iệt. – Cô khoan khoái hít sâu, trên mặt lộ vẻ thỏa mãn – Cảm giác vừa thanh thản lại vừa nhẹ nhõm.
- Có thanh thản và nhẹ nhõm như việc để chị gái thay mình chết mòn dưới
địa ngục không? – Tuyên chậm rãi hít sâu, như thể đang hy vọng những
giọt lệ trên khóe mắt cũng có thể theo đó mà chảy ngược vào lòng.
Bàn tay co thành đấm của anh lúc này có thể hù chết những người đang có
mặt, đặc biệt là cô gái mặc áo đỏ. Yên Nhi từ lúc đặt chân xuống Trung
giới đã dị ứng với loại hoa này. Bản thân cô ấy cũng từng có lần vì nó
mà khốn khổ. Làm sao có thể dửng dưng ngồi sử dụng như thế được?
- Em đang nói gì? – Người phụ nữ bất ngờ để lộ vài tia thảng thốt - Chị nghe mà không hiểu
- Bái phục, bái phục ...–Tuyên nhăn mặt chắp tay, thái độ vừa mỉa mai lại vừa như sắp mếu - …Xin vạn phần bái phục.
Cõi lòng anh lúc này đã chán nản cực độ. Bốn năm trời vật vã với ý nghĩ,
những đau đớn này ít nhất cũng đổi được việc người con gái mình yêu sẽ
sống hạnh phúc. Thật không ngờ, chút niềm tin mong manh ấy cũng bị chính em gái cô đập nát.
Còn Yên Nhi…Yên Nhi của Tuyên lại phải vì cô ta và người yêu mà chịu giày
vò tinh thần trong suốt bốn năm trời, trong chính cái địa ngục do anh
cai quản. Thử hỏi trên đời còn có việc gì “hạnh phúc” hơn nữa?
- Trăm tính ngàn tính cũng không lường hết được mọi chuyện… – Hai tròng
mắt đỏ rực của anh lộ ra vẻ tiếc rẻ – Chị chắc không nghĩ tới việc ba
từng nói với em, cái thai lúc đó là một đứa bé gái nhỉ?
Bấy giờ trong phòng không hề có gió, nhưng người phụ nữ kia lại khẽ run.
- Đừng ngạc nhiên như vậy. Em biết là chị cũng giống em, chẳng hiểu tại
sao giới tính của nó lại có thể thay đổi xoành xoạch như thế này. Nhưng
anh Young Min thì khác. Ảnh hiểu biết sâu rộng, lại thường xuyên trò
chuyện cùng ba nên chắc giải thích được. – Cả người Tuyên phát run vì
phải đè nén thứ âm thanh khúc khích đang tìm cách phát ra nơi cửa miệng, hai bàn tay khổ sở vò rối mái tóc – Trường hợp tệ nhất, chúng ta có thể mời ba đến đây giảng giải cho cùng mở mang tầm mắt. Chị nghĩ anh Chín
có tin những lời ba nói hay không?
Tiếng cười của anh như điên dại. Dáng bộ khốn khổ chẳng khác kẻ loạn trí,
hoàn toàn đánh mất khả năng tự chủ. Hai người chăm chú nhìn nhau rất
lâu, lâu đến nỗi đủ để nhận ra từng biến đổi nhỏ trên mặt kẻ đối diện.
- Việc giả bộ là một người bị mất trí nhớ, đầu óc không bình thường có
phải vất vả với chị lắm không? Nhưng bệnh tình xem ra không nặng nên mới hồi phục nhanh như vậy. – Những giọt nước mắt đau đớn cuối cùng cũng có cơ hội lăn ra khi Tuyên bật cười, mái đầu hơi nghiêng ngã – Đáng tiếc,
lúc cho người đưa chị xuống hạ giới, em đã hướng dẫn và căn dặn kỹ họ
không được để tình trạng này xảy ra. Chị nghĩ anh Young Min sẽ nói gì
khi biết vợ mình không hề quên mà chỉ đang đóng kịch?
- Đừng nói nữa. – Cô gái bất ngờ lớn giọng – Tất cả lui ra ngoài. Nhanh lên!
Hai người đàn ông đang đứng gác cửa vừa nghe xong đã cúi gập người rồi quay bước. Không khí căng thẳng bắt đầu vang lên những tiếng nức nở khi
người phụ nữ thời thượng chấp nhận giở bỏ lớp mặt nạ. Thần Tuyên chỉ
bằng mấy câu đơn giản đã có thể lật tẩy sự giả tạo kéo dài của cô ta.
Nhưng kết quả thu được lại chẳng hề hả hê mà chỉ có đau đớn đến tê dại.
Yên Vũ khốn khổ lấy tay ôm mặt rồi oằn người trên ghế, miệng nức nở:
- Anh Tuyên, hãy tha thứ cho em…
- Chị à, chẳng lẽ bước qua cánh cổng ấy lại khiến bệnh điên loạn của chị
trầm trọng như vậy? – Người đàn ông mở miệng châm chích mà thấy mắt mình như nhòe đi - …Em là em trai của chồng chị đây mà…
- Đủ rồi, Thần Tuyên… - Yên Vũ ngước mặt khóc thét – Em xin anh đừng tiếp tục đay nghiến nữa…
- Cô không có tư cách cầu xin tôi điều gì cả. – Anh lạnh lùng để cho cảm
giác mất mát từ từ gậm nhấm - Kể từ lúc hai người cùng nhau thực hiện
cuộc hoán đổi ngu xuẩn đó, giữa chúng ta đã không còn bất cứ mối quan hệ nào hết.
- Thần Tuyên, kỳ thật bốn năm qua, em chưa từng có phút nào sống yên ổn…Anh phải tin em…
- Tôi luôn tự hỏi, trái tim cô rốt cuộc là bằng xương bằng thịt hay chỉ
toàn đất cát? – Tuyên xúc động đập hai tay xuống bàn, cả người chồm hẳn
về phía Yên Vũ – Trong chỗ này của cô… - Anh lấy tay, tự chỉ liên tục
mấy cái vào đầu – …có từng nghĩ được cái gì khác ngoài bản thân không,
HẢ ???????????????
- Không phải đâu anh Tuyên. – Yên Vũ điên cuồng giải thích – Toàn bộ
câu chuyện là cả một quá trình. Anh nghe em giải thích rồi muốn mắng
chử.i gì cũng được.
- Giải thích????…Cô nghĩ lời nói của mình còn giá trị với tôi sao? Thật
nực cười! Ha ha ha… - Người đàn ông bất ngờ ngửa cổ lên trời cười lớn -
Cứ để dành hơi sức mà giải thích cùng chồng cô đi!
- KHÔNG!!!!!!!!!!!!! Xin anh, xin anh đừng đem chuyện này nói với anh ấy. Em biết mình là kẻ có tội. Nhưng còn Song Joo, nó chỉ là một đứa trẻ…
- Đừng lôi thằng nhóc đó ra uy hiếp tôi. Bản chất con người cô không bao
giờ thay đổi. Lúc nào cũng chỉ biết viện cớ, đòi hỏi người khác phải vì
mình. Yên Nhi có thể vì cô mà không tiếc tính mạng. Còn tôi, tôi có thể
vì cô ấy mà làm ra những chuyện vô lương tâ
