thế…
- Lee Young Min lúc đó ở chỗ nào?
Trên gương mặt anh lúc này chỉ là những nếp nhăn chồng chéo. Bàn tay vốn
dùng để nắm lấy cạnh bàn giờ bấu chặt trước ngực. Tay còn lại thì vất vả chống đỡ cho cơ thể không đổ gục xuống. Tuyên bắt đầu thở hồng hộc và
phát ra những tiếng rên rỉ. Nghe giống với tiếng kêu của một con vật
đang giẫy chết hơn là một con người.
- Cửu Vương Gia ở ngoài, khăng khăng đòi gặp ngài nhưng tôi không cho.
Sau đó, tôi nói với ngài ấy vị trí cô Yên Nhi được đưa đến hạ giới nên
Cửu Vương Gia đã vội vã rời khỏi. Còn cô Yên Nhi ở trong phòng trò
chuyện với em gái được một lúc thì trưa đến. Tôi cho người tách họ ra,
lén phun ít thuốc lên người cô ấy rồi để Nguyên Vũ đưa cổ xuống trần
giới.
- Ông đã không cho Yên Nhi biết việc cô ấy sẽ không bị mất trí nhớ? –
Miệng anh suýt nữa thì trở thành lắp bắp, cánh mũi đỏ phập phồng vì khó
hít thở – Ông nói…cổ không biết việc mình sẽ được bình an?
- Dạ. Vì tôi cho rằng lời dặn của Tiểu Vương Gia là để phòng trường hợp
bị cô Yên Nhi hỏi tới. Nhưng lúc đó, cổ sợ hãi và khóc lóc nhiều đến nỗi chẳng còn biết việc gì khác. Hành động của tôi lại vô cùng cẩn thận nên thần không biết mà quỷ cũng chẳng hay.
- …
Không có câu trả lời mà chỉ là tiếng khóc rống đang lớn lên từng phút một.
Thần Tuyên bắt đầu phát run. Miệng anh liên tục há ra vì cảm giác đau
đớn. Nửa thân trên căng cứng và không ngừng co giật. Xen lẫn trong những lời lẩm bẩm như điên dại là tiếng ho lục khục quen thuộc. Chảy ra từ
hai hốc mắt là dòng nước trắng, hòa cùng máu tươi đang rỉ xuống từ khóe
miệng.
Mọi lý lẽ cuối cùng cũng bị dồn đến đường cùng, không còn chút hy vọng nào nữa.
Yên Nhi đã ra đi vĩnh viễn…
Chỉ mới trong buổi sáng hôm nay…Khi mà Tuyên đang bình thản giới thiệu cán
cân tội ác cho mọi người…Khi lý trí anh vẫn an tâm rằng cô được sống
hạnh phúc…
Bốn năm qua, trong khi Yên Nhi mòn mỏi chờ đợi dưới địa ngục thì Tuyên lại
thảnh thơi ăn ngủ. Chỉ vì một câu nói lúc tức giận mà tiệt hết cơ hội
sống của cô ấy.
Nếu năm xưa, anh không hù dọa bọn người bên dưới bằng hình phạt dưới địa
ngục thì có lẽ họ đã không che giấu chuyện Yên Vũ. Nếu được biết cô ta
bị anh Young Min giải đến đây, có lẽ anh đã tìm cách khuyên ngăn hoặc tệ nhất cũng không để cô ta sống một mình dưới địa ngục. Nếu có cơ hội gặp Yên Vũ, Tuyên có lẽ đã sớm nhận ra đó chính là Yên Nhi...Và nếu nhận ra được Yên Nhi, anh có lẽ...có lẽ đã...
- Em điên rồi…- Tuyên bị sặc vì hít phải máu của chính mình - Thật sự điên rồi…
Giữa hai con đường, một trở nên điên dại và một bị sự buồn chán hành hạ thì
có gì khác biệt? Cô ấy không lý gì phải đổi chỗ cùng Yên Vũ. Đó là chưa
kể việc Yên Nhi rất yêu thương đứa con. Bản năng của một người mẹ chắc
chắn phải ngăn cô làm việc tàn ác với nó như thế. Nhi không thể vì em
gái mà để con mình phải sinh ra và lớn lên dưới địa ngục, tuyệt đối
không thể…
- TRIỆU YÊN NHI !!!!!!!!!!!!– Anh vừa nghĩ đến đó đã đột ngột gào lớn – CUỐI CÙNG THÌ EM LÀ ĐỨA NGU NGỐC HAY ÁC ĐỘC ?!?!?!?!?
Những lời này được phát ra giống như một tiếng gầm, một tiếng gầm chứa đầy
thái độ xót xa cùng căm phẫn. Dù lý do có là gì thì hành động của cô
cũng thật ích kỷ. Tuyên cảm thấy giới hạn chịu đựng của mình đã lên tới
cực điểm. Giờ phút này, anh chỉ muốn đánh chết Yên Nhi, muốn lớn tiếng
la mắng cô dù điều đó đã không còn có thể.
Tuyên không biết tại sao một cô gái với vẻ ngoài hiền lành, yếu ớt như vậy
lại có thể khiến người ta sống chết không yên thế này. Dù là lúc cô vẫn
còn tồn tại hay hoàn toàn biến mất, Yên Nhi bao giờ cũng có cách hành hạ trái tim anh, tra tấn nó trong sự lạnh lùng, tàn nhẫn. Người phụ nữ đó
thật sự không biết nghĩ đến điều gì khác ngoài em gái mình sao?
- Tiểu Vương Gia…Tiểu Vương Gia… – Lão Hùng rụt rè tìm cách khuyên nhủ –
Ngài nên chú ý đến sức khỏe của mình và…đứa nhỏ….Nó… nó hình như cũng
mệt rồi.
Dưới gầm bàn, Yên Thứ sau một hồi mải mê chơi cùng con búp bê vải đã
thản nhiên tựa đầu vào chân Tuyên mà ngủ. Con bé cả ngày hết khóc lóc
lại theo anh đi chỗ này chỗ nọ, nếu không mệt mỏi thì cũng thật khó
hiểu. Khổ tâm tìm mọi cách để được nhìn thấy con gái Yên Nhi, Tuyên nằm
mơ cũng không ngờ đứa trẻ ấy lại đang ở sờ sờ trước mắt.
Mọi việc rành rành ra đấy mà bản thân anh cứ một mực tìm cách bác bỏ. Tuyên chưa từng tin trên đời lại có thứ tình chị em nào mù quáng đến vậy. Anh cũng mãi mãi không ngờ tới việc Yên Nhi lại có thể vì Yên Vũ mà hy sinh tất cả. Tổn hại bản thân cô đã đành. Đằng này còn hủy diệt luôn tương
lai của đứa trẻ. Thật ra cô ấy bị điên hay không cần đến con mình nữa?
Chiếc áo khoác con bé mặc trên người, giờ phút này rất xộc xệch. Một bên vai
gần như lộ hẳn ra ngoài, để lộ cơ thể ốm yếu. Bàn tay Tuyên run cầm cập
khi cố nhích về phía Yên Thứ. Việc chạm vào nó lúc này không biết sao
lại trở nên vô cùng khó nhọc.
Con bé là con gái Yên Nhi… Là đứa trẻ mà đêm nào anh cũng nghĩ đến…
Nhưng chao ôi, bản thân Tuyên đã làm gì nó thế này?
Nước mắt anh không ngớt lăn ra, liên tiếp rơi xuống gương mặt cô bé từng
giọt. Tuyên cố
