phong cảnh uyển chuyển bên trong, người anh em của anh nhanh chóng đứng
lên.
Hựu An cúi đầu nhìn thấy đáy quần của anh phồng lên, không thể không
đỏ mặt. Người đàn ông này quả thật chính là một công thú (con đực). Chu
Tự Hoành cúi đầu, hôn lên bả vai cô, khe khẽ cắn một hớp, giống như biết cô nghĩ cái gì, hài hước nói: "Người đàn ông của em không phải cầm thú, người đàn ông của em là người đàn ông chân chính." "Em đói bụng." Hựu
An không muốn thảo luận vấn đề này với anh, cô vô cùng tin tưởng, nói
thêm gì nữa, không chừng cơm cũng không được ăn, người đàn ông này có
thể đem cô đè xuống đất mà làm.
Chu Tự Hoành không khỏi bật cười, tiểu nha đầu khôn ra rồi. Ánh mắt
Chu Tự Hoành lóe lóe, anh không nóng nảy, một hớp cũng không thể ăn cho
đủ, dù thế nào đi nữa bọn anh còn có thời gian.
Tài nấu nướng của Chu Tự Hoành thật rất tuyệt, giống như ba cô. Xét
món mì thịt bò lại có Hương Hương Lạt Tiêu trụng qua, đặt ở trên mặt, cô ăn hết một bát to. Cô cảm thấy cứ tiếp tục như vậy, đại khái cô thật
muốn giảm cân.
Lấp đầy bụng, trên người giống như cũng hết đau. Chu Tự Hàn thật biết hưởng thụ, không khí nơi này mát mẻ giống như trở lại thời kỳ không có ô nhiễm.
Sau biệt thự là vách đá, mặc dù không khí mát mẻ, phong cảnh tươi
đẹp, nhưng là đường núi sao? Hựu An nhìn chung quanh một chút, cũng
không nhìn thấy thềm đá, từ trên vách đá ngược lại rũ xuống hai sợi
xích.
Chu Tự Hoành bấm gương mặt hồng hồng của vợ anh một cái: "Đến đây đi! Trèo lên lưng anh." Hựu An nghĩ đến độ cao của vách đá, đầu nhỏ lắc như trống lắc: "Cái đó, chú Chu, em không lên đâu, em ở dưới chờ anh."
Chu Tự Hoành chau chau mày, đưa tay ôm lưng cô, kéo một sợi dây
thừng, cố định mấy cái liền đem cô đeo sau lưng anh. Bắt được sợi xích
rũ xuống, từ từ giống như một con khỉ lớn leo lên.
Lúc leo đến một nửa, Hựu An nhìn xuống, bị sợ đến vội vàng nhắm hai
mắt lại. Gió núi xẹt qua bên tai, cô giống như nghe được tiếng cười của
Chu Tự Hoành. Đỉnh núi cũng không tính là cao, trong chốc lát liền lên
đến đỉnh núi.
Ngồi trên đỉnh núi, Chu Tự Hoành chỉ chỉ bên kia nói: "Nơi đó là trại lính của anh." Hựu An giơ tay che trán nhìn một chút, bĩu môi, biết căn cứ huấn luyện của bọn anh ẩn trong khe núi, là một tin tức quân sự cơ
mật. "Tại sao làm lính?" Lại mạnh mẽ hỏi anh.
Tự Hoành không khỏi cười, bế cô vào trong ngực, cằm đặt trên đỉnh đầu cô, thật lâu sau mới nói: "Vợ à, em là người đầu tiên hỏi anh vấn đề
này. Cha mẹ anh cũng chưa từng, dường như xem việc anh tham gia quân ngũ là đương nhiên. Lúc học tiểu học, đại viện chỗ bọn anh có một đứa bé
dáng dấp yếu nhược, thường bị anh và Giang Đông khi dễ. Sau đó lại bị
bắt cóc, lưu manh bắt giữ cậu ta, kéo lên tòa nhà đổ nát bên cạnh đại
viện. Tên lưu manh đem đứa bé kia mang lên tầng trên cùng. Lúc ấy rất
nhiều cảnh sát tới, bao vây quanh tòa nhà, không ngừng kêu gọi đầu hàng, cuối cùng cũng không ngăn được tên lưu manh đẩy đứa bé xuống, cứ như
vậy té chết, lúc ấy anh và Giang Đông đang ở trong đám người. Sau đó mới biết thần kinh tên lưu manh không bình thường, mẹ đứa bé k lãnh đạo của hắn ta, bởi vì chuyện công việc, bị kích thích. Trước đây, anh và Giang Đông vốn muốn làm cảnh sát, xem phim Hồng Kông, sùng bái cảnh sát mù
quáng, cảm thấy cảnh sát cực kỳ đẹp trai, trong tay có súng, là có thể
trừ bạo an dân. Sau đó mới biết, chỉ có làm lính, mới có thể làm một anh hùng trừ bạo an dân."
Hựu An cười, nguyên nhân rất thích hợp với Chu Tự Hoành cùng Giang Đông, trong xương hai người đều có một loại khí thế anh hùng.
Như vậy thật tốt, có một tiểu nha đầu thân cận với mình như thế, thân cận đến nổi có cảm giác thân thuộc gắn liền như máu thịt. Chu Tự Hoành
chợt nhớ tới câu chuyện trong Thánh kinh, có lẽ Hựu An chính là cây
xương sườn anh thất lạc 36 năm, tìm về liền hạnh phúc. Hai người đợi đến khi mặt trời chậm rãi lặn xuống mới xuống núi.
Sau khi ăn cơm tối xong, Chu Tự Hoành ôm cô ngồi ở trước cửa sổ phòng ngủ ngắm trăng. Ánh trăng tối nay rất mê người, mơ hồ khảm trên không
trung, tỏa ra ánh bạc nhàn nhạt, bao phủ lấy hai người, tựa như ảo mộng. Hựu An ngước đầu nhỏ mê đắm nhìn trăng sáng, lại quên rằng lúc trăng
tròn tỏa sáng, hồ ly sau lưng liền biến thân......
Tác giả có lời muốn nói: viết vội vàng, có chữ sai thì mọi người góp ý nha!!!
Chu Tự Hoành cũng không muốn cầm thú như vậy, cũng muốn để cô dâu nhỏ nghỉ ngơi một lát. Nhưng một khi đụng tới vợ anh, liền hận không được
đè cô dưới thân. Những thứ tự chủ anh vẫn lấy làm cao ngạo, ở trước mặt
vợ anh không khác gì cái rắm.
Hơn nữa, hiện tại cô dâu nhỏ khéo léo tựa vào trong ngực anh, đầu nhỏ tựa vào trên ngực của anh, mới vừa tắm rửa qua, cả người tản ra mùi
thơm sữa tắm. Mới vừa rồi lại ép cô uống 1 ly sữa, sữa tắm cộng thêm mùi sữa nhàn nhạt, lại mười phần hấp dẫn.
Lấy tiêu chuẩn của Chu Tự Hoành mà cân nhắc, vợ anh quá gầy. Hơn nữa, thể lực qua kém. Tối ngày hôm qua, lần đầu tiên không bao lâu liền hôn
mê, sáng sớm hôm nay mặc dù kiên trì được, nhưng cuối cùng cũng thiếu
chút nữa là ngất đi. Vì vậy, Chu T