ai cánh tay trắng nõn giữa
không trung nhưng vẫn không cách nào chạm tới được con rồng. Còn huyết
long thì chỉ lăm lăm phun khí nóng vào mặt Tuyên một cách đầy phẫn nộ.
Hóa ra, con vật đại diện cho nỗi oan uất này là có thật, và người sở hữu
khả năng lôi nó ra khỏi giấc ngủ đằng đẳng lại chính là cô cháu gái đã
sống bốn năm dưới địa ngục của anh. Vì không biết nguyên nhân khiến
Young Min đưa Yên Vũ xuống địa ngục là gì nên Tuyên tạm thời vẫn chưa
tìm ra cách giải quyết.
Có điều, nỗi uất ức mà đứa trẻ này cùng mẹ nó phải chịu hẳn rất khủng
khiếp nên linh vật mới có thể vừa xuất hiện đã mang hình hài to lớn như
vậy. Theo truyền thuyết thì con vật ấy ban đầu chỉ có kích thước như một chú thằn lằn. Mỗi bông hoa nuốt vào sẽ khiến cơ thể nó dài và to thêm
bốn hoặc năm phân. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng mấy chốc sẽ giẫm nát
cả Trung giới của Tuyên mất.
Tiếng gầm lớn vang lên khi con rồng quyết định tháo xoắn bay khỏi người
Tuyên. Nó chẳng buồn đi đâu xa mà chỉ lao đến ăn ngấu nghiến một bụi hoa gần nhất. Mỗi lần ăn là mỗi lần bộ vảy đỏ rực lại ánh lên sáng chói.
Mỗi lần phát ra tia sáng là mỗi lần cơ thể lại tiếp tục kéo dãn và phình to đáng kể.
“Lee Young Min, cuối cùng thì anh đã gây ra oan nghiệt gì thế?”
Mặc kệ anh Chín có đang biểu diễn ở nơi quái quỷ nào thì cũng phải lập tức
lôi về. Không làm sáng tỏ những uất ức mà Yên Vũ phải gánh chịu, chưa
biết chừng Trung giới của tất cả các nước cũng bị xóa sổ. Không ai có
thể nói trước được tốc độ tăng trưởng của huyết long hết.
- Chúng ta vào nhà thôi. – Anh cẩn thận mang Yên Thứ tránh khỏi con vật bí hiểm – Ngoài này không an toàn.
Khu vườn xinh đẹp thoáng chốc trở thành bãi hoang tàn. Không gian tĩnh lặng loáng cái đã đầy tiếng gió rít và sóng vỗ. Cũng may Trung giới Việt mấy năm nay hoa mọc lên không ít. Tệ nhất cũng có thể giữ chân con vật thêm một thời gian nữa.
- Con có sao không? – Tuyên dịu dàng nhặt bỏ những chiếc lá khô trên đầu Yên Thứ rồi đưa tay chỉnh lại áo cho nó.
Nhưng…
Vật gì đó lấp lánh đang ẩn hiện sau lớp cổ áo Yên Thứ đã làm anh chú ý. Sau khi cân nhắc con bé không hề có dấu hiệu chống đối, Tuyên mới thận
trọng kéo ra một sợi dây chuyền vàng.
Sợi dây chuyền vàng của mẹ anh !?!?!?!?!?
Lần cuối cùng nhìn thấy thứ này là trên cổ Yên Nhi. Tuyên nhớ rõ lúc cô
được lão Hùng đưa ra khỏi cửa, vẫn còn đeo sợi dây chuyền lấp lánh. Tại
sao bây giờ…?
Mặt bên trong của chiếc hộp trái tim đúng là vẫn lưu giữ một bóng hình.
Nhưng hình ảnh hiện lên lại chẳng phải gương mặt đáng căm hận của anh
Young Min mà là chính anh, Sử Thần Tuyên.
- Tại sao?...Tại sao??????
Yên Thứ không thể cất giữ hình bóng Tuyên khi mà anh và nó còn chưa một lần gặp gỡ. Yên Vũ lại vì Young Min mà chết mê chết mệt. Yên Nhi càng
không… càng không yêu anh được. Điều đó hoàn toàn đi ngược với nguyên
nhân khiến Tuyên quyết định trục xuất cô bốn năm trước.
Không, không thể nào.
KHÔNG THỂ NÀO !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ngồi…ngồi xuống!- Bàn tay Tuyên có phần run rẩy khi chỉ vào cái ghế trống trước mặt.
Trong căn phòng rộng hơn mười thước là một ông già khoảng bảy mươi tuổi đang
ngồi đối diện người đàn ông trung niên mặt nổi gân xanh tím. Dưới chân
anh ta là cô bé lên bốn, ôm trong tay con búp bê vải thô kệch. Một tay
nó đang mải mê vuốt ve mái tóc dài làm bằng những sợi len lớn, tay còn
lại thì thân thiết quấn quanh ống quần người đàn ông.
- Tôi cần ông kể lại tường…tường tận sự việc hôm ấy…
- Hôm đó?...Ý ngài nói bốn năm trước?... Khi cô Yên Nhi…
- Đúng vậy. – Tuyên mất kiên nhẫn ngắt lời – Kể từ lúc ông đưa cô ấy rời khỏi căn phòng này. Chuyện gì đã xảy ra?
Trông anh cứ như một người bị dồn đến sát vách núi. Thần sợ hãi thì đang
ngông cuồng vẽ nên những hình thù quái dị trên nét mặt. Hai bàn tay cố
bấu chặt lấy cạnh bàn để chứng tỏ mình vẫn giữ được bình tĩnh chỉ càng
tố cáo tình trạng hốt hoảng của Tuyên lúc này.
- Để xem… - Lão Hùng chậm rãi gãi lông mày - …Tôi đưa cô ấy đến chỗ
Nguyên Vũ, dặn hắn đến trưa thì phải đưa cô Yên Nhi xuống trần giới. Sau đó, quay lại đây gặp ngài…
- Lần thứ hai ông rời khỏi phòng, có tận mắt nhìn thấy cô ấy bước qua cổng không?
- Thưa có. – Ông già không cần suy nghĩ đã cương quyết gật đầu – Sau khi
thay ngài truyền lệnh “không ai được nhắc đến…” – Nhận ra vẻ mặt nhăn
nhó của Tuyên, lão Hùng liền thức thời mà bỏ lửng câu nói -…Lúc ấy thì
cô Yên Vũ bị Cửu Vương Gia giải đến. Hai chị em họ vừa nhìn thấy nhau đã khóc lóc nức nở và cầu xin tôi ban cho họ một cơ hội được tâm sự lần
cuối.
- Tâm sự lần cuối? – Bốn từ ấy ngay lập tức làm anh hóa đá - …Không phải
ông định nói mình đã cho hai cô gái đó cơ hội ở một mình cùng nhau chứ?
- Chuyện này… - Lão Hùng bắt đầu tỏ ra lúng túng – Xin lỗi Tiểu Vương
Gia…Vì thấy tình cảnh cô Yên Nhi đáng thương quá nên tôi…Ngài lại nói
không được nhắc…
- Im đi! – Thần Tuyên tức giận gầm lớn.
Lão già này lại tính đem câu nói trong phút nóng giận ấy ra đày đọa anh
sao? Cả một bọn không biết phân nặng nhẹ, lại ngang nhiên giấu Tuyên
những chuyện trọng đại như