Pair of Vintage Old School Fru
Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324525

Bình chọn: 8.00/10/452 lượt.

Nhưng Chu Tự Hoành lại có thể phân

tích nội tâm áy náy và đền bù của anh rõ ràng như thế. Điều này có thể

làm được một chút đã là rất khó, Chu Tự Hoành như vậy thật quá mức mị

lực.

Chu Tự Hoành với tay qua nhè nhẹ chạm một cái vào tóc cô, nhỏ giọng

nói: "Tiểu nha đầu đừng nhìn anh như vậy, em cứ nhìn anh, anh sẽ nhịn

không nổi nữa......" "Nhịn cái gì?" Hựu An hỏi ngược lại theo bản năng.

Chu Tự Hoành khẽ cười một tiếng: "Không nhịn được muốn hôn em......"

Anh nghiêng người cúi gần, Hựu An mới phát hiện, giữa hai người thật ra

không có khoảng cách. Thậm chí, cô có thể cảm thấy khí nóng anh thở ra,

mang theo cảm giác chỉ duy nhất thuộc về Chu Tự Hoành, khiến cô có chút

hôn mê cùng mơ hồ.

Cô nhanh chóng đẩy cửa xe ra, gió đêm thổi vào, trong nháy mắt xua

tan mập mờ bên trong xe cơ hồ đã đạt đến điểm giới hạn. Hựu An nhanh

chóng nhảy xuống xe, quay đầu lại nhìn Chu Tự Hoành, nói: "Dù gì anh đã

nói không diễn trò cùng tôi, tôi cũng chưa quyết định có muốn gả cho anh hay không. Hơn nữa, tính cả hôm nay, chúng ta mới gặp nhau bốn lần mà

thôi."

Chu Tự Hoành cười ha ha: "Tin tưởng anh, em sẽ gả cho anh, diễn tập

hôm đó, lúc ở trong lều, anh đã xác định, em nhất định là bà xã của Chu

Tự Hoành anh."

"Tự đại!" Hựu An không chút khách khí châm chọc, Chu Tự Hoành khoát

khoát tay: "Không phải tự đại, là tự tin." Hứa Hựu An làm mặt quỷ, quay

người chạy lên lầu, chợt nghe Chu Tự Hoành gọi: "Tiểu nha đầu......"

Dừng lại trên bậc thang, xoay người, Chu Tự Hoành đã xuống xe, tựa

vào nắp động cơ xe. Dáng người dưới ánh đèn đường càng thêm cao ngất,

trên mặt hàm chứa nụ cười thản nhiên, nhưng không lỗ mãng, nhìn qua vô

cùng nghiêm túc, anh nói: "Tiểu nha đầu, anh sẽ đối tốt với em, cả đời!" Kiên định lại hữu lực, buổi tối Hựu An nằm mơ đều là bộ dạng của anh

lúc nói những lời này.

"Hựu An, Hứa Hựu An, quan quân đẹp trai ở dưới lầu đó tới tìm bạn

sao? Phải không? Phải hay không?" Tề Giai Kỳ có chút hưng phấn đẩy Hựu

An ở trên giường một cái. Hựu An lấy điện thoại dưới gối đầu ra, nhìn

một chút, lại nhắm mắt lại: "Giai Kỳ, mới bảy giờ, chớ quấy rầy, để cho

mình ngủ thêm một lát."

Tề Giai Kỳ lại nhào lên nâng đầu cô dùng sức quơ quơ: "Bạn là heo à!

Chỉ biết ngủ, người sĩ quan dưới lầu kia rất đẹp trai nha! Bạn mau

nhìn xem, mau nhìn xem, so với anh trai Giang Đông của chúng ta khó phân cao thấp. Là thật, không lừa bạn......" "Giang Đông...... Quan

quân......" Hựu An hoàn toàn tỉnh táo lại, chợt nhớ tới dường như ngày

hôm qua Chu Tự Hoành bảo ngày mai sẽ gặp, chẳng lẽ là anh.

Hựu An nhanh chóng xuống giường, dép cũng không thèm mang, chạy đến

vén rèm cửa sổ lên, nhìn xuống dưới. Không phải Chu Tự Hoành thì là ai.

Chu Tự Hoành ngẩng đầu nhìn cô cười cười, giơ tay ra hiệu, ý là bảo cô

đi xuống.

Hựu An nhanh chóng để rèm cửa sổ xuống, chui vào toilet rửa mặt, đem

bàn chải đánh răng nhét vào trong miệng, nhìn thấy mình trong gương,

chợt hét thảm một tiếng.

Tề Giai Kỳ sợ hết hồn: "Gì vậy? Gì vậy? Có phải lại có con gián hay

không......" Tề Giai Kỳ nhặt dép lên liền chạy tới: "Ở đâu? Ở đâu? Xem

xép lê đánh gián vô địch của ta đây......" .Chạy vào nhà vệ sinh tìm một vòng cũng không thấy bóng dáng Tiểu Cường, lại thấy Hựu An một bộ bị đả kích nhìn gương ngẩn người.

Hựu An là bị hình tượng của mình dọa sợ. Lăn lộn một đêm trên giường, tóc rối tung chồng chất trên đầu, bởi vì ngủ không ngon, sắc mặt cũng

không đẹp mắt, quan trọng là, khóe mắt còn có hai cục ghèn lớn. Hình

tượng này lại để Chu Tự Hoành nhìn đầy mắt. Cô không cảm thấy khoảng

cách đến lầu hai có thể ngăn cản thị lực vượt xa người thường của lính

đặc biệt. Khẳng định anh nhìn thấy rất rõ ràng bộ dáng chật vật dơ dáy

của cô. A! Cô không muốn sống, không muốn sống.

Tề Giai Kỳ chợt ở phía sau ôm lấy hông của cô uy hiếp: "Thành khẩn

khai báo, có phải có ‘□’ rồi không? Khá nhanh đó, là cùng quan quân đẹp trai phía dưới? Sao mà quen biết? Nói cho mình nghe xem, có phải lần

diễn tập này, hai người có tình duyên nơi Chiến Địa, tình yêu sét đánh,

‘□’ liền thuận nước đẩy thuyền mà phát triển hay không......" (cái ký tự đó rất là đen tối nha)

Mặt Hựu An có chút hồng: "Bạn nói bậy bạ gì vậy, anh ấy, ừ, anh ấy

là......" Hựu An chợt phát hiện, mình không biết phải giải thích sự tồn

tại của Chu Tự Hoành thế nào.

Tề Giai Kỳ giống như chộp được nhược điểm của cô: "Sao? Sao nào?

Không thể nói gì phải không! Sáng sớm mình dậy vào toilet, vừa kéo rèm

cửa sổ nhìn ra, cũng biết nhất định là người sĩ quan kia tìm bạn. Nha

đầu chết tiệt hình dáng đáng yêu quật cường như bạn, có thể nhất là hấp

dẫn khiến mấy anh lính ưa thích. Khẳng định hôm qua cũng là cùng anh ta

đi ra ngoài, có phải không, Thượng tá nha, thủ trưởng lớn nha! Phát

triển đến trình độ gì......"

Cô nàng Tề Giai Kỳ này không hổ là paparazzi nhỏ, nhiều chuyện đến

chết cũng không dừng. Hựu An tránh cô, rốt cuộc nghĩ ra một lý do: "Ặc,

anh ấy là chiến hữu của Giang Đông." "Cái gì, cái gì?" Tề Giai Kỳ cho là mình nghe lầm: "Vậy không phải sẽ đánh nhau sao, anh kế của bạn