Hựu An đảo tròng mắt, chợt mang một tầng hơi nước trong
suốt: "Anh còn dám khi dễ em, em liền khóc cho anh xem." Nói xong, mím
mím cái miệng nhỏ nhắn thút tha thút thít hai cái: "Ô ô ô, người ta đau, đau lắm, chúng ta không làm có được không, có được không vậy......"
Hựu An vừa rơi nước mắt, vừa lấy lòng cọ xát trước ngực Chu Tự Hoành. Bộ dáng này thật có thể làm cho người đàn ông đau lòng đến chết, đau
lòng mà ưng thuận. Chu Tự Hoành lại không ngu, lúc này nếu anh bỏ qua,
về sau càng khỏi cần nghĩ đến. Thật khó khăn mới có thể khai trai, chẳng lẽ bảo anh nhìn mà nhịn.
Chu Tự Hoành cúi đầu hôn một cái lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, trấn
an dụ dỗ cô một lát: "Anh bảo đảm lần này không đau." Hựu An không tin
anh, người đàn ông này âm hiểm nhất rồi, trong miệng nói rất hay rất
tốt, chỉnh đốn cô lại một chút cũng không nương
Cô dẩu môi, lắc đầu một cái, ý kia chính là chết cũng không để Chu Tự Hoành làm. "Anh nhớ là tối ngày hôm qua em cũng thật thoải mái, nước
nơi đó cũng phun ra thật xa......" Anh chưa nói dứt lời, một lời này làm nước mắt Hựu An lộp độp rớt xuống, nắm lại quả đấm nhỏ hướng về phía
lồng ngực của anh đánh mấy cái: "Anh còn nói, anh còn nói, người ta
không thể khống chế được nước tiểu...... Ô ô ô......"
Càng nghĩ càng uất ức, càng nghĩ càng khó coi. Hựu An không chống đỡ
được ranh giới cuối cùng trong lòng mình, khóc không có chút hình tượng
nào. Chu Tự Hoành ngạc nhiên một hồi lâu, xì một tiếng nở nụ cười. Uổng
cho nha đầu này học y, thế nhưng xuân triều cùng nước tiểu không khống
chế, cũng không phân biệt được.
Tiếng cười này, càng khiến Hựu An thấy uất ức phẫn hận. Há miệng cắn
bả vai anh, cắn rất hung ác, giống như sói con. Nhưng Chu Tự Hoành cũng
không động đậy.
Hựu An chua xót mở miệng, không khỏi chột dạ. Hai hàng dấu răng cắn
thật sâu, tia máu đỏ sậm từ trong dấu răng chảy ra, nhìn qua rất đau.
Nhưng cổ họng Chu Tự Hoành ngay cả một tiếng rên cũng không thốt ra, cứ
như vậy để cho cô cắn.
Đợi cô buông miệng, Chu Tự Hoành hôn cô thật lâu, nói với cô: "Nha
đầu ngốc, đó không phải là nước tiểu không khống chế được. Đó là cao,
triều, em không cảm thấy lúc ấy rất thoải mái sao?
Hựu An nháy mắt mấy cái, có chút chột dạ. Nếu như không có cơn đau
sau đó, xác thực thật thoải mái. Cái loại thoải mái cực hạn đó, giống
như cả thân thể cũng hóa thành bong bóng bay lên, nhưng mà không có
nghĩa liền hết đau. Cơn đau sau đó cô còn chưa quên được.
Cô chu chu miệng, cắn môi không nói lời nào. Chu Tự Hoành hôn khóe
miệng của cô, trượt đến bên cạnh lỗ tai cô làm, bộ đáng thương nói: "Vợ
à, người đàn ông của em 36 năm mới khai trai. Dễ dàng lắm sao? Em hãy
xót thương cho người đàn ông của em được không, anh bảo đảm không đau,
chỉ cần em hô đau một tiếng, anh liền dừng lại......"
Hựu An chưa bao giờ biết người đàn ông này có thể giả bộ đáng thương
như vậy, lời nói này khiến lòng cô lung lay một chút liền mềm nhũn. Chu
Tự Hoành cảm giác thân thể của cô dần mềm nhũn ra, mặc dù ngoài miệng vợ anh không đồng ý, nhưng đây là ngầm cho phép.
Môi Chu Tự Hoành từ cổ của cô chậm rãi trượt xuống. Hôn một chút, gặm một chút trêu đùa cô, bàn tay to xẹt qua hông của cô rơi vào giữa chân
cô. Cô dâu nhỏ rất sợ, hai chân kẹp thật chặt.
Chu Tự Hoành khẽ cười một tiếng dụ dỗ: "Mở, chân, ra. Ngoan. Em phối
hợp nhất định sẽ không đau. Ừ...... Ngoan...... Mở, ra......" Dưới sự nỗ lực của anh, cuối cùng tiểu nha đầu cũng bất đắc dĩ mở chân ra, bàn tay Chu Tự Hoành thật nhanh xuyên qua rừng rập, trượt vào khối thịt trong
vỏ sò lớn, giống như người lấy ngọc, ma sát hạt trân châu trong vỏ
sò......
Thủ pháp của anh rất chậm, rất nhẹ. Rất nhanh Hựu An cảm thấy từ
trong thân thể toát ra một loại nóng ran khó nhịn, theo động tác của Chu Tự Hoành không ngừng tăng lên, cả máu trong mạch máu của cô cũng nóng
lên: "A...... Ừ......"
Cảm giác ngón tay Chu Tự Hoành tiến vào thân thể của cô, trong phút
chốc tạo ra chút đau đớn liền bị cơn nóng ran này hòa tan. Thậm chí cô
hi vọng anh cử động, vừa cử động cái loại nóng ran đó giống như là có
thể giảm bớt một chút.
Chu Tự Hoành rất kiên nhẫn, đợi trắng nõn trong cơ thể cô toát ra,
mới bắt đầu di chuyển với biên độ nhỏ. Cái cảm giác khít khao ấm áp đó,
cơ hồ đem Chu Tự Hoành ép đến điên khùng, nhưng anh phải nhịn. Ai bảo
anh cưới cô vợ nhỏ như vậy, không muốn cô đau, không muốn cô khóc, cũng
chỉ có thể từ từ, để nha đầu này có được chút ngon ngọt, về sau anh mới
có những ngày tính phúc.
Hựu An cảm thấy ngón tay người đàn ông này giống như có ma lực, linh
hoạt ra vào trong cơ thể cô, mang cho cô ** thoải mái không cách nào nói ra khỏi miệng. Rất thoải mái, hơn nữa, càng ngày càng không đủ, cô cử
động với biên độ nhỏ bắt đầu nghênh hợp động tác của Chu Tự Hoành thì
ngón tay thứ hai của Chu Tự Hoành đi vào, tốc độ tăng nhanh......
Đồng thời hai môi nhỏ của cô khẽ mở ra, thịt môi của nha đầu này có
chút dày, thời điểm khẽ mở, khêu gợi rối tinh rối mù. Hơn nữa lúc này cô đắm chìm trong dục vọng, như trong biển cả, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rừ