
ngã ra đất.
Du Hàn nhìn Tiểu Phong ngã trên mặt đất, trên mặt lộ ra một tia cười
lạnh, hắn rất nhanh từ trong tay Tiểu Phong thu hồi lại ngọc bội, sau đó lấy ra một viên thuốc, dùng sức nắm lấy cằm Tiểu Phong, ấn thuốc vào,
sau khi làm xong hết thảy, liền ôm Vân Lạc Tử đến bên cửa sổ, nhìn ra
bên ngoài.
Đúng lúc này, Vân Lạc Tử bỗng nhiên khóc rống lên, Du Hàn nhìn tiểu
hài tử trong lòng, mày kiếm nhíu chặt, nhanh như chớp điểm vào huyệt đạo trên người Vân Lạc Tử, Vân Lạc Tử nháy mắt ngưng khóc, giống như đã ngủ thật say.
Lầu các dưới sân không một bóng người, lúc này người của Thủy Vân
cung đều tập trung trên hành lang, chỉ thấy Du Hàn đem thân hình nho nhỏ của Vân Lạc Tử bao kín trong áo choàng rộng thùng thình, sau đó lắc
mình, phi thân ra ngoài.
Linh Sơn, ở nơi hẻo lánh trong rừng cây, hai bóng người một tím một
xanh lẳng lặng đứng trên cành cây, hướng ánh nhìn về phía sâu nhất trong Linh Sơn, thế nhưng, cảnh sắc xa xa vẫn thập phần mông lung. Tuy rằng
hiện tại mùa đông đã qua, nhưng là, hơn phân nửa Linh Sơn vẫn bị sương
mù quấn quanh, căn bản thấy không rõ cảnh sắc phía xa, chỉ có thể nhìn
thấy sương mù một mảnh.
Tử y nhân quay đầu lại, nhìn thoáng qua thanh y nam tử bên cạnh, hỏi:
-”Tử Thanh, còn bao lâu nữa mới lên được đỉnh núi?”
Vệ Tử Thanh nhìn Tử Dạ, ánh mắt dừng trên mặt nạ quỷ che lấp nửa khuôn mặt của Tử Dạ, nói:
-”Hoàng…Gia, còn không xa nữa đâu, đi thêm một đoạn nữa là vào trong phạm vi của Thủy Vân cung rồi.”
Nói xong Vệ Tử Thanh dừng một chút, lại nói:
-”Gia, người muốn che mặt đi gặp nương nương sao?”
Tử Dạ thân thể cứng đờ, hắn yên lặng xoay người, hai mắt toát ra vẻ
cô đơn, nửa tháng trước, khi hắn ở trong cung tiếp nhận được tin tức của Vệ Tử Thanh, nói cơ bản đã xác định được vị trí của Thủy Vân cung, hắn
không chút nghĩ ngợi, vội vàng xử lý việc triều chính, liền chạy tới địa phương hẻo lánh này.
Kỳ thật, ngay cả hắn cũng không rõ ràng, hắn rốt cuộc là vì cái gì!
Trong lòng hắn khát vọng được nhìn thấy nàng, nhưng lại cũng sợ hãi gặp
lại nàng, thậm chí, trước khi lên Linh Sơn, hắn còn cố ý mang theo mặt
nạ quỷ đã lâu không dùng đến. Hắn không dám đối mặt với nàng, vẫn luôn
sợ hãi nàng còn trách hắn.
Hiện tại hắn đang ở bên trong Linh Sơn, tâm tình cực kỳ kích động,
nàng vẫn khỏe chứ? Nàng có phải hay không vẫn còn đang hận hắn? Nàng có
thể hay không tha thứ cho hắn, cùng hắn hồi cung?
Tử Dạ hít thật sâu một hơi, ép buộc chính mình tỉnh táo lại, cùng Vệ
Tử Thanh đang muốn phi thân đi, bỗng nhiên, hắn cảnh giác ngừng lại,
hướng Vệ Tử Thanh bên cạnh làm động tác nín thở.
Một bóng người màu trắng, xuất hiện trong tầm mắt của Tử Dạ và Vệ Tử
Thanh, nhìn người mới đến, trong lòng Tử Dạ mừng như điên, bởi vì, người tới chính là người ngày đó trong cung đem Diệp Lạc rời đi Du Hàn, nhìn
thấy Du Hàn xuất hiện ở nơi này, chứng minh những phỏng đoán của hắn và
Vệ Tử Thanh là hoàn toàn chính xác, Du Hàn nếu ở đây, thì chắc chắn Diệp Lạc cũng vậy.
Bỗng nhiên, biểu tình trên mặt Tử Dạ ngưng trọng, bởi vì hắn phát
hiện Du Hàn ở cách lùm cây hai người nấp không xa đột nhiên dừng lại.
Tử Dạ mày kiếm nhíu chặt, chẳng lẽ hành tung của bọn họ đã bị phát
hiện rồi sao? Nhưng là, rất nhanh, hắn liền nhận ra, Du Hàn vẫn chưa
phát hiện ra bọn họ, bởi vì, hắn nhìn thấy Du Hàn sau khi dừng lại vội
xốc áo choàng lên, từ trong ngực ôm ra một đứa trẻ.
Nhìn đến đứa nhỏ, Tử Dạ chỉ cảm thấy oanh một tiếng, trong đầu nhất
thời trống rỗng, hắn biểu tình kích động, thân thể run lên nhè nhẹ, hai
mắt gắt gao nhìn thẳng đứa nhỏ trong tay Du Hàn, đó là hài tử của hắn
sao? Là hài tử của hắn và Lạc nhi?
Trong lòng nhận thức được điều này, làm Tử Dạ thiếu chút nữa không
khống chế được hướng Du Hàn bay đến, ngay tại thời điểm đó, bỗng nhiên
bả vai bị Vệ Tử Thanh vỗ nhẹ một cái. Cái vỗ vai tuy nhẹ, nhưng ngay lập tức làm Tử Dạ thanh tỉnh lại, hắn cố nén kích động trong lòng, xuyên
thấu qua rừng cây rậm rạp, vẫn không ngừng quan sát nhất cử nhất động
của Du Hàn.
Mà người đang đứng ở giữa rừng rậm Du Hàn, căn bản không phát hiện có người đang quan sát mình, hắn đem Vân Lạc Tử ôm ở trên tay, đánh giá
một chút, bỗng nhiên vỗ nhẹ lên người Vân Lạc Tử, tiểu hài tử vốn đang
ngủ