thần tốc qua đi, Chu Tự Hoành cúi đầu chỉ thấy mắt vợ anh nhắm lại, hơi
thở dường như cũng ít đi, sợ hết hồn, vội vàng đưa tay thăm dò hơi thở
của vợ anh một chút, bị Hựu An mềm mại giơ tay lên vỗ anh một cái, mắt
mở ra thành một khe nhỏ, trừng mắt liếc anh một cái liền nhắm lại.
Chu Tự Hoành không khỏi bật cười, tiến tới, rất ôn tồn hôn cái trán
trơn bóng, mắt xinh đẹp, cái mũi nhỏ ngạo nghễ ưỡn lên còn có miệng nhỏ
đỏ hồng tươi đẹp của vợ anh...... Nhỏ giọng nói: "Vợ à, thể lực em tốt
hơn nhiều rồi, nếu là trước kia, anh mới giày vò, em đã sớm hôn mê. Hôm
nay còn có hơi sức đánh ông xã em, có thể thấy rằng em đã được ông xã
luyện......"
Hựu An lười phản ứng lại ông chồng này, da mặt cũng có thể dày hơn
tường thành rồi. Hựu An chậm chạp nhìn lại, tức giận: "Còn chưa đi ra
ngoài?" Chu Tự Hoành vui vẻ: "Vợ à, đây là em qua cầu rút ván rồi, em
nói thật với ngươi ông xã đi, một trận vừa rồi em có vừa ý hay không,
hả? Lúc ấy em cũng rên rỉ......" Hựu An mở mắt ra, đưa tay nắm thịt
trước ngực anh, oán hận nhéo một cái: "Không cho nói, không cho
nói......" "Được, được, không nói, không nói là được chứ gì? Vợ anh còn
nhỏ, da mặt mỏng, ngượng ngùng, ông xã phục vụ em tắm rửa sạch sẽ
nghen......"
Ôm Hựu An vào phòng tắm, Hựu An chợt suy nghĩ thấu đáo tại sao người
đàn ông này ham thích phục vụ cô như vậy, không sợ phiền mà tắm rửa, mặc quần áo cho cô. Bởi vì trong quá trình đó, luôn có thể đem đậu hũ của
cô ăn lần từ trong ra ngoài, hơn nữa còn có thể làm cái việc kia, cũng
càng ngày càng phóng khoáng, tiếp tục dày vò, chẳng phân biệt được
trường hợp địa điểm, đa dạng chồng chất, mỗi lần chưa khiến cô sống dở
chết dở là chưa chịu thôi......
Giai Kỳ múc một muỗng kem cho vào trong miệng, nhìn cô nhóc đối diện
không biết nghĩ cái gì mà đỏ bừng cả khuôn mặt, trong lòng không khỏi
oán thầm. Cô còn nhớ rõ, trước kia khiẹn hò với Trần Lỗi luôn vô cùng
bảo thủ, có thể nói là tư tưởng chỉ có ở thời Hán, là đào mộ cổ moi lên
mà có, phải nói Trần Lỗi cũng thật bi thống, làm bạn trai cô nhóc này
sáu năm, nhiều lắm là hôn nhẹ lên môi, cầm tay. Còn Chu Tự Hoành thì
sao? Quen biết không tới một tháng liền trực tiếp bắt được, thu thập cô
nhóc từ trong ra ngoài. Nhìn khuôn mặt mềm mại mang vẻ động tình của cô
nhóc một chút xem, khỏi phải nói nhiều, nhất định là bị ông xã tưới mà
thành rồi. Chỉ là nghiêm túc mà nói, Trần Lỗi cũng không đáng buồn nhất, muốn nói, phải nói tới anh Đông. Quan tâm chăm sóc cô nhóc này suốt
chín năm, đừng nói tới cái miệng nhỏ nhắn, bàn tay nhỏ bé cũng chưa từng được chạm qua, còn bị cô nhóc này bài xích không muốn gặp, quả là vô
cùng xui xẻo, đáng tiếc cho một đại soái ca......
Hựu An đưa tay vỗ cô một cái: "Ngẩn người gì vậy" Tề Giai Kỳ trợn mắt nói: "Mình ngẩn người? Rõ ràng là từ lúc ngồi ở đây linh hồn của con
nhóc cậu không biết đã trôi đi đâu, coi bạn đó, ông xã nhà bạn vừa mới
đi, bạn đã như vậy rồi, thật không có tiền đồ mà. Lại nói, nếu ông chồng nhà bạn còn không trở về bộ đội, bạn không sợ sẽ bị người đàn ông nhà
bạn hủy đi sao......" Nói xong, hai con ngươi thẳng tắp rơi trên cổ Hựu
An.
Khuôn mặt nhỏ của Hựu An đỏ lên, hôm nay cô cố ý mặc một cái áo cổ
cao, nhưng vẫn có mấy vết hôn lộ ra rõ ràng. Chu Tự Hoành thích nhất là
hôn cô cắn cô, cổ vẫn là nhẹ nhất, bắp đùi của cô bây giờ đều vết hôn
bầm tím, ai không biết, còn tưởng cô bị bạo lực gia đình, thật ra thì
chính là hai người làm quá kịch liệt thôi.
Chu Tự Hoành nghỉ phép ba ngày, trừ lần ăn bữa cơm với Chu Tự Hàn, đi siêu thị một chuyến, thời gian còn lại, một bước hai người cũng không ra khỏi cửa, đều là làm chuyện kia, trong nhà góc nào cũng giày vò qua
một lần, trừ ăn, đây chính là việc chủ yếu. Hựu An thực buồn bực, Chu Tự Hoành cũng là một người đàn ông bận rộn nhiều việc, lấy đâu ra tinh lực lớn như vậy.
Tề Giai Kỳ thấy cô nhóc này lại mất hồn, quơ quơ tay: "Đúng rồi, bạn
đoán xem, hôm trước mình nhìn thấy ai?" "Ai vậy?" Hựu An hút một ngụm
sữa hỏi cô.
Tề Giai Kỳ nói: "Chính là người đàn bà tên Lưu Kim Yến muốn dụ dỗ
chồng bạn đó. Mình nói cho bạn biết, chỗ mình hôm qua loạn lòng vòng cả
lên, cô ta sống bám vào một lão già chủ mỏ than, lão ta lại là một lão
háo sắc. Công ty mình có một người mẫu mới, lão ta tài trợ một chút tiền quay quảng cáo nên đến xem hiện trường. Nói cho bạn hay, hai người đó làm ở ngay phòng thay quần áo, không biết Lưu Kim Yến kia là theo dõi
hay sao mà biết được, trực tiếp xông vào, kéo cô ả kia từ phòng thay
quần áo ra, hai người đánh nhau một hồi, chậc! Chậc! Bạn không biết
quang cảnh lúc ấy náo nhiệt tới nhường nào đâu, cô người mẫu đó, cả
người trần trụi đánh nhau với Lưu Kim Yến, từng mảng mỡ trên người lão
già kia đều run lên, mặc mỗi chiếc quần đùi can ngăn, thật con mẹ nó
đáng xem. Hựu An, cô ả Lưu Kim Yến kia chính là một người đàn bà chanh
chua, trước kia chỉ giả vờ yếu ớt vứi ông chồng nhà bạn thôi, lại còn
giở trò ngang ngược với bạn, nói không chừng bạn cũng sẽ bị đánh cho một trận. Bạn nói xem, ả đàn bà này nghĩ thế nào mà lạ