i giờ tý đêm nay tới núi Phượng Miên sẽ
biết hết thảy chân tướng.
Hoàng đế đối với thái tử vốn cũng chẳng có nhiều tình cảm, mấy năm tình phụ
tử chỉ sợ cũng bị những kiêng kỵ và e ngại thay thế từ lâu. Sau khi thái tử chết
lão cũng chỉ ưu phiền vì sự nghiệp thống nhất Trung Nguyên chưa thành, thái tử
dẫn đầu đã chết, Thiên Nguyên khó tránh bị các nước kia báo thù. Cho nên sau khi
nhận thư, hoàng đế trái lại thở dài nhẹ nhõm một hơi, chỉ thấy gã chết đúng là
chuyện tốt.
Quốc sư phạm phải tội lớn khi quân lão cũng chỉ cấp cho nhị hoàng tử mấy trăm
nhân mã tượng trưng, đại ý là muốn thuyết phục lão ta, dù sao hoàng đế vẫn tiếc
nuối thuật trường sinh bất lão, đan dược quốc sư luyện chế còn chưa ra lò, lúc
này mà giết lão ta, thật tiếc thay cho một lò đan dược trường sinh bất lão.
Đình Uyên rút trường đao, thừa dịp bọn lính ngăn lão quốc sư, quay lại thấy
con yêu thú kia hãy còn gầm rú, xông thẳng tới nơi này làm như muốn bảo vệ chủ.
Cổ tay hắn vung lên, một đao lưu loát chém xuống, đầu yêu thú lăn lông lốc như
quả bóng cao su, cơ thể vẫn nhào thẳng tới chiến mã hắn đang cưỡi, may mà hắn
trốn nhanh, lăn trên mặt đất vài vòng, đang muốn mở miệng nói chuyện, chợt thấy
mặt đất kịch liệt chấn động, vừa mới đứng lên lại ngã nhào xuống nước bùn.
Những người còn lại cũng không khá khẩm gì hơn hắn, mặt đất giống như trở
thành biển nước chảy xiết, quay cuồng không ngừng, bỗng nhiên ở giữa lõm vào một
khối lớn, mọi người không kiềm chế được đều bị cuốn xuống hố to, ngay cả quốc sư
cũng không ngoại lệ, dưới chân trượt một cái lập tức ngã nhào vào. Lão phản ứng
lại vô cùng nhanh, ngay tức khắc vươn cánh tay yêu túm được một cây trúc bên
trên, thình lình trước mắt hàng vạn tia sáng trắng bạc mọc lên từ mặt đất, tựa
như một lồng sắt khổng lồ, nháy mắt nhốt mọi người bên trong vầng sáng.
Ngay sau đó mặt đất ngừng chấn động, có kẻ cố gắng dùng đao kiếm chọc thủng
kết giới màu bạc kia, ai ngờ kết giới nhìn thì mềm mỏng, thực tế lại cứng hơn cả
vách tường kim cương, đao kiếm chém tới lóe ra tia lửa, không thể nào cạy mở ra
được.
Đình Uyên ngồi ngay ngắn phía sau kết giới, tùy ý dùng tay sờ soạng một cái,
dưới đáy lòng “à” một tiếng, đây là kết giới được tạo bởi thanh oánh thạch, có
thể nhốt vạn vật thiên hạ. Thanh oánh thạch tính chất cổ quái, có thể hấp thu
thể lực, yêu lực, tiên lực, bị nhốt trong đó càng giãy dụa thì càng vô lực,
chẳng thà im lặng ngồi, yên lặng theo dõi biến hóa.
Hắn quay đầu thấy sắc mặt quốc sư rất khó coi, không khỏi cười một tiếng,
thấp giọng nói: “Quốc sư, chẳng lẽ người vây nhốt chúng ta, là kẻ thù của lão
nhân gia ngài?”
Quốc sư không trả lời, trong mắt như muốn phun ra lửa, chỉ hung tợn nhìn chằm
chằm một mảnh rừng trúc tối đen.
Một lát sau, có thiếu nữ một thân y phục đỏ rực bung dù từ trong rừng chầm
chậm bước ra, màu đỏ ấy như màu của lửa, rất hiếm có người ngày thường mặc y
phục màu này. Thế nhưng lúc này nàng mặc lại khiến người ta không tìm ra một
điểm xấu, dường như màu sắc tươi đẹp ướt át này chính là vì nàng mà chuẩn
bị.
Trên mặt nàng lộ vẻ tươi cười, thậm chí không nhìn ra chút nào ác ý, chậm rì
rì ngồi xổm bên ngoài kết giới, nghiêng đầu đánh giá quốc sư, mở miệng nói:
“Ngươi quá coi thường ta, suýt chút nữa mất nửa cái mạng mới đổi lấy một cơ hội,
lẽ nào ta lại lãng phí?”
Quốc sư lạnh nhạt đáp: “Đế Cơ, ngươi nhốt ta lại có ích lợi gì? Trong kết
giới có cả ba trăm mười chín người, ta có thể giết rồi ăn, ăn rồi lại giết,
ngươi nhốt ta vài ba năm ta cũng sẽ chẳng có chuyện gì. Chỉ sợ ngươi không sống
được đến vài ba năm.”
Đàm Xuyên khẽ mỉm cười: “Ấy, ta nhân từ một chút, cho ngươi ngắm nốt bình
minh ngày mai. Nhớ phải ngắm cho kỹ, bởi vì sau này ngươi không được ngắm nữa
đâu.”
Nàng rút ra giấy trắng, biến thành một cái ghế dựa, cứ thế ngồi bên ngoài kết
giới, cắn hạt dưa, hai chân bắt chéo, cười tít mắt nhìn những kẻ giãy dụa gào
khóc bên trong, bình sinh chưa bao giờ hưởng thụ đến thế, thích ý đến thế.
Quốc sư há mồm đang muốn nói gì, chợt thấy đỉnh đầu phảng phất có một áp lực
vô hình đè xuống, lão tựa như bị hung hăng vò nát, mặt cắm thẳng xuống nước bùn,
dù có ra sức giãy dụa thế nào, cũng không tránh nổi áp lực vô hình mà khổng lồ
kia. Lồng ngực lão bị đè nén ngột ngạt cơ hồ muốn nổ tung, đột nhiên nghĩ đến
cái gì, vội vàng lục lọi trong lòng, lấy ra một nhúm tóc bạc, thuật che mắt từ
khi lão bị vây trong kết giới đã được giải trừ, đó căn bản không phải một nhúm
tóc, mà là một nhúm lông được cắt từ lưng dê.
Tròng mắt lão cơ hồ muốn nứt hốc mắt mà ra, gắt gao chỉ vào Đàm Xuyên, gân
xanh trên trán phập phồng, không nói được một câu.
Đàm Xuyên chậm rãi nói: “Đừng vội, thời gian còn sớm. Phụ mẫu ta, cộng thêm
năm vị huynh trưởng, còn có một tỳ nữ, tổng cộng tám cái mạng. Ta sẽ cho ngươi
chết đủ tám lần. Còn lại những gì ngươi thiếu nợ con dân Đại Yến, ta cũng sẽ bắt
ngươi chậm rãi trả cho bằng hết.”
Quốc sư rốt cuộc không chịu nổi lực đạo chú sát, lăn một vòng trên mặt đất,
hiện ra dáng vẻ yêu quái, ba mươi hai cái ta