ửa, ngọn lửa kia
thoáng chốc cao thêm ba tấc, có màu như bầu trời trong suốt những ngày quang
đãng.
Phó Cửu Vân đột nhiên lùi một bước, há mồm như thể muốn nói gì, trong rừng
trúc chợt truyền tới thanh âm gào thét của Mi Sơn Quân: “Là ai?! Ai quấy nhiễu
nghi thức chú sát của ta?! Ta còn chưa hoàn thành bước cuối cùng người đã chết
mất rồi!” Y vung chân múa tay nhảy nhót chạy ra.
Phó Cửu Vân túm vai y, thì thào gì đó, vẻ mặt Mi Sơn Quân thay đổi hẳn, vội
vàng đỡ lấy hắn, quay đầu nhìn Đàm Xuyên một cái, nàng đang ngồi chồm hỗm trên
mặt đất ngây ngốc nhìn chằm chằm hồn đăng, không biết đang nghĩ gì.
Thần khí chỉ thiếu một hồn phách cuối cùng là có thể phát huy tác dụng, bị
thần lực của nó lây nhiễm, bầu trời vừa mới quang đãng một chút lại trở nên âm
u, rào rào đổ mưa xối xả. m hồn trong núi kêu khóc, phát ra âm thanh làm cho
người ta bủn rủn.
Ô che rơi ở một bên, Đàm Xuyên rất nhanh ướt đẫm cả người.
Nàng nghĩ đến rất nhiều rất nhiều chuyện, ngày trước khi Đại Yến chưa diệt
vong, nàng đã được hưởng bao nhiêu sung sướng hạnh phúc, chỉ là hết thảy đều
không thể trở về. Đốt hồn đăng đi! Khiến cho tất cả hồn phách yêu ma ở mười
phương, bọn lệ quỷ khắp hoàng tuyền bích lạc sẽ phải vì thần lực khiến người ta
run rẩy kia mà hiện thân, từ nay thiên hạ sẽ không còn yêu ma.
Đây là mục đích duy nhất để nàng sống cho tới giờ, rốt cuộc không thể nghĩ ra
con đường thứ hai.
Ngọn lửa xanh biếc kia phảng phất như đang dụ dỗ hồn phách nàng giấu trong
sâu thẳm, phảng phất có vô số đôi tay nhỏ bé dịu dàng vuốt ve, kêu gọi nàng:
Ngươi tới đây, ha ha, ngươi tới đây mau!
Thân thể nàng không khỏi run lên, không chống đỡ nổi trước mê hoặc, giơ hồn
đăng lên cao, nhắm ngay ngực toan dùng lực đâm xuống.
Một bàn tay lãnh lẽo nắm lấy cổ tay nàng, Đàm Xuyên mờ mịt ngẩng đầu, đối
diện với gương mặt có phần tái nhợt của Phó Cửu Vân, nụ cười trên gương mặt hắn
mang theo vẻ mỏi mệt không nói rõ, không hỏi nàng vừa định làm gì, chỉ thấp
giọng nói: “Cả người ướt hết rồi, quay về phòng rồi nói.”
Đàm Xuyên mờ mịt nhìn hắn, thì thào: “Cửu Vân…”
Phó Cửu Vân chậm rãi nhắm mắt lại, hắn chưa bao giờ mệt mỏi nhợt nhạt như
vậy, thậm chí có thể thấy rõ cả mạch máu màu xanh dưới da, cả người như thể sắp
trở nên trong suốt.
Hắn nói: “Ngoan, chúng ta về nhà.”
Đàm Xuyên mông mông lung lung cong cong khóe miệng, phảng phất như muốn mừng
rỡ vì thắng lợi sau cùng của mình. Thế nhưng nước mắt của nàng lại rơi xuống
trước, bỗng nhiên che mặt, ngồi xổm xuống, ôm chặt hồn đăng lạnh buốt vào trong
ngực.
“Ta thắng… Ta thắng rồi…” Chỉ không ngừng lặp lại những lời này.
Người thân trên trời có linh, những con dân Đại Yến chịu đủ chà đạp, nàng rốt
cục cũng có thể thanh thản ngẩng đầu, không xấu hổ, không khổ sở, mỉm cười mà đi
gặp bọn họ.
Một bàn tay đặt lên vai nàng.
“Nàng thắng rồi, nàng rất dũng cảm, là nàng công chúa xuất sắc nhất.”
Đàm Xuyên ngước đôi mắt đẫm lệ, mỉm cười với hắn: “Ta kiệt sức rồi, Cửu Vân
bế ta về nhà có được không?”
“Được.” Một nụ cười ôn nhu.
Hắn bế nàng lên, hai tay phảng phất như đang run kịch liệt, đi rất chậm rất
chậm, hết sức khó nhọc.
Nàng không hề phát giác, nàng cho rằng người đang run rẩy là chính mình.
Giống như trước đây, nàng ôm chặt lấy cổ hắn, chôn mặt vào lồng ngực ẩm ướt của
hắn. Nơi đây là nhà nàng, nơi mà dù có tùy hứng thế nào cũng chẳng sao, dù có
làm nũng thế nào cũng có người nuông chiều hết mực.
Nỗi lòng chất chứa bao năm vừa được giải tỏa, Đàm Xuyên bỗng mệt mỏi đến nỗi
không muốn mở mắt ra, trong mơ mơ màng màng cảm thấy có người nhẹ nhàng đặt nàng
lên giường, dùng khăn khô lau mái tóc ướt sũng của nàng.
Có người đang kịch liệt nói gì đó, có người cấp thiết hỏi, có người thấp
giọng giải thích.
Thế nhưng nàng chẳng thể nghe rõ điều gì, ngón út nắm lấy ngón tay Phó Cửu
Vân, lưu luyến lẩm nhẩm: “Cửu Vân, chàng đừng đi…”
Tất cả thanh âm đều ngừng lại, nàng nặng nề chìm vào mộng đẹp.
Mọi người trong nhà đã nhiều năm chưa từng đi vào mộng đều tới gặp nàng,
người đầu tiên chính là nhị ca, hắn thì thầm nói rất nhiều, nói lộn xộn làm cho
người ta nghe không rõ, trên mặt lúc nào cũng cười hì hì, cuối cùng tặng nàng
một cái ôm mạnh mẽ.
A Mãn vẫn giống như trước đây, ngậm cười rưng rưng mà hành lễ với nàng.
Phụ hoàng mẫu hậu đứng bên nàng, bàn tay dịu dàng khẽ vuốt mái tóc nàng, các
hoàng huynh khác khoanh tay đứng hai bên trái phải, cười dịu dàng thân
thương.
Những nụ cười này thực sự đã lâu không thấy rồi.
“Hoàng tuyền… có lạnh hay không?” Nàng thấp giọng hỏi.
Nhị ca lắc đầu.
“Sau khi chết đi, cảm giác thế nào?”
“Cũng như khi còn sống, nhắm mắt lại lại sống đến giờ.”
Đàm Xuyên cảm thấy chính mình chưa từng hạnh phúc như vậy, thấp giọng nói:
“Vậy là tốt rồi… Muội, muội có lẽ phải rất lâu sau mới có thể đoàn tụ cùng mọi
người… Không cần đợi muội cũng được.”
“Yến yến…” Nhị ca ôm lấy nàng, “Như vậy là đủ rồi. Đừng tiếp tục nữa, không
nên khiến bản thân hối hận…”
Thanh âm hắn đột ngột không còn nghe thấy, Đàm Xuyên bỗng nhiên hoảng sợ giật
mình, mở mắt ra