thể nghe thấy. Vầng trán ướt đẫm mồ hôi vì căng
thẳng. Từ chỗ Hồng Phương đến đây không biết mất bao lâu. Anh ấy sẽ đi
một mình hay còn gọi thêm các đồng sự khác? Liệu rằng họ có thể chống cự nỗi với đám người hung hăng ở đây không?
Không khí như cũng tản mát hơi thở lạnh lẽo từ chúng. Và ký ức kinh
hoàng về vụ hiếp dâm tập thể lại bắt đầu tra tấn tôi từng đợt. Hai hàm
răng cố tình cắn chặt không biết vì sao vẫn cứ va vào nhau cộp cộp.
Không gian trong tủ rất ngột ngạt nhưng cơ thể tôi lại liên tục run rẩy. Tôi nhớ cái cách chúng điên cuồng ra vào trong cơ thể mình, nhớ sự cấu
xé và cướp đoạt, nhớ ánh mắt van vỉ khẩn cầu của anh, nhớ nụ cười khoái
trá trên gương mặt Thanh Thiện…
Ôxi càng hít vào lại càng mắc kẹt trong buồng phổi. Các cơ quan của cơ
thể lại như muốn biểu tình khi không được nạp đủ năng lượng. Càng cố
gắng hít sâu, tôi càng trở nên sặc sụa. Và tiếng ho này rất có thể sẽ
thu hút bọn người kia chỉ trong chớp mắt.
- Cảnh Huy…Cảnh Huy…
Em đã không thể cứu được anh. Mà nay đến đứa con của chúng mình cũng có
nguy cơ phải chết yểu. Em không thực hiện đúng như lời anh đã dặn, lại
còn bỏ mặt ba trong bệnh viện…Anh….Anh sẽ không bao giờ tha thứ cho em
phải không? Anh có trách em quá bất tài, vô dụng, chỉ biết để thù hận
làm mờ mắt…? Nếu không phải tại em tự dâng mình vào miệng cọp thì con
chúng ta đã được bình an sinh ra rồi. Nếu không phải em…không phải em…
- Yên Nhi, em ở đâu? Yên Nhi. – Tiếng ai đó đang gọi tôi giữa âm thanh hỗn loạn – Lên tiếng trả lời anh đi…
Bấy giờ mới mơ màng hé mắt nhìn ra, tôi thấy quanh mình vẫn là đống khăn lông quen thuộc. Bên ngoài kia hình như còn có tiếng súng nổ.
- Yên Nhi, em đâu rồi? YÊN NHI !!!!!!!!
Có vẻ là giọng của Hồng Phương… Anh ấy đến thật nhanh chóng…
Tôi thử nhúc nhích tay chân mình nhưng không thể. Cơn chấn động đã khiến chúng gần như tê liệt. Nhưng nếu tiếp tục ngồi lì ở trong này, mình rất có thể sẽ phải chết.
- Hồng Phương…
Dồn hết sức để ngã người về phía cánh cửa, tôi đánh liều lăn long lóc
khỏi tủ. Giả sử giọng nói kia là do mình tự tưởng tượng thì cũng hơn
ngồi lì trong đó chờ chết.
Sàn nhà đầy những mảnh vỡ từ đồ đạc và không gian thì náo loạn hơn cả
lúc còn trốn trong tủ. Tôi cố chớp mắt nhìn lên nhưng lại chẳng trông
thấy gì. Trước mặt chỉ là một mảng mờ ảo.
Một đôi tay lớn bất ngờ phủ lấy người tôi rồi siết chặt. Những cái hôn liên tục rơi xuống trên gương mặt xanh xám vì sợ hãi.
- Em đây rồi...Em đây rồi!!! – Người đàn ông cuống quýt rên rỉ - Ơn trời đã cho anh tìm được. Tạ ơn trời đã cho anh tìm được….
ĐÙNG
Tiếng súng bất ngờ vang sát bên tai làm tôi giật nảy, toàn thân có rúm
vì khiếp sợ. Hốt hoảng túm chặt lấy quần áo Phương, tôi bắt đầu khóc nấc từng tiếng.
- Không sao cả, đừng sợ - Phương vộ vàng dúi đầu tôi vào trước ngực – Có anh ở đây. Em sẽ được an toàn.
Thì ra anh ấy vừa nổ súng bắn một tên gần đó. Nếu không ở trong trạng
thái mất phương hướng, chưa biết chừng tôi cũng có thể hạ gục được vài
tên. Nhưng lúc này, đến việc suy nghĩ cho rõ ràng tôi còn không làm nỗi
thì nói gì…
- Anh đưa em rời khỏi nơi này. – Phương cố tình hôn lên trán tôi một lần nữa – Mọi chuyện kết thúc rồi.
Bất mãn vì hạnh động quá trớn của anh, hai bàn tay vừa phục hồi được
chút sức lực của tôi cố tìm cách kháng cự. Cơ thể này dù chẳng còn trong sạch nhưng cũng không phải thứ để người khác có thể tùy tiện đùa bỡn.
Anh ta nghĩ tôi là gì mà dám nhân lúc gấp rút làm những chuyện thân mật
quá cỡ như vậy? Không được, tôi nhất định phải tỏ rõ thái độ với Hồng
Phương một chút…
- Ngoan, nằm yên. – Vòng tay quấn quanh cơ thể như càng thắt chặt – Em muốn chết ở đây thật hả?
Vội vàng bị anh ấy nhấc bổng lên, vội vàng bị mang vào xe đặt xuống,
chút thanh tỉnh cuối cùng trong tôi cũng bị tước đoạt. Chỉ biết người
đàn ôngkia vẫn cố chấp ghì chặt lấy mình, bàn tay không ngừng vuốt dọc
sống lưng với thái độ gấp rút. Bờ môi nóng thường trực dán trên trán
cùng lời nỉ non “em hãy cố gắng lên” là những gì tôi còn có thể ghi nhớ.
Mình phải nhanh chóng tỉnh lại. Nhanh chóng bảo họ đi tìm anh. Cảnh Huy
của tôi rất có thể đang bị giam đâu đó xung quanh nơi này. Tôi muốn nói
với anh về đứa con, muốn cùng Huy nghĩ ra một cái tên thật đẹp dành cho
nó. Tôi muốn cùng anh chăm sóc ba và sống những ngày tháng thật bình dị. Tôi còn muốn… Im lặng nhìn Tuyết Vinh được Hồng Phương đưa đi, nỗi bất an trong tôi cũng không biết đang dâng lên hay dần hạ xuống. Cách ứng xử của chàng trai này đã thể hiện rõ. Anh ta quan tâm đến em không đơn giản chỉ vì tình nghĩa bạn bè với Cảnh Huy mà còn vì tiếng nói con tim. Lý do để hình thành nó thì rất đa dạng. Có thể, ngay từ lúc Cảnh Huy nhờ vả Hồng Phương điều tra những việc có liên quan tới Tuyết Vinh đã vô tình gây nên ở anh ta một thói quen quan tâm đặc biệt. Càng biết được nhiều chuyện lại càng dễ phát sinh tình cảm.
Nhưng kiến thức Hồng Phương có được là về Yên Nhi trong khi người anh ta tiếp xúc lại là Tuyết Vinh. Giữa hai cô gái ấy, đâu mới là cá tính khiến Phương bị thu hút? Cuộc đời em gắn bó
