hông?" Hứa Hựu An cắn cắn môi: "Tôi không biết thủ trưởng cũng hiếu kỳ
như vậy."
Chu Tự Hoành vui vẻ: "Phải, em không thích thì đừng nói, đây cũng
không phải là bí mật quân sự gì, tôi cũng không thể nghiêm hình bức cung với em......" Điện thoại trong túi xách Hứa Hựu An vang lên, Hựu An lấy ra, chưa trực tiếp nhìn liền tắt máy, nhưng Chu Tự Hoành nhìn thấy, còn nhìn thấy đó là số của Giang Đông.
Với hiểu biết của anh về Giang Đông, không thể bởi vì nha đầu này cắt điện thoại mà liền thôi. Giang Đông và anh đều có một điểm giống nhau,
chỉ cần nhận thức đúng mục tiêu, không đạt mục đích quyết không bỏ qua,
vô luận là người hay việc.
Quả nhiên, điện thoại di động lập tức lại vang lên, một lần lại một
lần. Hứa Hựu An cau mày, cuối cùng không thể nhịn được nữa, nghe máy,
vừa bấm nút, liền nghe thấy giọng Giang Đông bên kia: "Hứa Hựu An, em ở
đâu?" "Không mượn anh xen vào." Cái miệng nhỏ nhắn của Hứa Hựu An nhếch
lên liền thốt ra một câu như vậy. Chu Tự Hoành không khỏi chau chau mày.
Giang Đông thật tức giận. Đuổi theo Hứa Hựu An, chạy mãi cho đến nhà
trọ cô cùng bạn bè thuê chung, nhấn chuông cửa nửa ngày, Tề Giai Kỳ mới
ngủ mắt mông lung, ngáp liên tục đi ra ngoài, nói với anh: "Hựu An? Hựu
An chưa về mà!"
Thế Giang Đông mới biết mình bị nha đầu kia đùa bỡn. Đường đường là
cục trưởng cục trinh sát, lại bị tiểu nha đầu đánh lạc hướng. Ngồi trên
xe, châm một điếu thuốc, trực tiếp điện thoại cho tiểu nha đầu. Khó khăn lắm mới nghe máy, tiểu nha đầu lại trực tiếp tống choGiang Đông cắn
răng nghiến lợi nói: "Hứa Hựu An, anh hỏi em lần nữa, em ở đâu?"
m thanh này, cách microphone Chu Tự Hoành cũng có thể nghe được. Tiểu nha đầu này thật đem Giang Đông chọc cho nổi điên. Thấy rằng nếu là cấp dưới của Giang Đông, lúc này đã sợ run rồi. Nhưng nha đầu này thì sao, hừ một tiếng, cái miệng nhỏ nhắn mấp máy: "Anh muốn nhúng tay vào sao." Sau đó trực tiếp tắt máy.
Trong đầu Chu Tự Hoành không khỏi lơ đãng xuất hiện tình cảnh Giang
Đông bị tức giận sôi gan. Nói thật, suốt 36 năm, anh chưa từng thấy.
Nhưng mà anh vẫn cảm thấy cần thiết nhắc nhở nha đầu này một cái: "Nếu
như bây giờ Giang Đông muốn tìm em, tôi nghĩ anh ta nhất định sẽ ôm cây
đợi thỏ."
Hứa Hựu An nghiêng đầu nhìn anh: "Anh giống như rất hiểu anh ta?"
Chu Tự Hoành nhếch miệng cười, ánh mắt lấp la lấp lánh: "So với em nghĩ
còn hiểu hơn, anh ta rất lợi hại, nhưng mà, anh ta từng là bại tướng
dưới tay tôi."
Hựu An ngạc nhiên chốc lát, ánh mắt xẹt qua cầu vai anh, mắt chợt
sáng lên: "Anh kết hôn chưa?" Chu Tự Hoành vui vẻ: "Chưa, sao vậy, em
cũng muốn giới thiệu đối tượng cho tôi?" Hựu An lắc đầu một cái: "Không, tôi muốn tự đề cử mình, anh cảm thấy tôi thế nào?"
Chu Tự Hoành cũng không thể nào ngờ, mình lại bị tiểu nha đầu ném cho vấn đề này. Hơn nữa nha đầu này rõ ràng chính là rắp tâm không tốt,
hiển nhiên không phải là coi trọng anh, lý do lớn nhất có thể là vì đối
nghịch với Giang Đông. Cô căn bản cũng không muốn giấu giếm động cơ, sao anh có thể không nhìn ra. Việc này đối với Chu Tự Hoành luôn luôn được
khen là lòng tự trọng biến thái, có chút bị thương.
Chỉ là tiểu nha đầu dùng đôi mắt to như lưu ly sáng trong nhìn chằm
chằm hỏi anh: tôi thế nào? Trong lòng Chu Tự Hoành liền chập chờn một
chút, có một giây cảm giác động
Suy nghĩ một chút, Chu Tự Hoành cũng cảm giác mình buồn cười. Đã 36
tuổi rồi, cũng không phải là thiếu niên u mê gì, thế nhưng bởi vì một
câu nói đùa bề ngoài của tiểu nha đầu mà dao động.
Chu Tự Hoành cười như không cười nhìn cô, nhìn Hựu An lo lắng, cúi
đầu, một hồi lâu mới rầm rì ra mấy chữ: "Cái đó, tôi, tôi đùa
thôi......"
Từ góc độ của Chu Tự Hoành có thể thấy rõ ràng cái cổ trắng nõn của
cô dần nhuộm thành màu hồng phấn, giống như hoa đào trong núi nở rộ vào
ngày xuân, thanh lệ mê người.
Chu Tự Hoành đem xe dừng ở bên đường, mở miệng nói: "Ngẩng đầu lên,
nhìn tôi." Giọng nói của anh không cứng rắn, mạnh mẽ giống Giang Đông,
nhưng lại mang theo khí thế ra lệnh không khác biệt. Hựu An không tự chủ được ngẩng đầu lên, vừa ngẩng đầu liền chìm vào trong ánh mắt của anh,
bên tai nghe anh nói rõ ràng: "Tiểu nha đầu, tôi không diễn trò với
người khác, hiểu chưa?"
Hựu An không thể nói gì, khuôn mặt nhỏ nhắn càng đỏ, cái miệng nhỏ
nhắn vẫn quật cường như cũ, nói: "Ai chứ, ai thèm đóng kịch?" Lúc này
Chu Tự Hoành chợt cười nhẹ một tiếng: "Thật là một tiểu nha đầu......"
Hựu An lớn tiếng phản bác: "Tôi không phải là tiểu nha đầu, tôi đã 24 rồi, đã sớm không còn là đứa bé." Chu Tự Hoành chau chau mày, bỗng
nhiên nói: "Em là em kế của Giang Đông?!" Tuy là nghi vấn, lại vô cùng
khẳng định.
Chu Tự Hoành từng nghe Thái hậu nhà anh đề cập tới chuyện nhà họ
Giang. Tiệc cưới của chú Giang, ba mẹ anh cũng đi dự, lúc về lại nói đến chuyện cô em kế của Giang Đông đại náo hôn lễ. Mẹ anh nói: "Aizz! Là
một cô bé rất xinh đẹp, chỉ là quá bướng bỉnh! Đủ khiến ông Giang đau
đầu." Sau lại nghe nói Giang Đông cũng không đối phó nổi. So sánh trước
sau, Chu Tự Hoành có thể hoàn toàn khẳng định nha