Tha Thứ

Tha Thứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327271

Bình chọn: 8.5.00/10/727 lượt.

ở phía xa. Hành động của nó vừa như trừng phạt, vừa rất giống

với hình thức…trả đũa.

Kích thước huyết long lúc này đã lớn gấp mấy chục lần so với khi xuất hiện.

Những chiếc vảy sáng rực mỗi lúc một đỏ tươi như sắc máu. Hình ảnh đó âm thầm ám chỉ vẫn còn nỗi ấm ức nào đấy chưa được giải tỏa. Nhưng đó là

gì và làm sao để phát hiện thì Tuyên lại không biết. Anh cảm thấy lo,

không phải vì sợ mình bị tuột dốc trong bảng xếp hạng mà là sự tồn tại

của Trung giới.

Sau đó, hình ảnh Lão Trung Vương tiếp nối hiện lên, nhắc nhớ Tuyên về sự ra đi của mẹ. Mọi người vẫn rỉ tai nhau rằng trước lúc chết bà đã nói, khi Trung giới xuất hiện người phụ nữ thứ hai có thể thu hút loại chim hiền dịu cũng là khi bí mật của mình được sáng tỏ. Ngỡ đâu đó chỉ là lời mê

sảng, thật không ngờ Yên Nhi vừa đến đã buộc Thừa Giai phải giao ra cuốn nhật ký của ba mình. Sự hiện diện của nó ngay lập tức xóa bỏ được tội

ngoại tình cho mẹ Tuyên, đồng thời cũng khiến ba anh ăn năn, cắn rứt

không dứt.

Còn bây giờ, cuộc đời lắm oan trái của Yên Nhi một lần nữa lại khiến lịch

sử sống dậy. Cô không những vạch tội ba Tuyên đã nghi oan cho vợ mình mà còn khiến tình yêu mà bà vẫn luôn cố tìm cách che giấu hoặc phủ nhận

phơi bày trước ánh sáng. Kể từ lúc bắt đầu hiểu chuyện, anh đã tự lý

giải thái độ lạnh lùng của mẹ đối với ba và bản thân mình bằng sự căm

hận. Tuyên nghĩ mẹ hận ba đã dùng quyền lực ép bà ở lại đây, buộc mẹ

phải mang thai và sinh ra anh.

Có lẽ ba Tuyên cũng nghĩ vậy nên mới vội vàng tin vào chuyện mẹ ngoại

tình. Nhưng ông cũng như tất cả những người khác, không cách nào lý giải việc mẹ anh bỏ thiên đường để xuống địa ngục. Bà thà chịu đau đớn rồi

mãi mãi biến mất cũng không muốn tiếp tục sống những ngày vui vẻ mà

thiếu mất ký ức về ông ấy. Điều này chỉ có thể lý giải rằng, sau một

thời gian dài cùng chung sống, tình cảm giữa họ đã âm thầm nảy lộc đơm

hoa. Chính mẹ Tuyên cũng nhận ra điều này nhưng luôn tìm cách che giấu.

Còn ba Tuyên, ông không chỉ thiếu tin tưởng đối với vợ mà còn ngang

nhiên phủ nhận luôn tình yêu ấy của bà. Hoàn cảnh đó nếu đem so với anh

lúc này thì không bao nhiêu phần khác biệt.

Oán trách, giận hờn ông từ lúc còn rất nhỏ…Nhưng đến bây giờ Tuyên mới thấy cảm thông và thấu hiểu. Anh băn khoăn, không biết có nên nói cho ba

biết nguyên nhân khiến mẹ quyết định xuống địa ngục hay không. Vì biết

đâu sự thật này có thể sẽ giày vò ông đến chết. Tuyên thấy một mình cuốn nhật ký của bốn năm về trước đã đủ làm lương tâm ba sống không yên ổn

rồi.

Đêm nay không biết vì sao lại dài như vô tận. Bóng đen tĩnh mịch từng chút, từng chút bao lấy anh, gặm nhấm từ ngoài vào trong như cách người ta

thưởng thức một cái bánh. Mấy lần Tuyên ho khan nhưng không hề thổ

huyết. Anh có cảm giác Yên Nhi đang đứng phía chân giường, mỉm cười và

chìa một tay về phía mình. Nụ cười không hề ẩn chứa chút giận hờn hay

oán hận. Ánh mắt cô lấp lánh niềm vui cùng sự bao dung tha thứ. Người

phụ nữ ấy nhìn Tuyên và chờ đợi rất lâu, như thể đang muốn dùng cách đó

để vực tâm hồn đang bị cắn xé của anh tỉnh dậy.

- Xin lỗi em… - Tuyên bất ngờ ôm mặt, miệng bật khóc thành tiếng – Xin lỗi em, bà xã…

Không biết bao lâu thì anh thiếp đi, tay gác nhẹ qua cơ thể bé nhỏ nóng hổi bên cạnh.

- Tiểu Vương Gia, Tiểu Vương Gia – Lão Hùng khẽ lay Tuyên với một chút e dè – Ngài mau tỉnh lại đi.

- Chuyện gì?

- Là Khương Cảnh Huy – Ông già hình như không giấu được xúc động – Anh ta tỉnh lại rồi.

- Thật chứ? - Thông tin khiến Thần Tuyên đang ngái ngủ cũng giật mình ngồi phắt dậy.

- Người ở Phòng Ghi vừa đến báo. – Người đàn ông gật đầu một cách chắc chắn - Ngài tính sao?

Tính sao?

Phải rồi, Tuyên nên tính sao đây?

- Tiểu Vương Gia, vẫn còn một chuyện cần được ngài giải quyết… - Lão Hùng vừa nói vừa lén đưa mắt về phía con rồng khổng lồ - Số hoa trong vườn…

- Sáng mai, khi anh Young Min trở về… - Tuyên thoáng chần chừ như đang

đắn đo, suy nghĩ - …Tôi sẽ mang Yên Thứ giao cho ảnh… Có lẽ, phải đợi

đến lúc đó thì con vật kia mới biến mất.

- Chỉ sợ… chúng ta không đủ hoa để cầm cự đến lúc đó…

- Người nhà anh ấy đã nói, Young Min sẽ trở về nội trong tối nay hoặc sáng mai…

- Nhưng Tiểu Vương Gia, còn con bé… – Lão Hùng thận trọng chỉ tay về phía Yên Thứ - Nó hình như đang phát sáng?

Cơ thể cô bé lúc này quả thật đang được bao phủ bởi một tầng sáng mỏng màu xanh tím, thứ vốn biểu trưng cho quyền lực… Tuyên nhíu mày nhìn đứa

trẻ, trong tích tắc liền hiểu ra mọi chuyện. Yên Thứ là con gái của

Young Min nên đương nhiên sẽ được thừa hưởng một ít quyền lực từ anh ấy. Bây giờ, cơ thể nó đang phải dồn sức chống trả lại sự kích thích do

loài hoa vàng mang lại nên quyền lực kia mới có cơ hội phát sáng. Điều

này cũng không có gì đáng ngại.

- Trông ngài hình như không được khỏe. – Ông già bắt đầu chuyển sang quan sát gương mặt anh.

- Tôi lúc nào mà chẳng vậy. – Tuyên trả lời cho có lệ.

Thật ra anh cũng thấy cơ thể lúc này có hơi yếu hơn bình thường một chút.

Nhưng cảm giác đó dường như chỉ phớt qua. Hoàn toàn không đáng bận tâm

tới. Nhữn


Disneyland 1972 Love the old s