hít thật sâu vì cảm giác mình không đủ không khí để thở.
Nhưng mỗi cái hít của anh lại chỉ như một tiếng nấc dài, thúc giục những dòng lệ càng chảy nhanh hơn nữa.
Ngay đến cái tên của Yên Thứ cũng làm Tuyên thấy tê tái. Có lẽ không phải
Yên Nhi muốn anh tha thứ vì sự phản bội của mình mà là hành động ngu
ngốc này. Tha thứ cho việc làm ích kỷ, không quan tâm đến cảm nhận của
người khác này của cô.
Ngoài cô em gái song sinh ấy, trong lòng Nhi liệu có còn yêu thương ai khác?
Đứa trẻ này không đáng để cô ấy bận lòng sao? Nó không phải là máu mủ
của Yên Nhi và Young Min ư? Vì cớ gì lại đối xử với con bé vô tình như
thế? Dù không nghĩ cho mình, cô cũng phải nghĩ cho tương lai của con,
cho cảm nhận của Tuyên và của ba nó chứ.
Bàn tay run rẩy trong lúc vô tình lại chạm phải mặt trong của chiếc áo. Cảm giác sần sùi khiến Tuyên có chút khó hiểu nên cố tiến vào sâu hơn. Hình thù của chúng khá đặc biệt làm anh có linh cảm đây không đơn thuần là
những vết trầy xước. Gấp rút bồng Yên Thứ lên khỏi mặt đất, Tuyên không
chút ngại ngần đã cởi ngay chiếc áo và thay cho nó một bộ đồ khác.
Hấp tấp vung tay gạt hết đống sổ sách đang để trên bàn xuống đất, anh gần
như cuống cuồng khi cố trải rộng chiếc áo về bốn phía. Ngón tay trỏ phát sáng run run dò theo từng vết rách phía trong mặt áo.
- Hãy… - Tuyên cố nghiêng người theo nhiều hướng - …Tha - thứ - cho - em…
Tha thứ?
Cô ấy mong được tha thứ?
- Chỉ vì…em…không muốn…quên anh…? Em không muốn quên anh?
Lời nhắn nhủ như lưỡi dao vô hình, đâm xuyên qua tim anh từng tấc.
Chẳng lẽ vì cho rằng quay lại hạ giới sẽ đánh mất tất cả ký ức mà Yên Nhi cam tâm chọn con đường xuống địa ngục? Chẳng lẽ chỉ vì không muốn quên
Young Min mà cô tình nguyện cùng con chết rũ trong căn phòng số 2034?
Tại sao?
Tại sao bao nỗ lực của Tuyên cũng không sánh bằng sự si mê dành cho Young
Min? Tại sao niềm hạnh phúc cuối cùng anh muốn mang đến cho cô cũng trở
thành địa ngục?
Tại sao? Tại sao lại như thế?
Ông trời đã quá bất công…Tuyên thấy không phục…không phục.
Đến khi chết, người phụ nữ ấy vẫn tiếp tục tra tấn trái tim anh. Trong thâm tâm của cô thật sự không có chỗ trống nào dành cho Tuyên cả. Còn anh
chính là thằng đàn ông ngu ngốc, thảm hại. Cả đời chỉ biết theo đuổi và
đau khổ vì một người con gái chẳng hề yêu mình. Trời xanh kia mãi mãi
cũng không cho Tuyên cơ hội nào để đối tốt với cô…Thật sự không có.
Từ đầu đến cuối đều do anh sai. Đến phương án đuổi Yên Nhi về hạ giới
cũng hỏng bét. Nếu ngay từ đầu Tuyên nói với Nhi rằng cô sẽ nhớ tất cả
thì liệu người phụ nữ ấy có lựa chọn cách này? Nếu ngay từ đầu, Tuyên
khẳng định với cô những ký ức về Young Min không bao giờ biến mất, Nhi
có lẽ đã không đồng ý thay em xuống địa ngục.
Thượng đế đối với anh cũng thật tàn nhẫn. Người để Tuyên cai quản địa ngục
nhưng lại liên tục xô linh hồn anh vào đó. Người để Tuyên tức giận vì
tình thương em ngu ngốc của Yên Nhi rồi lại biến anh thành kẻ dung túng
cho nó. Anh thà không đọc những dòng chữ ấy, thà mãi mãi lầm tưởng cô
làm thế vì em…Còn hơn phải chấp nhận nỗi đau và sự thất bại bây giờ.
- Ông giúp tôi chăm sóc nó một lát. – Tuyên thờ thẫn chuyển Yên Thứ sang cho lão Hùng.
- Ngài định đi đâu?
- Đến gặp…Triệu Yên Vũ.
- Em khỏe rồi sao? – “Yên Nhi” nhìn thấy anh thì không giấu được vẻ kinh
ngạc – Vừa nãy chị còn định cho người mang sang đó ít nhân sâm tẩm bổ.
- Làm phiền chị dâu rồi. – Tuyên ngơ ngẩn trả lời – Không biết có thể bớt chút thì giờ trò chuyện cùng em không?
Câu chữ thốt ra từ miệng anh cứ như thuộc về một ai đó.
- Em ngồi đi. – Người phụ nữ vui vẻ mời mọc – Dù sao chị cũng đang rảnh rỗi.
Trên chiếc bàn kính, nơi từng nổ ra cuộc tranh cãi nảy lửa về chuyện có liên quan đến chị em Yên Vũ, đang bày một dĩa hoa tươi đủ màu sắc.
- Nghe Young Min kể, Trung giới chỗ em rất hùng mạnh – Cô vừa nói vừa đẩy nhẹ cái dĩa về phía em chồng - Hoa mọc lên không biết bao nhiêu mà
nói. Hôm nay có muốn dùng thử vài thứ tầm thường của nhà chị không?
- Cảm ơn. – Khóe môi Tuyên hơi giật. Ánh mắt vô cảm vẫn mông lung nhìn về phía đối diện – Nhưng em không “đói”.
“Người phụ nữ này thật không phải là Yên Nhi của mình sao?”, anh bần thần tự vấn đến quên cả ngậm miệng, “Cô ấy chết thật à?”, “Yên Nhi vì Young Min mà bỏ mạng dưới địa ngục thật sao?”…
- Không đói hả? – Người chị dâu thoải mái bật cười – Còn chị thì sắp sửa
hết năng lượng rồi. Mãi trông chừng Song Joo nên chẳng có thời gian làm
gì cả…Em cũng có con nhỏ nên chắc biết. Bọn nó ở tuổi này tò mò lắm. Gặp cái gì cũng muốn vươn tay sờ thử.
Anh không nói gì mà chỉ cười cho có lệ, mắt âm thầm quan sát cô gái tên Yên Nhi trước mặt. Khi bàn tay có đeo chiếc nhẫn nạm ngọc vừa cầm lên bông
hoa vàng chói thì tâm can Tuyên lại bắt đầu chấn động. Nhưng anh đã
không còn sức lực để làm điều gì khác ngoài tiếp tục ngồi thừ ra đó, tận mắt chứng kiến người phụ nữ chậm rãi đưa bông hoa lên mũi.
- Chị thích loại màu vàng? – Chất giọng trầm ổn thường ngày đã nhuốm màu tuyệt vọng.
- Chúng có hương vị rất đặc b