lặng lẽ nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, mày
kiếm nhíu chặt, biểu tình mỏi mệt, hắn thật sự rất nhớ nàng, hắn hiện
tại, tuy là một hoàng đế cao cao tại thượng, thế nhưng, thiếu vắng nàng
hắn cảm thấy mỗi ngày thật vô nghĩa, hằng đêm hắn đều nhớ đến nàng, hắn
rốt cuộc chịu không nổi cuộc sống mất đi nàng!
Nghĩ tới đây, hai tay Tử Dạ phút chốc năm chặt, trong miệng thì thào:
“Lạc nhi, nàng chờ ta…Ta rất nhanh sẽ đến đón nàng…”
Thủy Vân cung, trong phòng ngủ.
Diệp Lạc sắc mặt tái nhợt, biểu tình thống khổ nằm ở trên giường, trong bụng không ngừng truyền đến từng đợt đau nhức, làm nàng nhịn không được hai
tay nắm chặt lấy ga giường, đôi môi mỏng manh, cơ hồ bị nàng cắn nát.
Thanh nhi lo lắng nhìn sắc mặt Diệp Lạc đau đến tái nhợt, nàng lấy tay nhẹ
nhàng lau đi mồ hôi trên trán Diệp Lạc, không yên nói:
“Tiểu thư, người nhịn một chút, một lát nữa sẽ tốt hơn!”
Trong bụng ngày càng đau đớn kịch liệt, làm cho Diệp Lạc cảm thấy toàn thân
như bị xé rách, chỉ cảm thấy một cỗ ấm áp, từ dưới hạ thể chậm rãi chảy
ra, ngay sau đó cơn đau buốt đánh úp tới, nàng nhịn không được, thân thể run rẩy, phát ra một tiếng thét chói tai.
Nhìn Diệp Lạc thống
khổ chịu không nổi, Thanh nhi không khỏi luống cuống tay chân, nàng quay đầu hướng vị đại thẩm áo trắng bên cạnh hô:
“Vương thẩm, bà mau nhìn xem tiểu thư, tiểu thư bị làm sau vậy?”
Vương thẩm liếc mắt nhìn Diệp Lạc đang giãy dụa, cười nói:
“Yên tâm, cung chủ không có việc gì, hiện tại nước ối bị vỡ, đứa nhỏ rất nhanh sẽ ra!”
Nói xong, bà không để ý đến Thanh nhi, đi bưng một chậu nước ấm tới, dùng khăn nóng lau người cho Diệp Lạc.
Vương thẩm là một vị trưởng bối khá lớn tuổi trong Thủy Vân cung, cùng mẫu
thân Diệp Lạc là bạn tri giao kết thành tỉ muội, Diệp Lạc cũng từng do
bà đỡ đẻ, cho nên, hiện tại bà nói Diệp Lạc không có việc gì, Thanh nhi
cũng yên tâm, chỉ là nàng dù sao cũng là nữ tử chưa lấy chồng, lúc này
thấy Diệp Lạc đau đớn như thế, trong lòng khó tránh khỏi có điểm thất
kinh.
Diệp Lạc thống khổ thở hổn hển, đau đớn trong bụng ngày
càng trở nên kịch liệt, làm nàng cơ hồ thở không được, cả người nàng ướt đẫm mồ hôi lạnh, ý thức mơ hồ giống như bị người ta ném vào vực sâu.
Thời gian trôi qua, Diệp Lạc chỉ cảm thấy khí lực trong cơ thể từng điểm
từng điểm bị rút ra, đến cuối cùng, nàng cơ hồ không còn sức để mà giãy
dụa, bên tai nàng truyền đến tiếng hét lo lắng của Vương thẩm:
“Cung chủ, mau mau dùng sức…mau…”
Đau đớn cùng cực, ngay lập tức triệt thấu tứ chi nàng, Diệp Lạc theo bản
năng hét lên một tiếng, nàng mơ hồ cảm thấy phía dưới một vật thể ấm áp
theo đó chậm rãi chảy ra. Tiếng khóc lanh lảnh của hài nhi, truyền khắp
cả tòa Linh Sơn.
Nghe được tiếng trẻ con khóc, khuôn mặt tái nhợt của Diệp Lạc cuối cùng mới nở một nụ cười như trút được gánh nặng, ngay sau đó, trước mắt nàng tối sầm, như rơi vào khoảng không bong tối vô
biên. Trong viện, dưới tán cây anh đào, Du Hàn mặt không biểu tình đứng trầm ngâm, ánh mắt thâm trầm nhìn thẳng phương hướng lầu các.
Bỗng nhiên có tiếng bước chân vang lên, Vương thẩm mang theo chậu
nước từ đại sảnh đi ra, nhìn thấy Vương thẩm, vẻ mặt Du Hàn nháy mắt
khôi phục lại như bình thường, hắn nhìn vẻ mặt tươi cười của Vương thẩm, lo lắng hỏi:
-”Vương thẩm, cung chủ thế nào? Nàng vẫn khỏe chứ?”
Vương thẩm mỉm cười nói:
-”Du hộ pháp, ngươi yên tâm, cung chủ hảo hảo, mẫu tử bình an!”
Nói tới đây, Vương thẩm dường như nhớ lại điều gì, vội nói:
-”Đúng rồi, cung chủ hiện tại thân thể cực kỳ suy yếu, Du hộ pháp,
ngươi tinh thông y thuật, liền sắc cho cung chủ uống bài thuốc dưỡng
thần đi thôi!”
Tay Dù Hàn run lên, trên mặt cơ hồ biến sắc, hắn đè thấp âm thanh hỏi:
-”Là một nam hài?”
Vương thẩm cho là hắn cao hứng, liền cười nói:
-”Đúng nha, đứa nhỏ bộ dáng cùng cung chủ rất giống nhau a!”
Nói tới đây, vẻ mặt Vương thẩm có chút tiếc nuối, bà thở dài một hơi nói:
-”Ai, nếu hiện tại lão cung chủ vẫn còn tại thế, nàng nhất định sẽ rất cao hứng…”
Du Hàn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nói:
-”Nếu lão cung chủ ở dưới suối vàng có biết, cũng sẽ vì cung chủ mà cao hứng.”
Vương thẩm phục hồi lại tinh thần, cười cười:
-”Đúng nha, ai, Du hộ pháp ngươi cũng quá sủng cung chủ rồi, tuy rằng việc hôn sự đã bất thành, nhưng bây giờ đứa nhỏ đã ra đời, thật không
biết cung chủ nghĩ như thế nào…Được rồi, ta sẽ không ở đây lải nhải
nhiều nữa, ngươi nhanh một chút vào xem cung chủ.”
Nói xong, Vương thẩm bưng chậu nước xoay người rời đi.
Toàn bộ người của Thủy Vân cung, trừ bỏ Du Hàn, Diệp Lạc và Thanh
nhi, tất cả mọi người đều cho rằng đứa nhỏ trong bụng Diệp Lạc là của Du Hàn, lại bởi vì hôn sự không hiểu sao đột nhiên hủy bỏ, bất quá, nếu
đúng là ý của Diệp Lạc, mọi người tuy rằng tò mò, nhưng cũng không dám
hỏi nhiều, chẳng qua Vương thẩm ở Thủy Vân cung có địa vị tương đối đặc
biệt, cho nên ngẫu nhiên nói lên vài câu.
Du Hàn nhìn bóng lưng Vương Thẩm, trong mắt hiện lên một tia phức tạp, sau đó bước nhanh vào lầu các.
Trong phòng ngủ, Thanh nhi cẩn thận quấn khăn bao quanh đứa nhỏ đặt ở bên cạnh
