mình đối với Yên Vũ, Tuyên càng thấy buồn cười
khi con gái cô ấy bây giờ lại quấn quýt mình không dứt. Thẳng thắng mà
nói, chính ba mẹ Yên Thứ là những người mang đến cho Tuyên vô vàn bất
hạnh. Tình cảm anh dành cho họ chưa tuột dốc không phanh thì thôi. Bây
giờ còn để bản thân bị con gái họ “dụ dỗ”.
Cẩn thận chỉnh lại tư thế để Yên Thứ có thể thoải mái dựa vào vai mình,
Tuyên bỗng đâm thích việc được trở thành chỗ dựa cho nó. Ý nghĩ phải
trao trả con bé khi Young Min tìm đến khiến lòng anh không khỏi bối rối. Mong muốn chở che này vì sao lại giống nỗi khát khao ngày ấy đến vậy?
Đối thủ tranh giành hạnh phúc với anh sao cũng y hệt bốn năm trước?
Tuyên mới nghĩ đến đó liền không ngừng oán thán:
- Lee Young Min…Anh vừa sinh ra đã là một người đáng ghét…
Lúc ra đến đình, Thần Tuyên lại bắt đầu phân vân việc có nên đem chuyện về
con rồng dưới hồ kể cho Yên Thứ nghe hay không. Chẳng biết phản ứng của
con bé sẽ thế nào. Liệu có hốt hoảng rồi dần trở nên thích thú như Yên
Nhi? Hay là bất ngờ khóc thét lên rồi không muốn ở gần anh nữa? Trời ơi, từ lúc nào Tuyên đã trở thành kẻ suy nghĩ nhiều như thế?
Mỗi lần tình cảm của anh được cho đi, thứ nhận lại chỉ có đau khổ. Tuyên
không muốn vật vã bao năm, để rồi tiếp tục sa chân vào vũng lầy lần nữa. Nhưng thời gian còn lại của anh cũng không nhiều, nếu cứ tiếp tục sống
lúc này, liệu có quá hoang phí?
Lần đầu tiên sau khoảng thời gian dài tưởng chừng như vô tận, Tuyên đã quay lại với khát khao hạnh phúc. Yên Thứ, bằng một cách nào đó, đã truyền
cho anh niềm tin lớn lao rằng mình vẫn còn khả năng làm ai đó được hạnh phúc. Cô bé khiến Tuyên có cảm giác, sự tồn tại của anh mang đến cho nó thứ tình cảm ấm áp.
Người ta có thể vứt bỏ sự sống vì những việc không đâu. Nhưng đôi khi cũng vì những lý do nhỏ nhặt mà cố gắng sinh tồn. Sử Thần Tuyên chính là trường hợp như vậy. Sự xuất hiện của cô cháu gái đã mang đến một lý do, cho
anh ấy một động lực. Và kỳ thật, đối với những ai không biết tự thương
tiếc mình, phấn đấu vì hạnh phúc của người khác mới là mục đích mạnh mẽ
nhất.
Nhưng Thần Tuyên biết nói sao để không trả con lại cho Young Min? Bất cứ đứa
trẻ nào cũng mong muốn được sống bên ba mẹ ruột của nó. Việc làm ích kỷ
thế này của anh hình như rất tàn ác đối với cô bé. Có thể sau này lớn
lên, vô tình biết được đầu đuôi câu chuyện, Yên Thứ sẽ quay lại hận
Tuyên đến chết mất thôi. Bản thân anh còn không biết sống được bao lâu
nữa. Lỡ như đột ngột tắt thở, biết tìm ai chăm sóc con bé?
Không, một kẻ nhu nhược và bất tài như Tuyên không có quyền được hưởng hạnh
phúc. Mong muốn ấy là thứ không nên có ở một kẻ sắp lìa đời. Anh nên để
lại nó cho những người còn có thể sống, còn khao khát níu giữ. Bây giờ
Yên Thứ tỏ ra quyến luyến Tuyên, nhưng lấy gì chắc được lúc gặp Young
Min nó sẽ không như vậy? Mọi thứ vẫn nên quay về với vị trí của mình thì hơn.
Vì mãi nghĩ ngợi nên Tuyên không nhận ra mình đã đứng bất động bên bờ hồ
rất lâu. Yên Thứ đang lặng lẽ mút tay, còn mặt nước vốn bằng phẳng thì
bắt đầu xao động. Từng làn sóng lăn tăn nổi lên, lan nhanh từ điểm ở tâm hồ ra tứ phía. Những cơn gió dịu nhẹ lúc đầu cũng dần trở nên mạnh mẽ.
Hoa cỏ trong vườn dần ngã nghiêng, và lá khô bị cuốn bay xào xạc…
Làn nước trong xanh thoáng cuộn sóng rồi nhô lên hai cái sừng. Một con rồng vảy đỏ, to hơn cả cột nhà bất chợt từ đó bay vút lên trời theo phương
thẳng đứng. Cả người nó không biết dài bao nhiêu nhưng lấp lánh huyền
diệu. Bốn cái chân có vuốt sắc cùng hai sợi râu dài uốn lượn rất mềm
mại. Ngay sau khi phóng vọt lên khỏi mặt nước, việc đầu tiên con vật
trong huyền thoại ấy thực hiện là…lao thẳng về phía Thần Tuyên như vũ
bão.
Bất ngờ đến không kịp phản ứng, bàn chân anh chỉ kịp lùi một bước đã bị
huyết long quấn lấy. Đôi mắt rực lửa của nó chú mục vào gương mặt Tuyên
khi đầu họ chỉ còn cách nhau chưa tới một tấc. Xung quanh đó, từng màn
nước bắn lên cao do cú phóng mình của con rồng vẫn tiếp tục ào ào đổ
xuống. Lực ép cùng cơn chấn động khiến toàn thân anh lảo đảo. Nhưng
Thần Tuyên may mắn vẫn đứng vững vì đang được thân rồng siết chặt. Điều
này khiến anh thấy hoài nghi, hành động của huyết long là tấn công hay
nâng đỡ.
Hơi thở phì phì của nó chứng tỏ con vật rõ ràng đang tức giận. Nhưng vì sao ánh mắt vẫn hằn lên vẻ đau đớn? Cặp sừng cứng cáp thỉnh thoảng lại hất
ngược về sau, như muốn đe dọa sẽ một phát húc chết anh. Nhưng cuối cùng
cũng chỉ hằn học nhìn Tuyên như có biết bao điều muốn…mắng chử.i. Nước
trong hồ Long Tĩnh làm mái tóc đen quăn tít bao ngày được duỗi thẳng,
lòa xòa rũ xuống vầng trán. Anh thất thần và suýt chút thì quên cả hít
thở. Hai tay giữ Yên Thứ trong vô thức càng siết chặt hơn nữa.
Nhưng có điều, từ lúc huyết long xuất hiện cho tới nay, con bé dường như
không hề phát ra một tiếng động. Sự im lặng của nó còn đáng sợ hơn thứ
âm thanh giận dữ truyền tới từ con rồng trước mặt. Giật mình quay sang
nhìn nó, Tuyên đã suýt trợn mắt vì sự vui vẻ cùng bàn tay đang tìm cách
vươn về phía trước của Yên Thứ. Nó vung vẩy h
