ất giác rơi vào giấc ngủ, sét đánh cũng không tỉnh, phải ngủ đủ năm canh
giờ mới có thể tự mình tỉnh lại. Ban đầu nàng quyết định chỉ khi cùng đường bí
lối tại núi Hương Thủ mới dùng đến, không ngờ nổi cuối cùng lại dùng trên người
Phó Cửu Vân.
[hí: trêu đùa, giễu cợt, hí tiên: nhạo báng thần tiên '>
Đàm Xuyên giúp hắn mặc quần áo tử tế, cẩn thận đặt hắn ngủ ở trên gối, ngắm
nhìn vẻ mặt say ngủ an tường của hắn, trong lòng có bao điều muốn nói. Muốn nói
cho hắn biết, thả mãnh hổ cắn hắn chỉ là nhất thời tức giận, chứ không hề muốn
giết hắn; muốn nói, những ngày ở núi Hương Thủ, bởi vì có hắn, còn có Thúy Nha
đáng yêu, nàng mới có thể thực sự cất tiếng cười, rất nhiều lần còn mơ về hắn,
khi đó trong lòng cảm thấy một nỗi vui vẻ nhẹ nhõm thật lâu rồi chưa thấy.
Nàng còn muốn nói, hắn muốn ở bên nàng, thật sự là lời hứa vô cùng tốt đẹp vô
cùng mật thiết.
Còn muốn nói…
Những lời muốn nói thực sự quá nhiều, chỉ là nếu như nói hết ra, nàng sẽ
luyến tiếc muốn bỏ mà không được. Nàng đã từng nghĩ, sống qua mấy năm này, là có
thể được giải thoát. Thế nhưng một năm cuối cùng này, nàng được sống thật sự
hạnh phúc, cho nên giờ đây nàng thỏa mãn, chí ít không phải rời đi với nỗi lòng
chứa đầy oán hận.
Đàm Xuyên khẽ khàng lấy hồn đăng từ trong ngực hắn, một lần nữa cất vào túi
Càn Khôn.
Thay xong y phục, nàng nhịn không được quay đầu nhìn lại Phó Cửu Vân một lần
nữa, tựa như lưu luyến không rời.
Xé hai tờ giấy trắng gọi ra linh thú nho nhỏ canh chừng bên cạnh hắn, để
tránh phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn. Đàm Xuyên nhìn hắn lần cuối, rốt cục
đoạn tuyệt đóng cửa phòng.
Lần này đây, là chân chính rời bỏ.
***
Nói là rời bỏ, Đàm Xuyên lại có chút sợ bị Phó Cửu Vân truy đuổi, người này
nói chuyện hư hư thực thực, có trời mới biết ngoại trừ tinh khí thần trên hồn
đăng, hắn còn bỏ bùa chú gì gì đó trên người nàng hay không. Nàng luẩn quẩn tại
thôn trấn chung quanh ba bốn ngày, tính sẵn trong đầu từng đường đi nước bước,
chuẩn bị chu đáo đề phòng chính mình không may lại bị tóm cổ lần nữa.
*
Ba bốn ngày trôi qua, không thấy động tĩnh gì, xem chừng hắn đã tức giận tới
mức đến Thiên Nguyên quốc ôm cây đợi thỏ rồi. Đàm Xuyên lúc này mới cưỡi lừa
con, không nhanh không chậm đi về hướng tây. Tới khi đến trước mộ lão tiên sinh,
đã là tháng hai tháng ba, cỏ dài chim bay, trên mộ lão tiên sinh không chỉ mọc
đầy cỏ dại, còn nở một đám hoa dại, tươi tốt um tùm, ngược lại cũng náo nhiệt
vui mắt.
Đàm Xuyên dứt khoát cắt sửa sơ qua cỏ dại trên mộ một chút, mấy bông hoa nhỏ
kia thì giữ lại, chắc hẳn tiên sinh cũng vui mừng.
Tốn hai lượng bạc, mời một gánh hát từ thôn đầu đông, cộng thêm mấy vò rượu
ngon và nửa cân thịt bò. Trong tiếng xướng tuồng lách cách binh binh bàng bàng,
Đàm Xuyên ngồi trước mộ ăn ngấu ăn nghiến, người đi đường đều ghé mắt trông
sang. Nói cho cùng, nàng bây giờ mặt dạn mày dày gặp người nói tiếng người, gặp
quỷ nói tiếng quỷ, vậy mà đi theo tiên sinh học tập, trước khi chết ông cũng
chẳng nhắn nhủ khuyên bảo gì, chỉ cười tủm tỉm phân phó một câu: “Lúc đến tảo
mộ, nhớ mang rượu ngon thịt bò, nếu có xướng tuồng thì càng tốt.”
Đàm Xuyên mặt không đổi sắc uống bốn vò rượu, ngay cả một chút mùi rượu cũng
không lộ ra, đám con hát xem náo nhiệt ngược lại sắc mặt trắng bệch, lần đầu
tiên nhìn thấy một thùng rượu rõ rành rành, lại còn là một thùng rượu cực kỳ
xinh đẹp yếu đuối. Ăn uống no đủ, nàng vỗ vỗ tay đứng dậy, thi lễ trước mộ, nói:
“Tiên sinh, đây là lần cuối ta tới thăm lão nhân gia ông rồi. Sau này trên mộ
mọc cỏ dại, nở hoa dại, ta cũng chẳng thể giúp ông dọn dẹp, tiên sinh chớ
trách.”
Trả tiền cho gánh hát, lừa con sải bước đang muốn rời đi, bỗng nghe phía sau
truyền tới một trận hô hoán, nhìn lại, thì ra là mấy con đào yêu đầu tròn đang
mệt mỏi bơ phờ vì đi đường xa, ngày trước lúc nàng và tiên sinh còn ở chỗ này,
vẫn theo gót bọn họ lên núi chơi đùa, hái rất nhiều đào về ăn.
Đào yêu nơi này tính tình ôn hòa, đối xử với mọi người trước giờ vô cùng tốt,
thế nhưng nhìn biểu tình của các thôn dân, lại giống như là đang hoảng sợ, đây
mới là kỳ quái. Thói đời bây giờ, người và yêu sống chung lẫn lộn, yêu ma quỷ
quái kì dị cỡ nào chăng nữa đi lại công khai ngoài đường, cũng chẳng có ai thèm
liếc mắt, ngắn ngủi vài năm, thói đời thay đổi rồi sao?
Đàm Xuyên cưỡi lừa con tới nghênh tiếp, cười hỏi: “Đào ca ca muốn đi đâu
thế?”
Đào yêu dẫn đầu vừa thấy nàng liền nước mắt lưng tròng, hận không thể nhào
tới ôm chầm lấy: “Tiểu Xuyên! Chỉ có muội là tốt! Mấy ngày nay bọn ta oan ức lắm
nha, đám người đó cứ thấy bọn ta là sợ tới mức thét chói tai, cứ như thể bọn ta
muốn ăn thịt họ ấy. Oan uổng quá đi! Trên đời này ai ai cũng biết giống đào bọn
ta là tốt nhất, chưa bao giờ biết ăn thịt người!”
Đào yêu cái khác đều tốt cả, chỉ có điều mắc bệnh dong dài, chỉ một chuyện
lặp đi lặp lại cũng có thể nói lải nhải nửa ngày, Đàm Xuyên nghe ước chừng hơn
nửa canh giờ mới hiểu ra mọi chuyện. Té ra là hoàng đế của tiểu quốc phương Tây
này không có cốt khí, đại quân Thiên Ng