đất. Cả đầu óc quay cuồng, không tỉnh táo.
- Các người…Các người…?!?!?!?!?
- Cứu… - Nhận ra là giọng Lynda, tôi lập tức lết tới và hét lớn - …CỨU VỚI !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- Không được để nó chạy thoát. – Mụ già lúc này đã khôi phục lại tư
thế, chân không ngần ngại mà đá cho tôi một phát – Con đàn bà đê tiện,
mày nghĩ có thể dễ dàng thoát khỏi đây vậy sao?
- Bà làm gì vậy? Ông ấy đã nói phải chăm sóc nó. – Lynda lập tức gắt lên.
- Con nhỏ này không hề điên. Tôi vừa thấy nó chạy ra từ mật thất. Còn ông chủ thì không rõ đi đâu rồi.
- Là bà sáng sớm lôi cổ tôi lên đây, nói đứa bé là con Cảnh Huy gì đó… - Tôi giả vờ khóc rống - …Là bà liên tục đá vào bụng tôi kia mà.
- Bà, bà…?!?!?!?!? – Tống Lynda bắt đầu lồng lộn, hai tay co thành nắm – Bà dám làm trái lời ông ấy?
- Đều do nó bịa đặt. Khi tôi lên đây thì đã… Nhìn thấy vẻ mặt bán tín bán nghi của Lynda, mụ quản gia hình như càng trở nên bực tức.
- Sao mày dám đặt điều? Không ăn đòn là không biết sợ phải không???????
Nhưng chỉ kịp đá thêm vào lưng tôi mấy cái, bà ta đã bị Lynda dùng sức xô về phía ngược lại.
- Không được - tổn - hại - đ ứa – bé! – Cô ả mím môi gằng từng tiếng – Nó - là - của - tôi.
Của mẹ nó mới đúng!
Tất cả các người đều không có tư cách nhắc tới sinh linh bé bỏng này.
Tâm hồn trong trắng của nó không thể bị tâm địa đen tối của các người
làm vấy bẩn. Tôi dù chết cũng không để điều ấy trở thành sự thật.
- Đi, chúng ta xuống dưới nhà. – Lynda khom người, xốc nách tôi khỏi sàn nhà – Tôi đưa cô đến bệnh viện, kiểm tra xem con thế nào.
- Đứng lại đó! – Bà Hồng hầm hầm đi tới, dùng tay bắt cổ tay tôi kéo lại – Chưa nói rõ việc này thì nó không được đi đâu hết.
- Tất cả mọi việc cứ chờ ông ấy về rồi nói.
- Nhưng ông chủ rất có thể đã bị nó làm gì ở trong ấy.
- Vậy thì bà tự vào đó mà kiểm tra.
- Tôi không thể. – Mụ già bứt rứt - Cô biết đó là luật mà.
- Còn tôi thì không có thời gian ở đây đôi co với bà. Nếu đứa bé có bề
gì, bà liệu mà tìm cách ăn nói với ông ấy. Bây giờ …TRÁNH
RA!!!!!!!!!!!!!!!!!
- Tôi không tránh! Cô mới là người nên biến khỏi đây sớm một chút.
Vậy là thay vì cãi cọ, hai người phụ nữ ấy lại lao vào nhau cấu xé.
Chiến trường nhanh chóng đổi từ trong phòng ra hành lang dài mà hẹp.
Giữa lúc Lynda đang ra sức bóp cổ mụ quản gia chết tiệt thì bà ta lại
tìm cách bứt tóc ả. Cả hai đều trợn mắt và gào thét đủ lời lẽ tục tĩu.
Tranh thủ chút thời gian ngắn ngủi, tôi gấp rút chạy xuống phòng khách
rồi nhấc điện thoại. Chỉ sau hai tiếng tít đã nghe thấy giọng nói trầm
ổn quen thuộc.
- H…H…Hồng Hồng… Ph…Phư…Phư…Phương….- Tôi nói mà như nuốt chữ - ... Hồng Phương…
- Yên Nhi? Em đang ở đâu? – Đầu dây bên kia lập tức trở nên sốt sắng – Chuyện gì xảy ra hả?
- Hắn…có chuyện…xung quanh…tay chân…cô Cát Nhã…thanh sắt… - Lời lẽ cứ
thế tuôn ra mà không tuân theo bất cứ trật tự ý nghĩa nào - …Cảnh
Huy…hôn mê…con gái hắn…
- Được rồi, được rồi. – Anh ấy bình tĩnh ra chỉ thị – Em tìm một chỗ kín đáo rồi im lặng ở đó chờ anh. Không có việc gì phải sợ. Rõ chưa?
- …
Còn chưa kịp trả lời thì từ phía sau bỗng truyền tới một tiếng va chạm
lớn. Tôi giật bắn mình, vội ngoái đầu lại thì thấy hai thi thể đang nằm
nên mặt đất. Bốn con mắt trợn ngược cùng với vũng máu tươi đang lan
nhanh trên sàn nhà lập tức khiến thần hồn thần vía đua nhau bỏ trốn.
- Lynda, Lynda…!!!!!!!!!
Cô ả không thể chết như lão Phạm Sỹ Nguyên được. Hai người họ không thể
xô đẩy nhau một hồi rồi rớt xuống lầu như thế. Tôi còn muốn gặp lại anh
ấy, muốn con mình sinh ra được nhìn thấy mặt ba.
- Mày chạy không thoát đâu. – Mụ quản gia cười sằng sặc – Tao đã bấm chuông báo động rồi. Tay chân ông chủ sắp…sắp….
Và như để phụ họa thêm cho lời thông báo của mụ, những tiếng đập cửa ồn
ào bắt đầu vang lên không ngớt. Phạm Sỹ Nguyên quả nhiên đã sắp xếp cho
bọn tay sai ẩn mình xung quanh nơi này. Trong cái đêm Yên Nhi bị Đông
Sành cưỡng hiếp, dù con bé có la hét và cầu cứu thế nào cũng không có
người xuất hiện là điều dễ hiểu. Toàn khu vực đều là người của hắn. Khi
chấp nhận để Cảnh Huy cứu mình, hắn đã quyết định tiến hành kế hoạch
theo một hướng khác, để mình phải sống và hứng chịu tất cả đau khổ.
Tìm một chỗ kín đáo rồi im lặng ở đó chờ anh.
Tôi hoang mang ôm lấy bụng mình, cố tập trung nhìn hết tứ phía. Biết
tìm đâu ra một vị trí an toàn để chờ Hồng Phương tới? Khi bọn người
ngoài cửa xông vào, liệu chúng có đem mẹ con tôi ra hành hạ để phục thù
cho ông chủ?
Không, tôi không thể chết.
Cuống cuồng mở ra một cánh cửa tủ dưới vòi nước, tôi nhanh chóng thu
người chui hẳn vào đó. Tủ khá rộng, lại có để nhiều khăn lông. Sau vài
giây bất động, tôi quyết định đem hết chồng khăn đó xếp thành hàng dài
sát cánh cửa. Hy vọng khi có người mở ra, sẽ chỉ nhìn thấy chúng mà
không nhận ra mình.
ẦM !!!!!!!!!
Cánh cửa gỗ bị phá tung, bắt đầu cho hàng chục bước chân rầm rập kéo
vào. Chúng vừa đi vừa chử.i, cùng chia nhau tản ra nhiều hướng. Thỉnh
thoảng lại vang lên tiếng kim loại va vào đồ đạc. Tôi không dám thở mạnh vì sợ bọn bên ngoài có
