rừng trúc thổi cây sáo hỏng kia, quả là bực mình
không chịu nổi.
Hôm nay hiếm khi có khách tới, nhất định phải uống đủ ba trăm chén! Mi Sơn
Quân tìm hai chén rượu to bằng cái thùng nhỏ, bảo linh quỷ vác ba vò Túy Sinh
Mộng Tử tới, mắt sáng lập lòe tự mình ra cửa đón tiếp, đã thấy trước cửa có hai
người một nam một nữ đang đứng, nữ tử mặc váy dài màu xanh, gương mặt xinh đẹp.
Nam tử mặc trường bào màu tím, thanh tú như chi lan, phong thần tuấn lãng, tuy
rằng hai mắt nhắm nghiền, nhưng thần thái lại rất thong dong, đang thưởng thức
tử đinh hương đúng kỳ nở rộ.
Mi Sơn Quân thét lên một tiếng, chỉ vào hắn thiếu chút nữa nhảy dựng lên:
“Ngươi! Ngươi đến rồi? ! Mấy năm nay chạy biến đi đâu? Ngay cả ta cũng không tìm
được. . .”
Người vừa tới hơi ngẩn ra, sau đó nho nhã hành lễ: “Tại hạ Tả Tử Thần, vị này
là sư tỷ Thanh Thanh, hôm nay lần đầu đến thăm Mi Sơn cư, chưa từng có duyên
được quen biết tiên nhân, phải chăng tiên nhân nhận nhầm người?”
Mi Sơn Quân ngây người.
“Ngươi là Tả Tử Thần, con trai của Tả tướng nước Đại Yến khi xưa?” Lúc uống
rượu, Mi Sơn Quân tỉ mỉ quan sát hắn, càng nhìn càng giống, sao hắn lại biến
thành một người xa lạ rồi?
“Tiên nhân con mắt tinh tường, lai lịch tại hạ quả nhiên không giấu nổi
ngài.”
Tả Tử Thần uống rượu cũng vẫn hào hoa phong nhã, không nóng không vội, ngược
lại Mi Sơn Quân đang cầm cái chén lớn húp sùm sụp trông chẳng khác nào con bò
già đang uống nước. Thanh Thanh ở bên cạnh muốn nói xen vào, thế nhưng Mi Sơn
Quân từ đầu đến cuối không thèm nhìn nàng một cái, mặt nóng không thể nào dán
cái mông lạnh, nàng không thể làm gì khác đành buồn bực quay đầu ngắm cảnh.
[热脸贴上冷屁股: Nhiệt kiểm thiếp thượng lãnh thí cổ: Mặt nóng dán vào mông lạnh: ý
chỉ thái độ nhiệt tình muốn nói chuyện lại bị người ta tỏ ra thờ ơ lạnh
nhạt'>
“… Được rồi, ngươi hôm nay tới chơi, là muốn cầu xin chuyện gì?” Mi Sơn Quân
bỗng nảy diệu kế, quay lại nhỏ giọng phân phó đám linh quỷ, thế này thế này, thế
kia thế kia, thừa dịp linh quỷ vào rừng trúc tìm người, y quay đầu lại rót đầy
một chén khác cho Tả Tử Thần, lại bồi thêm một câu: “Có việc nhờ vả ta, nhất
định phải thắng ta về tửu lượng hẵng nói.”
Tả Tử Thần dở khóc dở cười: “Tiên nhân hiểu lầm, tại hạ hôm nay đến đây cũng
không phải là có gì cần nhờ vả, chỉ là nhận ủy thác, mang vật này đến cho
ngài.”
Nói xong lấy từ trong ngực ra một hộp gấm vuông vắn, cung kính nâng tới trước
mặt y. Trong hộp gấm là một tấm thiệp mời bằng tơ lụa, tạo kiểu dáng như chiếc
khăn tay, phía dưới còn có một con rắn nhỏ óng ánh màu tím, cực kỳ tinh xảo.
Nguyên lai là sơn chủ Hương Thủ muốn tổ chức đại hội tiên hoa tiên rượu gì
đó, mời tiên nhân khắp thiên hạ tới nhà lão làm khách. Lão già yêu tiên này, ỷ
vào núi Hương Thủ màu mỡ tươi đẹp, suốt ngày ra sức khoe khoang, càng ngày càng
quá đáng.
“Ngoài ra sư tôn còn có việc muốn hỏi tiên nhân, tiên nhân thường ngày có
giao tình thân thiết với Phó Cửu Vân, gần đây có gặp hắn hay không? Sơn chủ rất
nhớ nhung vị đại đệ tử này.”
Mi Sơn Quân nhíu nhíu mày, thân phận Phó Cửu Vân chưa từng để người ngoài
biết, lúc hồn đăng bị đốt hắn cũng tiêu tan, phàm nhân đã hoàn toàn quên về hắn,
các tiên nhân trái lại đều nhớ rất kỹ, đây đã không biết là người thứ bao nhiêu
hỏi Phó Cửu Vân đi đâu rồi. Các tiên nhân đều cho rằng hồn đăng là bị Phó Cửu
Vân trộm đi thắp sáng, loại chuyện bát quái hạng nhất này mà còn không biết, quả
thực uổng công làm tiên nhân rảnh rỗi ăn không ngồi rồi.
“Chuyện này ta cũng không biết, ta cũng lâu lắm không gặp hắn rồi. Sao vậy,
sơn chủ vẫn nhớ nhung hồn đăng chứ gì? Đèn cũng đã được châm rồi, có nhớ nhung
nữa cũng vô dụng, tìm người để trách tội lại càng vô dụng. Không bằng xem lão có
bản lĩnh dập tắt hồn đăng hay không, lau khô sạch sẽ là lại có thể tiếp tục cất
giấu, dù sao cũng chẳng ai tranh đoạt với lão.”
Tả Tử Thần cười cười: “Tiên nhân nói đùa, hồn đăng là vật của thần tiên trên
trời, tiên nhân trên thế gian sao có bản lĩnh dập tắt?”
Mi Sơn Quân mấp máy môi, đang định nói chuyện, chợt nghe bên ngoài rèm cửa
truyền tới thanh âm Đàm Xuyên: “Sư thúc, ngươi tìm ta có việc?” Dứt lời bức rèm
che được vén lên, nàng đã bước tới.
Nhìn thấy Tả Tử Thần, Đàm Xuyên rõ ràng cứng đờ người, khẽ gọi: “Tử Thần? !
Mấy năm nay huynh đi đâu? Huyền Châu nàng…”
Tả Tử Thần không biết là ai, trông thấy một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp, liền
bình tĩnh đứng dậy hành lễ, lại cười nói: “Tại hạ Tả Tử Thần. Cô nương… phải
chăng nhận sai người? Ta cũng chưa từng quen biết cô nương.”
Đàm Xuyên lập tức ngây người.
Hắn… Chẳng lẽ hắn lại bị người ta niêm phong ký ức?
Thanh Thanh bỗng nhiên ho một tiếng, khẽ đẩy nàng: “Cô nương, vừa đi vừa nói
chuyện.”
Nàng ta kéo Đàm Xuyên đến ngoài cửa, vẻ mặt nghiêm túc: “Ta thấy cô nương và
Tử Thần hẳn là người quen cũ, có một số việc ngươi có thể không biết. Hy vọng
ngươi đừng nhắc tới hai chữ Huyền Châu trước mặt hắn, năm đó hắn trở lại núi
Hương Thủ đã xin sơn chủ giúp hắn tiêu trừ ký ức, bây giờ không còn nhớ được
chuyện gì. Nếu ngươi