lại, hơi thở dần trở nên nặng nề, hô hấp
có vẻ rất khó nhọc. Mi Sơn Quân cho rằng nàng đang ngủ, giúp nàng kéo lại góc
chăn, đứng dậy toan đi, chợt nghe nàng nhẹ giọng nói: “Sư thúc, nếu một ngày kia
hồn đăng bị dập tắt, Cửu Vân có thể chuyển thế, ngươi nhắn với chàng giùm ta, ta
sẽ ở bên cầu Nại Hà chờ chàng. Chàng không đến, ta tuyệt đối sẽ không uống nước
Vong Xuyên, càng không tiến vào luân hồi.”
Mi Sơn Quân chịu đủ đả kích, một chữ cũng nói không nên lời, mũi đỏ lên như
cây củ cải, học theo bộ dáng mấy cô vợ nhỏ che mặt chạy mất dạng, xô đổ không ít
hoa hoa cỏ cỏ. Đàm Xuyên muốn cười, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy vô cùng buồn
ngủ, trong nháy mắt liền chìm vào hôn mê, bất tỉnh nhân sự.
Nàng cũng không biết đã ngủ bao lâu, trước đây ngủ say trong bóng tối không
tên, nàng cũng luôn có lúc tỉnh táo. Hôm nay nàng lại ngủ li bì, không thể nào
tỉnh lại.
Trong mông lung, phảng phất nghe có người ở đầu giường nói chuyện, giọng nam
rất xa lạ, lạnh lùng ngạo nghễ.
“… Kéo dài tới giờ mới đến tìm người, có chưa chết cũng bị tên tiên nhân hèn
nhát nhà ngươi hại chết.”
Mi Sơn Quân có vẻ ngậm một cục tức cực lớn, lại không thể phát tác, giọng nói
liền trở nên hết sức kỳ quặc mất tự nhiên: “Ít nói mấy lời có có không không này
đi! Một câu thôi, cứu được hay không?!”
Người nọ suy nghĩ chỉ chốc lát, liền bật cười không tốt lành gì cho lắm chậm
rãi nói: “Được thôi. Ta cứu nàng, điều kiện là sau này ngươi không được chạy tới
quấy rối Tân Mi nữa.”
Nửa ngày vẫn không nghe thấy Mi Sơn Quân trả lời, Đàm Xuyên ở trong bóng tối
nỗ lực vểnh tai, thình lình có người nâng gáy của nàng lên, đem một viên thuốc
lạnh băng tỏa hương thơm nhét vào trong miệng. Cổ họng nàng đã trở nên cứng
ngắc, không thể nào nuốt xuống, người nọ liền dùng đầu ngón tay có tiên lực giúp
nàng nuốt viên thuốc xuống.
Ngón tay kia mang theo nhiệt khí nóng hổi, theo cổ họng xuống dưới, viên
thuốc mắc trong họng liền tan ra, hương khí dày đặc tràn đầy tứ chi bách hài,
tựa như nước cam tuyền gột rửa thân thể khô mục của nàng, tinh lực đã mất từ lâu
bắt đầu trào dâng, nàng chỉ cảm thấy thân thể chậm rãi trở nên mềm mại, lâng
lâng như thể sắp bay lên.
“Viên thuốc này phàm nhân khó mà chịu đựng nổi, nhưng giờ nàng chịu nguyền
rủa nên chẳng còn cách gì khác. Sau này phải điều trị bằng tiên lực, chuyên tâm
tu hành. Hời cho người rồi, nhận không được một đệ tử xinh đẹp!”
Tay người nọ nhấn mạnh trên ngực nàng một cái, Đàm Xuyên không tự chủ được
“a” lên một tiếng, vội vàng mở choàng mắt. Tầm nhìn vẫn có chút không rõ, lờ mờ
nhìn thấy người nọ vóc người thon dài, lấy từ ngực nàng một vốc ngân châm, cây
nào cũng đầm đìa máu tươi, sau đó xoay người đi ra ngoài cùng Mi Sơn Quân.
“Thứ dùng để nguyền rủa đã được lấy ra, thật là ngoan độc đến không ngờ…”
Tiếng nói chuyện dần dần đi xa, Đàm Xuyên dùng sức chớp mắt, vẫn không thể
nhìn rõ thứ gì. Muốn đứng dậy, thế nhưng bỗng nhiên lại cảm thấy vô cùng mệt
mỏi, mỗi ngón tay đều mềm nhũn không thể nhúc nhích. Bóng tối đầy cám dỗ lần thứ
hai kéo tới, đây là lần đầu tiên trong ba năm qua Đàm Xuyên cam tâm tình nguyện
chìm vào giấc ngủ, ngủ cực kỳ ngon giấc.
Sau khi nàng tỉnh lại có một đoạn thời gian, cho dù nàng có gặng hỏi thế nào,
Mi Sơn Quân vẫn cắn chặt răng đánh chết cũng không chịu nói là ai cứu nàng,
dường như căm hận người đó ngút trời, hễ nhắc tới là mặt chuyển màu xám xịt.
Đàm Xuyên xưa nay thông minh lanh lợi, nhìn mặt đoán lòng một ít thời gian,
liền biết được người nọ rốt cuộc có thân phận ra sao. Một ngày đẹp trời nào đó
đặc biệt bê rượu ngon tới tìm Mi Sơn Quân uống rượu tâm sự đêm khuya, chẳng qua
toàn nói mấy lời sáo rỗng, đợi y uống say chuếnh choáng, mới giả vờ ngẫu nhiên
nhắc tới: “Ta bỗng nhiên lại nghĩ, chẳng lẽ sư thúc lại xuống nước đi nhờ vả tên
chiến quỷ kia? Ta còn tưởng sư thúc ghét hắn lắm cơ đấy.”
Mặt Mi Sơn Quân lúc đỏ lúc trắng, đang ôm cái chén rượu to bằng cả thùng nước
đột nhiên khóc rống lên, liên tiếp đấm ngực giậm chân: “Phó Cửu Vân chết tiệt!
Ngươi mà tỉnh lại món nợ này lão tử phải tính cho rõ ràng! Lão tử vì cứu nữ nhân
của ngươi mà đi cầu xin cả tình địch! Cái mặt già này biết để đâu bây giờ!”
Đàm Xuyên nhanh chóng múc từ vò rượu một thùng đầy cho y, liên tục cười làm
lành: “Đa tạ ơn cứu mạng của sư thúc, thì ra ngài đi tìm tên chiến quỷ kia. Đã
đáp ứng điều kiện gì rồi sao?”
Mi Sơn Quân rơi lệ đầy mặt, thở ngắn than dài, mặc kệ nàng hỏi thế nào, cũng
không chịu nói thêm.
Đàm Xuyên hết cách đành phải dỗ dành y: “Sư thúc yên tâm, nếu chú văn đã được
giải trừ, ta cũng có thể đi lại loanh quanh. Ngài nói cho ta biết Tiểu Mi ở nơi
nào, ta đi tìm nàng, nói tốt cho ngài, bảo đảm dụ cho nàng nở hoa trong lòng,
tới Mi Sơn cư thăm ngài.”
Y lập tức ngừng khóc, hai mắt tỏa sáng nhìn nàng: “… Thật không?”
“Thật chứ sao không.”
“Nhưng mà nhưng mà… Tên chiến quỷ kia lúc nào cũng bám lấy nàng…”
“Ta không sợ chiến quỷ, hơn nữa ta là phận nữ, hắn làm gì được ta.”
“Vậy, vậy thì ngại quá…” Mi Sơn Quân nở gan nở ruột, còn bày đặt ra vẻ