Tha Thứ

Tha Thứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327352

Bình chọn: 8.5.00/10/735 lượt.

lớn lại càng

giống ba, muốn yêu thương và bảo vệ mẹ nó. Còn Yên Thứ…con bé dường như

cũng thừa hưởng từ Yên Nhi rất nhiều thứ. Sự ngoan hiền của nó dễ dàng

tóm lấy Tuyên, hệt như vẻ dịu dàng nơi Yên Nhi ngày trước.

Mỗi lần được con bé yếu ớt vòng tay quanh cổ hoặc ngả đầu lên vai là lòng

anh lại dâng tràn hạnh phúc. Tuyên bỏ đi lâu như vậy, không biết lão

Hùng chăm sóc nó có tốt không? Anh không muốn để thiên thần bé nhỏ ấy

phải rơi thêm giọt lệ nào nữa. Phải nhanh chóng quay về tìm nó thôi…

- Con bé thế nào? – Tuyên sốt sắng nhìn khắp phòng - Có quấy khóc hay không?

- Thưa không.- Lão Hùng nhanh chóng trả lời - Nó chỉ dùng mấy bông hoa rồi ngủ tới bây giờ.

- Ngủ tới bây giờ?

Thông tin làm anh có chút kinh ngạc. Chuyện này hình như không được ổn.

Đẩy nhẹ cánh cửa dẫn vào phòng ngủ, Tuyên thấy Thứ trông như con búp bê

nhỏ. Cái giường quả thật rất lớn so với con bé. Nó đang ngủ, người quấn

trong cái mền trước giờ chỉ mình Tuyên sử dụng, tay ôm con búp bê vải do Yên Nhi làm.

Chậm rãi ngồi xuống cạnh Yên Thứ, anh mới nhận ra trán cô bé vã đầy mồ hôi.

Đưa tay sờ thử thì phát hiện cơ thể đang nóng ấm khác thường. Chẳng lẽ

là phát bệnh?

- Thứ, nghe chú không? – Tuyên khẽ lay con bé – Con không khỏe chỗ nào?

Nó không trả lời mà chỉ rên rỉ vài tiếng. Trong lồng ngực hình như phát ra tiếng lục khục. Tình trạng đó khiến anh nhớ đến lần dị ứng của Yên Nhi. Chạy ra phòng khách xem thử thì phát hiện đĩa hoa đặt trên bàn có rất

nhiều màu sắc. Lão Hùng nói Yên Thứ đã dùng thử vài bông. Như vậy, rất

có thể là nó đã vô tình hít phải thứ hoa vàng mà mẹ mình dị ứng.

Anh Chín vốn mang trong người dòng máu thuần chủng nên không bị dị ứng với

bất kỳ loại hoa nào. Chỉ có Yên Nhi là không sử dùng loại màu vàng được. Mà Yên Thứ lại là con của họ nên chắc chắn…

Đĩa hoa hẳn là do một người mới chứ không phải lão Hùng chuẩn bị. Hắn không quan tâm đến chuyện dị ứng của con bé đã đành, lại còn để ở đây loại

hoa màu đỏ, thứ dễ dàng khiến cho Tuyên nghẹt thở. Nhưng cũng may, vì đó chính là “thần dược” mà đứa trẻ trong kia đang cần. Sau khi chữa trị

xong cho cô cháu gái, Tuyên nhất định phải đến “giáo huấn” kẻ ngu ngốc

mang đĩa hoa này đặt vào phòng một trận.

- Thứ, mau hít thật sâu – Anh nhẹ nhàng đỡ con bé, tay giúp nó cầm bông hoa kê sát vào mũi – Nghe lời chú đi.

Yên Thứ trong lúc mơ màng vẫn ra sức làm theo. Hai cánh mũi run run. Vầng trán tiếp tục túa mồ hôi ướt đẫm.

- Ngoan lắm. Hít nữa đi. Thật sâu vào... – Tuyên dịu giọng động viên, tay vẫn không ngừng xoa lưng nó nhè nhẹ.

Đứa trẻ này là thứ duy nhất Yên Nhi để lại. Linh hồn nó, theo một cách nào

đó, đã gắn với anh thành một thể khó rời. Mối liên hệ đó khăng khít đến

nỗi, Tuyên có cảm giác mình sẽ không thể sống nổi nếu để vuột mất.

Trời càng lúc càng tối mịch.

Yên Thứ lúc này vẫn chưa thể tỉnh dậy. Hơi thở càng lúc càng chậm và nặng

nề hơn trước. Tuyên nghĩ vì nó đã dùng khá nhiều hoa vàng nên tiếp tục

mang đến vài bông hoa màu đỏ khác. Lúc đầu, con bé có vẻ nhăn nhó nhưng

khi nghe được giọng nói của anh thì bỗng tỏ ra cam chịu. Bờ mi đọng nước hơi run khi cố hít thêm những bông hoa màu đỏ rồi tiếp tục chìm sâu vào giấc ngủ.

Tuyên thở dài nằm vắt tay lên trán chờ đợi. Đầu anh đang mãi suy nghĩ về rất

nhiều chuyện. Những việc Yên Vũ đã làm khiến lòng Tuyên sôi sục, chỉ

muốn một mạch đem sự thật vạch trần. Nhưng bây giờ bình tâm suy nghĩ lại mới thấy đó là một việc làm chẳng mang đến chút lợi ích. Anh Young Min

đang có một cuộc sống hạnh phúc, bên người phụ nữ mà anh cho là Yên Nhi. Họ đã cùng nhau sinh ra một đứa con trai khỏe mạnh. Nếu nay, người vợ

hiền, người mẹ tốt ấy đột nhiên trở thành kẻ giả mạo, lừa gạt thì cả nhà họ thật khó lòng sống yên ổn. Chưa kể anh Chín còn có thể quay sang

muốn tranh giành Yên Thứ với Tuyên. Chi bằng chấp nhận việc anh ấy mãi

mãi không biết đến sự tồn tại của nó?

Nghĩ đến đây, anh lại đột ngột nhíu mày, lấy tay xoa trán. Những lý do vừa

nêu ra hình như vẫn chưa phải là điều cốt lõi. Trái tim Tuyên hình như

vẫn đang cố lên tiếng giải thích một điều gì đó. Ý nghĩ không nên phá

hỏng cuộc sống hạnh phúc của Yên Vũ có vẻ xuất phát từ trái tim anh, từ

sự quan tâm mà Tuyên dành cho cô bé chứ không phải bất kỳ thói ích kỷ

nào. Nó là đứa em gái mà Yên Nhi suốt đời luôn muốn tìm cách che chở,

bảo vệ. Anh yêu cô như vậy, không biết từ bao giờ cũng bắt đầu quan tâm

đến con bé.

Chỉ cần nghĩ đến Yên Nhi sẽ đau khổ thế nào khi biết em mình gặp phải bất

hạnh thì trái tim Tuyên lại chùng xuống. Anh không thể làm gì mà không

nghĩ đến cảm giác của Yên Nhi, dù là lúc cô còn sống hay đã chết. Tuyên

biết Nhi yêu thương Vũ. Và anh cũng biết việc bắt con bé trả giá cũng

không thể mang Yên Nhi trở lại. Người đáng gánh chịu tất cả mọi tội lỗi

đáng lẽ chỉ có mình anh. Một mình anh mà thôi.

Nhưng còn con rồng? Tại sao sau khi làm sáng tỏ mọi chuyện mà nó vẫn còn tồn

tại, nhởn nhơ ăn gần hết phân nửa số hoa trong vườn? Qua ô cửa sổ, Tuyên vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng hình ảnh con vật ấy đang lục tung mấy

bụi hoa


The Soda Pop