Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tha Thứ

Tha Thứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327153

Bình chọn: 8.00/10/715 lượt.

như dao cứa. Tuy lòng

căm hận đã vơi đi hơn nửa nhưng sự trong trắng của Yên Nhi, dù nói thế

nào vẫn là bị anh trai Tuyên cướp đoạt.

- Em đang nói gì vậy? – Young Min tiếp tục mở to mắt – Anh và Yên Nhi, làm sao…có con với nhau được?

- Đêm đó, hai người ở trong phòng…. Chẳng phải đã…??

- Lài ai đã nói với em chuyện đó?

Hai anh em bất giác nhìn nhau rồi cùng lúc chìm vào yên lặng.

- Ngày hôm đó, sau khi để cô ấy chứng kiến cảnh Đông Sành bị hành hạ, tâm trạng Yên Nhi rất hoảng loạn. – Young Min một tay chống hông, một tay

gãi đầu nhớ lại – Anh thấy lo nên đã đưa cổ vào phòng làm việc… Mọi thứ

lúc đầu chỉ xuất phát từ ý muốn vỗ về cô ấy một chút. Thật không ngờ bản thân lại bị sự tiếp xúc kia hấp dẫn… Nhưng Yên Nhi phản ứng quá dữ dội. Cổ hết khóc lại tìm cách tự sát. Làm anh hối hận, chỉ còn cách bỏ cuộc.

- Nhưng…nhưng cô người làm đã nói…Hai người cả đêm không rời khỏi đó... - Tuyên lắp bắp hỏi lại.

- Vì trong phòng làm việc của anh vốn có một cánh cửa khác. – Young Min

nóng nảy đáp – Yên Nhi cứ một mực đòi về nhà. Mà anh lại không thể để

mọi người nhìn thấy cổ bước ra khỏi phòng trong tình trạng đó…Cả đêm anh ở trong phòng suy nghĩ, không biết em sẽ phản ứng thế nào khi nghe

chuyện này nên trời vừa sáng liền chạy đến …Tuyên…Tuyên!!!!!!

Cách chỗ anh đứng mấy bước chân, người em trai ốm yếu vừa ngã khuỵu xuống

đất, miệng nôn ra đầy máu. Lồng ngực anh cuộn lên từng cơn, như muốn dồn sức tống ra thứ gì đó. Bản thân Tuyên cũng hy vọng cơn ho này có thể

khiến mọi tim gan phèo phổi đều phun ra hết. Để anh xem, chúng cuối cùng là tim gan người hay của một loài lang sói.

- Anh thật sự không làm gì cô ấy…???? - Tuyên khốn khổ bật khóc như một

đứa trẻ - …Anh nói mình không làm gì cô ấy thật ư?...Tại sao lại có thể

như vậy? Tại sao ngay từ đầu không nói cho em biết…?

- Khi đó là vì anh sợ em sẽ nổi giận, không cho mình gặp Yên Nhi nữa. Ai

biết được tự em lại nghĩ ra những chuyện…những chuyện…vô lý như vậy...

Bốn năm trước, khi nhìn thấy hai người họ đứng đôi co trước cửa, Tuyên cứ

tưởng là do anh Chín đưa Yên Nhi về nhà. Nào ngờ sự việc xảy ra lại

hoàn toàn khác biệt. Cô ấy đã quay về trong đêm, sau đó bị anh dùng sự

hung hăng của mình chiếm đoạt. Thái độ phản kháng và những tiếng nức nở

mà Tuyên vẫn luôn tạ ơn trời vì chỉ là mơ ấy thì ra là sự thật. Người

anh luôn mắng nhiếc và chỉ chực xông đến giết chết hóa ra lại chính là

bản thân Tuyên chứ không phải ai khác.

- Tại sao lại tồn tại hiểu lầm to lớn thế này? – Young Min mím môi, ôm lấy em trai mình – Giữa hai người xảy ra chuyện gì thế?

- Yên Thứ là con gái em…là con gái em thật sao? – Tuyên khó tin, run run

hỏi lại – Anh nói đi…Con bé có thật là con em hay không?

- Nếu đứa trẻ này do Yên Nhi sinh ra… - Anh trai anh đau đớn gật đầu - …Thì chỉ em mới có thể là ba của nó.

ÌNH ÌNH ÌNH

Trần nhà đột ngột vang lên những tiếng động lớn khiến vài mẩu gạch vữa thi

nhau rơi xuống đất. Con rồng lớn trong vườn đang gầm to đầy giận dữ.

Chiếc đuôi khổng lồ liên tục đập lên mái nhà từng đợt. Ánh mắt nghiêm

nghị của nó nhìn thẳng về phía Tuyên. Vẻ mặt lạnh lùng như muốn thay cho lời oán trách. Thân mình dài hơn hai mươi mét, đỏ rực sắc máu đang uốn

lượn giữa trời như rắn.

- Con vật đó từ đâu chui ra thế?

- Nó đến để bắt em đền tội. – Tuyên vẫn không thể ngừng thổ huyết.

Nước trong hồ đang theo những chuyển động của con vật mà bay vút lên cao,

sau đó rào rào rơi xuống mái nhà. Tiếng rơi mạnh mẽ và dữ dội đến nổi có cảm giác sắp xuyên thủng. Khung cảnh bên ngoài càng lúc càng trở nên mờ mịt.

- Vì nghĩ đứa trẻ đó là con anh mà em đã quyết định trục xuất Yên Nhi sao?– Young Min gồng mình đỡ lấy người anh.

- Không, không… - Tuyên khó nhọc lắc đầu - …Sợi dây chuyền đeo trên cổ cô ấy làm em nhầm lẫn. Em tưởng…người Yên Nhi yêu là anh.

- Thằng ngốc. – Mặt mày Young Min như tím tái – Nếu Yên Nhi thật sự yêu

anh thì cô ấy đâu cần vừa thấy anh đã tìm cách lẩn trốn như người ta

thấy quỷ?

- Anh Young Min, xin hãy cứu con bé…xin hãy cứu con gái em với … - Ngón

tay Tuyên run run chỉ về phía chiếc giường - …Chính tay em đã hạ độc nó

mất rồi…

Tối hôm qua, anh cứ nghĩ Yên Thứ chỉ có thể dị ứng với một loại hoa duy

nhất do được di truyền từ mẹ. Kết quả, Tuyên không chút đắn đo, đã tự

tay ép nó dùng liên tiếp bốn bông hoa màu đỏ. Nếu sự thật đúng như Tuyên dự đoán thì con gái anh đáng lý đã tỉnh dậy từ lâu rồi. Đằng này, đằng

này…

Nó rõ ràng chịu ảnh hưởng từ Tuyên, dị ứng loại hoa màu đỏ. Và việc Yên Thứ còn sống được đến bây giờ đã là một kỳ tích.

ÌNH ÌNH ÌNH

Con rồng ở ngoài kia vẫn không thôi đập phá, làm gió xoáy nổi lên cuồn

cuộn. Mặt đất dưới chân họ dường như cũng bắt đầu rung chuyển.

- Con bé lạnh quá! – Young Min sốt sắng sờ khắp người đứa trẻ – Anh nghĩ

chúng ta nên nhờ ba …Còn nơi này, cũng không ở lâu được.

Lão Trung Vương cẩn thận xem xét tình trạng Yên Thứ rất lâu. Cặp mắt đục

màu nâu xám càng lúc càng nheo lại thành hai khe dài nhỏ hẹp. Trông mặt

ông không giống người chưa tìm ra cách giải quyết mà chỉ không biết nên